Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2633: Chương 2633: nhất sinh nhất thế nhất song nhân 130




Lúc Hạ Thiên lại đến bệnh viện một lần nữa, Sophia đang ngủ, Rachel ở bên ngoài bảo vệ cô, nửa đêm đã là hơn hai giờ, Rachel nhìn thần sắc anh tiều tụy, khẽ nhíu mày, người này biết mắt công chúa nhìn không thấy, sau khi làm một loạt kiểm tra cho công chúa hậu liền chạy được vô tung vô ảnh, cô cùng Crystal đều oán giận, có phải anh thấy công chúa mắt mù liền ghét bỏ công chúa hay không, loại người đàn ông này không muốn cũng được, nhưng hôm nay nhìn anh tiều tụy như thế, mắt đều là tơ máu, cô lại cảm thấy anh rất đáng thương.

“Công chúa đang ngủ.”

“Tôi biết, tôi ở đây cùng cô ấy, cô đi về nghỉ ngơi đi.” Hạ Thiên nói, tiến vào phòng bệnh, phòng bệnh dành riêng cho Sophia bố trí giống như phòng ngủ của cô, cùng màu trắng bệnh viện rất không hòa hợp, nếu không phải là có cái thiết bị nào tuyệt đối nhìn không ra, đây là phòng bệnh. Kỳ thực, cô cũng không cần ở tại trong phòng bệnh, mắt nhìn không thấy, trở lại nơi cô quen thuộc nghỉ ngơi cùng tốt hơn, anh cho cô ở tại chỗ này, chỉ là muốn lại làm một lần kiểm tra cho cô.

Cô rất sợ hãi đi?

A, không nên sợ.

Qua nhiều năm như vậy, cô hẳn không phải là lần đầu tiên mù , khẳng định có qua vô số lần mù ngắn, từ lúc mới bắt đầu sợ hãi, đến bây giờ thản nhiên, bình tĩnh, cô nhất định đã trải qua thống khổ không muốn người khác biết. Khi đó, anh còn đang oán hận cô, cũng không biết cô bởi vì anh, có không trọn vẹn, còn là mắt.

Sophia mở mắt ra, cô biết có người nắm tay cô, kỳ thực cô vừa mới ngủ, xúc cảm quen thuộc kia cũng làm cho cô biết người đến là ai.

“Ca ca, đến đây lúc nào?”

“Vừa tới, đánh thức em sao?”

“Không có, em ngủ nhiều lắm, buổi tối trái lại ngủ không được.” Sophia nói, chống tay ngồi dậy, vỗ vỗ vị trí bên người, “Hẳn là đã khuya đi, ca ca, anh đi lên ngủ đi.”

Hạ Thiên nằm bên người cô, thân thủ đem cô ôm vào trong ngực, an ủi bả vai của cô, Sophia rất yên tĩnh, trước mắt một mảnh đen, trong lòng cô lại rất yên lặng.

“Anh đã biết?”

“Ừ.”

Tương đối không nói chuyện, Sophia thở dài, “Quả nhiên giấu giếm không được anh, đã quên anh là bác sĩ.”

Hạ Thiên càng nghe càng khó chịu, “Vì sao không sớm một chút nói cho anh biết, năm đó ở Zurich nên nói cho anh biết, sớm mấy năm nói cho anh biết, khả năng còn cứu.”

“Lúc đó không suy nghĩ nhiều như vậy.” Sophia nói, “Em cũng không biết chúng ta sau này có thể gặp mặt hay không, anh có thể muốn nhìn thấy em hay không, em nói những thứ ấy làm cái gì? Muốn anh áy náy sao?”

“Vậy anh hiện tại sẽ không áy náy sao?”

“Ca ca, đối...”

“Em câm miệng cho anh!” Hạ Thiên đột nhiên quát lên một tiếng lớn, “Xin lỗi cái gì? Em xin lỗi anh cái gì, em nói a.”

Sophia cúi đầu, nắm tay anh, Hạ Thiên khổ sở tự trách như vậy, trong lòng cô cũng không chịu nổi, thực sự rất sợ hãi, sợ ca ca nói ra cái gì làm cho cô càng khó chịu.

Cô là thực sự là không trách anh.

“Hận anh sao?” Hạ Thiên khàn khàn hỏi.

“Không có!” Sophia khẽ nói, “Nếu như không có ca ca, em đã sớm chết, em cũng sống không được mười tám tuổi, em sao có thể hận anh đây.”

Mặc kệ Hạ Thiên với cô đã làm gì, cô cũng sẽ không hận Hạ Thiên .

Không có anh, cô đã sớm chết .

Cô thủy chung nhớ điểm này, cho nên chẳng sợ mắt yếu, bác sĩ nói cô có thể sẽ mù, cô sợ hãi qua, khóc qua, bất an qua, duy chỉ có không có hận qua bất luận người nào.

Hạ Thiên trong lòng càng khó chịu, “Bảo bối, em hẳn là hận anh, nếu như em hận anh, oán anh, trong lòng anh còn có thể tốt hơn chút.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.