Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2622: Chương 2622: nhất sinh nhất thế nhất song nhân 119




Có Avrile ngăn cản, Sophia cũng không kiên trì, kỳ thực, cô cũng cảm thấy khả năng Anna không muốn thấy cô, cô muốn đi thăm Anna là vì thấy ca ca đối với Anna có để bụng, Anna là trợ thủ đắc lực của ca ca, nếu là cô có tâm tư khác, người nguy hiểm còn là ca ca, cho nên Sophia cũng không muốn cùng Anna trở mặt, Hạ Thiên đối với việc này trái lại cũng không thèm để ý, cho người chuẩn bị máy bay đến Karo.

“Không cần chờ bọn họ bình phục hay sao?” Sophia giật mình hỏi.

“Không cần, Anna đã không có việc gì , Chiêm Ninh cũng không có chuyện, để cho bọn họ nghỉ ngơi đi, những chuyện khác có người sẽ xử lý.” Hạ Thiên sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, “Ban đêm ngủ không ngon, sắc mặt rất kém.”

“Có một chút.”

Căn cứ ban đêm thỉnh thoảng cũng có tiếng súng, đặc công bọn họ cũng đã quen rồi loại này, nghe tiếng súng cũng có thể ngủ được, Sophia lại cảm thấy có chút không thoải mái, trừ bọn họ ra những người này, ai nghe tiếng súng còn có thể an ổn đi ngủ, mỗi lần cô cũng sẽ giật mình tỉnh giấc, sau đó Hạ Thiên sẽ từ từ trấn an cô, thẳng đến ngủ, Hạ Thiên cũng thầm nghĩ, sau này ít dẫn cô tới chỗ như thế, lần này là bất đắc dĩ.

Tạm biệt Avrile cùng Liliane, bọn họ lên máy bay, bởi vì tinh thần cô không tốt, lên phi cơ Hạ Thiên để cô đi ngủ, Anna nhìn ngoài cửa sổ máy bay, tâm tình giống như bị rắn độc cắn, vô cùng khó chịu.

Cô lúc nào mới có thể buông phần cảm tình này.

Buông phần đố kị này?

Nhiều năm ái mộ như vậy, khát vọng, tất cả đều bị Sophia đánh nát, cô là căm hận Sophia, có đềui khi nhịn không được suy nghĩ, nếu như không có Sophia, tất cả đều không giống nhau đi.

Năm đó Hạ Thiên không có đem Sophia mang về trên đảo nhỏ, hôm nay người đứng ở bên cạnh Hạ Thiên chính là cô .

Thời gian không thể trở lại.

Đan Đan nói đúng, một ngày nào đó, Sophia sẽ trở thành thống khổ trong đời của cô, một lời thành sự thật.

Ngủ một giấc, lúc tỉnh lại, vậy mà đã sắp đến Karo, Sophia cũng không biết mình vì sao có thể ngủ, Hạ Thiên lại cảm thấy, cô là thật mệt muốn chết rồi, chờ cô tỉnh lại, anh làm một chút cho cô ăn, trên phi cơ đều là một chút thức ăn đơn giản, Sophia khẩu vị cũng không phải rất tốt, uống một chén hương cỏ nóng, miệng ăn bánh ngọt xong không muốn ăn gì đó.

Hạ Thiên hống cô một lúc lâu, mới ăn một chút sandwich.

“Không muốn ăn gì đó?”

“Không đói.” Sophia nói, cô cũng nhanh về đến nhà, tâm tình Sophia khẩn trương, ngủ một giấc còn chưa có cảm thấy khẩn trương, tỉnh lại thấy rất khẩn trương, căng thẳng liền ăn không vô.

Hạ Thiên đã sớm liên lạc với Đường tổng cùng Hạ Thần Hi, bọn họ đã ở Karo du lịch, còn chưa có chính thức đi gặp quân thượng cùng vương phi, loại chuyện này phải đợi anh và Sophia trở về lại nói.

Thông gia lần đầu tiên tới cửa, cô dâu chú rể phải ở đây, đây là lễ nghi nước A, cho nên Đường tổng cùng Hạ Thần Hi cũng không có tuỳ tiện đi gặp quân thượng cùng vương phi...

“Anh đã nói bệnh của em với cha mẹ của anh chưa?”

Hạ Thiên gật đầu, “Đã nói, đừng lo lắng, bọn họ không quá quản chuyện của anh, mẹ anh thường nói con cháu tự có phúc con cháu.”

Sophia cười đến có chút miễn cưỡng.

“Có đềui khi em cảm thấy ca ca quá hoàn mỹ, mẹ anh nhất định đang suy nghĩ, trên đời không có phụ nữ xứng đềui con bà.”

Hạ Thiên cười khúc khích, nhớ tới lời nói ngày bé của mammy, cái gì sau này không được cưới vợ a, một đời hiếu thuận bà a, chờ một chút không ai xứng đềui với con trai bảo bối, anh nghĩ, mammy mặc dù sẽ không mấy vui vẻ, nhưng ngay trước mặt Sophia, không có chuyện gì.

Hơn nữa, hạnh phúc của anh mới là quan tâm nhất của mammy, Sophia tốt như vậy, mammy chậm rãi sẽ thích, có chút ý kiến nhất thời cũng không ảnh hưởng toàn cục.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.