• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Gà

Đảo mắt đã là giữa hè, trời nóng nực nhớp nhúa.

Nhưng Hạ Ly lại không đi chơi với người đàn ông nào —— trừ Liễu Nghiêu.

Đều cho rằng Hạ Ly đổi tính, muốn yêu nghiêm túc. Chỉ có chính cô biết, cô chỉ tạm thời chán ghét qua lại với người đàn ông khác mà thôi. Liễu Nghiêu là một người vô cùng thức thời, những năm nay hình như cũng yêu không ít, cho nên đặc biệt hiểu được tâm tư của phụ nữ. Cô không nói, anh ta không hỏi. Ngược lại Hạ Ly, cứ như là con gái anh ta lôi kéo anh ta hỏi linh tinh, hỏi Liễu Nghiêu như có vẻ cô rất quan tâm cảm giác của anh ta.

Trong vườn nho đã hơi đỏ. Quả nho không chua, Hạ Ly bắt đầu muốn ăn, mỗi ngày đều vào vườn chọn lựa trái chín rồi lén ăn hết. Hàng năm đến mùa thu hoạch, chỉ còn những chùm rất nhỏ. Hầu như mấy quả lớn đã bị cô ăn gần hết.

Quả có thể giơ tay hái được rất ít. Hạ Ly mím môi nhảy lên, nhưng với không đến.

Trong góc tường nhà gỗ nhỏ có một chiếc thang gấp do mẹ của Hạ Ly mua cho Hạ lão phu nhân, chính vì bà cụ không có phương tiện dọn dẹp giàn nho nên mới mua. Cho đến nay đã giữ chức công cụ trộm nho của Hạ Ly. Theo thường lệ Hạ Ly mang thang ra, chuẩn bị đứng dưới gốc cây hái ăn.

“Hạ Ly.” Cái thang gấp mới vừa được chuyển qua dưới tàng cây, chỉ nghe thấy có người gọi cô. Hạ Ly lau mồ hôi, quay đầu lại, là Tiêu Phượng Nam.

Kể từ lần đó trong lúc vô tình thấy khăn tay ở trong túi anh, về sau cô bắt đầu phòng bị Tiêu Phượng Nam. Ban đầu Lâm Tranh nói anh tên là Lamia, Hạ Ly còn thầm buồn cười: là con trai, vậy mà tên giống nữ như thế. Hôm nay lại không cười nổi.

Trong thần thoại Hy Lạp, Lamia là nữ yêu đầu người thân rắn, nửa người trên là cô gái xinh đẹp, nhưng nửa người dưới là rắn. Vốn là một vị nữ vương Libi xinh đẹp, Zeus yêu cô ta nên trao cho ánh mắt có ma lực tiêu diệt hoặc biến đổi.

Tiêu Phượng Nam. . . . . . Rốt cuộc anh có ma lực gì, khiến người ta nói ra tình cảm đã giấu mười năm, để cô kể ra tâm sự nhếch nhác xé rách ra nó cho người thấy!

“Anh thật sự đến à.” Hạ Ly rõ ràng lạnh nhạt, cô trèo lên thang, đưa tay hái một chùm nho đỏ tím xuống: “À, cái này cho anh.”

“Cám ơn.” Tiêu Phượng Nam nhận lấy, nhưng không ăn.

Hạ Ly khiêu khích nhìn anh. Rất khó tưởng tượng Tiêu Phượng Nam ném mất hình tượng trèo thang ăn nho như cô sẽ thành như thế nào.

“Anh thật sự sẽ đến! Nửa tháng trước còn chưa ăn được.” Hạ Ly nói: “Ha, tôi đang mặc váy. Nếu anh là quân tử, thì không nên đứng ở dưới cái thang.”

“Tôi chưa từng nói tôi là quân tử.” Tiêu Phượng Nam vịn mép thang: “Ngược lại cô, mặc váy mà vẫn dám leo lên, không sợ té à.”

“Nhà họ Hạ chúng ta không phải nhu nhược, leo cao bao nhiêu cũng sẽ không sợ đâu!” Hạ Ly nghễnh đầu thật cao, đứng dưới tán lá xanh biếc. Ánh mặt trời sáng rỡ rọi xuống bóng dáng cô.

“Hạ Ly, có người nói cô rất giống nữ vương phải không?” Tiêu Phượng Nam ngẩng đầu lên. Ánh mặt trời chói mắt khiến anh mở mắt không được, hoặc nói hào quang của Hạ Ly khiến anh mở mắt không được. Không phải cô gái này bình thường thích cảm giác cao cao tại thượng.

“À, có phải có người nói anh rất giống hoa thủy tiên không?” Hạ Ly hất cằm nhìn anh. Vậy mà, cô cảm thấy Tiêu Phượng Nam hơi híp mắt nhìn cô lại đẹp trai như thế, không, cái này không nói là đẹp trai, có lẽ tuyệt mỹ thì chính xác hơn.

“Không có.” Tiêu Phượng Nam đỡ thang: “Cô có muốn leo xuống rồi nói không? Tôi cảm thấy nó đang lắc lư.”

“Buồn cười! Hàng năm tôi đều leo lên leo xuống, cho đến bây giờ cũng —— a ——”

Tiêu Phượng Nam sớm chuẩn bị, lúc cô rớt xuống một khắc đã giang tay đỡ eo cô, cái tay khác đẩy thang sắp ngã ra. Sau khi sự hốt hoảng qua đi, anh vịn vào một bên lưới sắt, đỡ tường. Ngược lại Hạ Ly, không mất một sợi lông nào.

“Ngã xuống chưa?” Hạ Ly hơi cổ quái nhìn Tiêu Phượng Nam le lưỡi: “Thật khủng bố! Rõ ràng tôi đứng vững như vậy, sao cái thang đột nhiên lại ngã xuống vậy?”

“Bị trầy da tay một chút, không sao.” Tiêu Phượng Nam ho khan hai tiếng: “Đã