Mau Xuyên: Công Lược Thiên Thần Thứ 99

Chương 15: Chương 15: Chương 15: Bệnh Mỹ Nhân Vs Lục Trà Kỹ Nữ 13




Edit+ beta: Linhlady

Xúc cảm chân thật, một tia hỗn loạn độ ấm lạnh lạnh.

Gần gũi nhìn lẫn nhau như thế, hai mắt như hắc bảo thạch lộng lẫy làm Tô Linh Nhi không khỏi có chút say mê trong đó.

Qua hơn nửa ngày, Tô Linh Nhi mới hiểu được vừa rồi chính mình cư nhiên bị phi lễ!

”Anh lưu manh!”

Tô Linh Nhi đập xuống bàn một cái, tức giận chỉ vào Từ Hạo, cả khuôn mặt hồng thấu.

”Lưu manh? Rõ ràng là chính em nói khen thưởng là cái hôn a!”

Từ Hạo dùng ánh mắt vô tội nhìn Tô Linh Nhi.

Nghe vậy, Tô Linh Nhi nổi giận đùng đùng nói: “Tôi rõ ràng nói...... Lăn!”

”Em xem rõ ràng là em nói bồ câu hôn, chẳng lẽ em không biết bồ câu hôn cũng là hôn sao.”

Ách, chỗ này chắc là từ đồng âm hoặc chơi chữ, ta chịu a

~Chỉ thấy Từ Hạo căng má bĩu môi, giống như một cái nghệ kĩ Nhật Bản.

”Phốc”

Tô Linh Nhi lập tức bị Từ Hạo bộ dáng làm bật cười.

”Khụ khụ khụ......”

Đột nhiên, Tô Linh Nhi kịch liệt ho khan lên.

Lúc này Tô Linh Nhi mới nhớ tới lần luân hồi này ký chủ có bệnh tim bẩm sinh rất nghiêm trọng, vì thế theo bản năng từ túi tiền lấy lọ thuốc ra, Từ Hạo cũng tri kỷ đổ một ly nước sôi để nguội, đỡ Tô Linh Nhi đem thuốc uống vào sau, chờ đến Tô Linh Nhi hô hấp hơi hòa hoãn xuống lúc sau, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Thanh Thanh, em không sao chứ?”

Nghe vậy, Tô Linh Nhi lộ ra một nụ cười khổ: “Không có việc gì, bệnh cũ!”

Đi vào thế giới này Tô Linh Nhi mới hiểu được tầm quan trọng khi có được một cái thân thể khỏe mạnh.

Từ Hạo nhìn bộ dáng Tô Linh Nhi đỏ mặt, đột nhiên kéo tay Tô Linh Nhi, hưng phấn nói: “Đi, để bồi thường anh mang em tới nơi này.”

Không để Tô Linh Nhi nhiều lời, Từ Hạo liền lôi kéo tay cô rời khỏi nhà ăn, cường ngạnh để cô ngồi ở vị trí ghế phụ.

Lúc này đây, Từ Hạo tự mình lái xe.

Dọc theo đường đi thẳng đến vùng ngoại ô kinh đô, cách đô thị phồn hoa càng ngày càng xa.

Tô Linh Nhi nhìn dọc theo đường đi từ phồn hoa tới bình thường, thậm chí cảnh tượng có chút hoang vắng, không khỏi bắt đầu tự hỏi đi lên nhân sinh.

Chờ đến khi cô tự hỏi xong, vừa lúc họ tới nơi.

”Tới rồi, xuống dưới đi!”

Tô Linh Nhi nghe thấy giọng nói của Từ Hạo ngay sau đó từ trên xe đi xuống tới.

Mới vừa hé cửa đã nghênh đón từng trận gió biển mát mẻ.

”Xôn xao......”

Cuộn sóng từ mặt biển màu lam nổi lên rồi lại rơi xuống.

Nơi xa bờ cát bị nước biển cọ rửa phảng phất trên mặt đất mạ một tầng kim nhàn nhạt.

”Biển!”

Tô Linh Nhi kinh hỉ hô.

Tóc đẹp đen nhánh bị gió biển thổi bay, vừa vặn đánh vào trên mặt Từ Hạo đứng ở phía sau.

”Thật là biển!”

Tô Linh Nhi phảng phất chưa bao giờ thấy qua biển hưng phấn giống như đứa bé được kẹo hưng phấn hướng tới biển chạy đi.

Thấy Tô Linh Nhi vui vẻ, Từ Hạo cũng lộ ra một cái tươi cười vừa lòng.

”Cẩn thận một chút! Khéo ngã.”

Từ Hạo đi theo phía sau Tô Linh Nhi.

Bờ cát nhẵn mịn giờ phút này lưu lại hai hàng dấu chân một lớn một nhỏ.

Nhìn Tô Linh Nhi giống một con chim sơn ca được tự do, trong mắt Từ Hạo tràn ngập sủng nịch tươi cười.

Hai người chơi tận hứng, bất tri bất giác đã quên thời gian.

Chạng vạng ở biển rộng, lại hiện ra một loại cảnh tượng thần bí.

Mặt trời ở chân trời chỉ còn lộ ra một tí xíu, ánh mặt trời ở ban đêm phụ trợ hạ hóa thành ánh nắng chiều sáng lạn.

Nhưng mà, nội thành lại giống như ban ngày, đèn đường, đèn xe, đèn nê ông......

Ánh đèn thay thế ánh mặt trời, cùng bờ biển tối tăm hình thành hai cảnh đối lập.

”Cám ơn anh!”

Tô Linh Nhi nhìn hình ảnh mỹ lệ như thế, câu cám ơn kia buột miệng thốt ra.

”Em nói cái gì? Anh không nghe rõ.”

Từ Hạo cười nhìn Tô Linh Nhi lộ ra vẻ mặt hoang mang.

Tuy rằng Tô Linh Nhi biết Từ Hạo cố ý ở như vậy, lại tay trở thành loa trạng đặt ở bên miệng la lớn: “Ta nói... Cảm.”

Tô Linh Nhi chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm một đầu hướng trong lòng ngực Từ Hạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.