Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế

Chương 51: Chương 51: Côn ảnh cuồng đao VS tật phong cự lang




Diệp Phong thống lĩnh Liệt Diễm, linh ngưu, bạch lang ba trung đội đi tiên phong, giống như cuồng long xuất hải, trở lộ bình thường đều bị bọn họ nhanh chóng quét sạch. Cho nên dọc đường bọn họ căn bản không bị công kích, ngăn cản nào đáng kể.

Ở hậu phương thiết huyết học viên cùng thương đoàn hộ vệ đang kịch liệt chém gié một đám lớn hắc hung lang, nhìn thế công bọn họ tịnh không quá kinh ngạc bởi vì có linh ngưu trung đội cùng bạch lang trung đội đối phó với hắc hung lang tự nhiên không khó. Bất quá nhìn thấy bọn họ qua khỏi đám hắc hung lang trực tiếp chạy sâu vào trong rừng, đều không nhịn được cảm khái muốn chết.

Xem ra không cần tự mình phái người, Lôi Ân có thể tự mình hại chết mình. Bảo La nhìn tiền phương không ngừng điên cuồng công kích Tư Lược đoàn, trong lòng có chút khinh thường, cảm giác bản thân không thể hành hạ Lôi Ân đến chết trong lòng có chút tiếc nuối.

Chẳng lẽ ta xem sai rồi sao? Hắn như là thằng ngốc không có lý trí? Tuyết Lị trên không hạ xuống dưới dần đi tới Tư Lược đoàn, nghĩ không ra trưởng đoàn muốn làm gì!

Tật phong cự lang, ngũ giai ma thú phong hệ, hình thể vượt qua chó sói bình thường thậm chí gần bằng chiến mã, toàn thân lông màu xám, răng nanh móng vuốt đều hung tàn, có thể phát ra ngũ giai phong hệ ma pháp.

Cũng giống với nó, lục giai phong hệ ma thú tật phong lang vương là loại đặc biệt của loài tật phong cự lang. Hình thù cơ bản giống tật phong cự lang, chỉ có trước ngực có dải lông màu vàng, có thể phát ra lục giai hạ phong hệ ma pháp.

Giải đất trung tâm phía bên phải của Tạp La sâm lâm là khoảng đất trống, phía đông có một dòng suối nhỏ. Tật phong cự lang dưới sự chỉ huy của tật phong lang vương đang nghỉ ở nơi này.

Kiệt Nã Tư dẫn tinh linh trung đội ngăn cản ở đây, triển khai để đấu với tật phong cự lang. Bởi vì đoàn trưởng muốn bắt sống ma thú này, bọn họ không dám sử dụng tiễn thuật trên diện rộng, chỉ dùng “Thần tiễn tam thức” - thức thứ nhất “Tật tiễn vô ảnh” bắn thương tật phong cự lang.

“Sưu sưu” tiếng xé gió không ngừng vang lên, mũi tên lao đi với vận tốc cực nhanh, chân khí nhiều màu sắc nhanh chóng lóe ra, tật phong cự lang bị bắn tức giận dị thường, tru lên liên tục.

Bất quá tật phong cự lang có tốc độ rất nhanh, lại còn phóng ra phong hệ nhị giai ma pháp "toàn phong hộ thuẫn" bảo vệ chính mình. Cho nên Kiệt Nã Tư cùng tinh linh không thể nhanh chóng bắt chúng, lại bị chúng phóng thích ma pháp phản kích.

Ttam giai ma pháp "tật phong chi thỉ", tứ giai ma pháp "phong nhận tật vũ", ngũ giai ma pháp "long quyển phong bạo", ba loại ma pháp công kích cùng lúc phóng ra tại giải đất trung tâm của sâm lâm. Gió làm cản sức bay của tên, gió liên tục nổi lên, tạo thành một cái vòi rồng cao hơn mười thước. Kình phong cuồng dũng, thổi gãy cả cây to, cành rung lá rụng. Tại giải đất trung tâm một ít hắc hung lang đều rời xa tránh né.

Khổ nỗi ma sủng của Kiệt Nã Tư cùng chúng tinh linh không có ma pháp công kích, đành lệnh chúng cấp chính mình "quang minh thần tốc”, "quang minh phòng ngự" và "quang minh thần lực" ba loại ma pháp phụ trợ, nhằm tăng gấp bội gia tốc công kích lẫn phòng ngự!

"Kỳ quái, giải đất trung tâm như thế nào lại có mãnh liệt kình phong vậy?"

Tuyết Lị cùng chúng dực nhân trên bầu trời phía nam của sâm lâm đang phụ trợ phía dưới đồng bạn công kích hắc hung lang, giật mình phát hiên trung tâm sâm lâm có hiện tượng kỳ lạ.

"Thiên nột, các ngươi nhìn đám Quang Minh bạch vũ điêu, phía trên hình như có kị sĩ!" Một dực nhân thiếu nữ thấy từ trong sâm lâm, Kiệt Nã Tư cùng chúng tinh linh đang tránh né tật phong cự lang ma pháp, giật mình kêu to.

"Quang Minh nữ thần tại thượng, chẳng lẽ Quang Minh bạch vũ điêu là ma sủng của đám người ấy? Hơn một trăm con lục giai ma thú a!"

"Rất khó có thể tin, thế nhưng có nhiều lục giai ma sủng, chẳng lẽ bọn họ là vương bài không quân?"

Phần đông dực nhân đệ tử bàn tán sôi nổi như cãi nhau. Trên trăm chủng loại lục giai phi hành, sợ rằng chỉ có quốc gia mới có thực lực này. Tuyết Lị thấy tình huống này, nhíu mày bay tới đạo sư bẩm báo một tiếng, dẫn đầu dực nhân đệ tử bay về phía giải đất trung tâm của sâm lâm, muốn xem rốt cuộc sao lại thế này.

“Ha ha ha, Kiệt Nã Tư, tinh linh trung đội các ngươi như thế nào mà với đám quần lang đều thu thập không được a?”

Diệp Phong mang theo Liệt Diễm, linh ngưu, bạch lang ba trung đội, một đường chém giết thẳng đường hắc hung lang, thuận lợi tới trung tâm giải đất, thấy được thế trận song phương, Khải Đặc ha ha cười to.

“Mới sáng ra Khải Đặc ngươi lại ở đó đánh rắm, mau nhanh hỗ trợ!” Kiệt Nã Tư học tập khẩu khí của đoàn trưởng, tại không trung cười mắng.

“Lên, nhanh chóng giải quyết trận chiến, chúng ta rời khỏi nơi đây!” Diệp Phong nghiêm sắc hạ lệnh, ý bảo cả ba trung đội hành động.

Kiệt Khắc cùng bạch lang chiến sĩ với đám La Phi cùng linh ngưu chiến sĩ nghe xong mệnh lệnh của đoàn trưởng, nhất thời gào lên một tiếng, huy động cương côn cùng thiết trụ lao lên, chuyên dùng đánh vào đầu tật phong cự lang, để đánh ngất mà bắt sống toàn bộ!

Từng đạo hồng sắc quang mang loé lên. Liệt Diễm tiêu phong vương cùng một trăm Liệt Diễm tiêu phong mã được Khải Đặc cùng Liệt Diễm kỵ sĩ gọi ra, nhanh chóng xuất hiện. Liệt Diễm kỵ sĩ cùng Liệt Diễm chiến mã, trông uy thế hung mãnh vô cùng, lúc đó tật phong cự lang cũng hợp lại ngao ngao tru lên. Toàn trường thật hỗn loạn!

Diệp Phong vẫn đứng tại chỗ khoan khoái quan sát, nhìn Liệt Diễm kỵ sĩ anh tư uy phong lẫm liệt, trong lòng thập phần cao hứng, là đội thân tín sớm nhất của hắn!

“Vô tình tứ tuyệt côn, thức thứ nhất, côn ảnh cuồng đào!”

Kiệt Khắc dẫn đám bạch lang chiến sĩ san bằng đám tật phong cự lang đang hỗn loạn. Y cao giọng hạ lệnh, liền tất cả bạch lang chiến sĩ đồng thời giơ cây côn lên mà công kích cự lang. Côn thế thật mãnh liệt, tràn ngập vô hạn. Côn ảnh như một con lốc muốn là tê liệt cả thiên địa, bảo phủ cả vạn vật!

"Ngao!"

Hơn một nửa số tật phong cự lang bị tuyệt chiên của bọn bạch lang chiến sĩ Kiệt Khắc đánh trúng, kêu thảm rồi ngã xuống đất. Số thì trọng thương số thì bị hôn mê, toàn bộ năng lực chiến đấu cũng mất đi, kể cả con tật phong lang vương ở giữa.

“Tuyệt, tuyệt, chiêu thức thật tuyệt. Chờ đến khi chân khi trong người các ngươi mạnh mẽ, thì chiêu này khẳng định sẽ càng thêm hung mãnh!” Diệp Phong đứng yên một bên mà vỗ tay khen.

Gần đây bọn bạch lang chiến sĩ Kiệt Khắc và bọn linh ngưu chiến sĩ mới đã luyệt thành thục các chiêu thức, nhưng mà chân khí lại quá ít, cho nên tiến bộ không thể nhanh được.

La Phi thấy bọn Kiệt Khắc được đoàn trưởng tán thưởng, cũng muốn đem đám linh ngưu chiến sĩ ra sử dịch Kinh hồn tam thức, nhưng mà cái ý nghĩ này có điểm không ổn. Khí lực của linh ngưu chiến sĩ thì cường đại hơn so vơi bạch lang chiến sĩ, nếu dùng thiết trụ mà sử chiêu vào đầu đám tật phong cự lang này, không chừng tất cả bị nát bấy. Đến lúc đó khích lệ còn không có nữa, chỉ có bị bọn Khải Đặc giễu cợt thôi!

Vừa thấy địch nhân mạnh mẽ như vậy, những con tật phong cự lang còn lại muốn cứu con lang vương đang hôn mê để thoát đi. Diệp Phong thấy thế liền cười lớn: “Nhanh, mau chóng giải quyết toàn bộ đám cự lang con lại cho lão tử!”

Thành viên bốn trung đội liền lĩnh mệnh, rồi đồng thời tiến lên, luân phiên công kích đám tật phong cự lang còn lại. Đám bạch lang chiến sĩ Kiệt Khắc hiểu được tiếng cười tham lam và cái ánh mắt đó của đoàn trưởng, lập tức chạy tới tật phong lang vương và cự lang mà thực hiện thiêm ước. Thấy vậy bọn linh ngưu chiến sĩ La Phi đều đâm ra hâm mộ. Bây giờ bốn trung đội chủ lực, thì chỉ còn có một mình bọn họ là chưa có ma sủng…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.