Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 94: Chương 94: Vung tay




Diệp Thiệu nghe Lệ Sâm nói, đồng tử mãnh liệt co chặt lại. không hề có dấu hiệu nào, một quyền liền đánh tới mặt Lệ Sâm.

Nam Ca sửng sốt, bởi vì cô đứng ở sau lưng Lệ Sâm, nếu như anh vô thức tránh né thì rất có thể sẽ đụng vào cô. Cho nên Lệ Sâm vậy mà cứ như vậy cứng rắn nhận một quyền này.

Sắc mặt Diệp Thiệu khẩn trương, thân thể cũng giống như là đã chống đỡ đến vòng cung cực hạn. Ôn tồn tao nhã đều biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn lại phẫn nộ thấu xương cùng rùng mình.

Giờ phút này, so với một khắc biết rõ tin Nam Ca chết kia tâm tình còn muốn kích động hơn. Vui sướng mất mà lại được đều biến thành thất vọng.

Có thể coi là tâm tư không bình tĩnh, quanh thân run rẩy ngừng cũng ngừng không được. anh ta giống như đột nhiên bị người ném tới vùng băng nguyên. Mà cô gái anh ta thích lại càng lúc càng xa.

một quyền này Lệ Sâm chịu được rất đau đớn, tuy nhiên chờ một lần nữa ngẩng cao đầu, anh vẫn chỉ lau một chút khóe miệng. Còn kéo Nam Ca một cái: “Em ra ngoài đi dạo, tôi và sư huynh em có mấy lời muốn nói.”

Mặc dù là hiện tại, Nam Ca vẫn như cũ từ trên vẻ mặt Lệ Sâm, nhìn không thấu ý tưởng trong lòng anh.

Bị đánh là anh nha, vì cái gì trông anh giống như cũng không tức giận? Thậm chí anh còn có thể bình tâm tĩnh khí dạng nàynói chuyện với mình?

Nam Ca không muốn rời đi. cô cũng không biết hai người bọn họ tại sao phải đánh nhau đâu.

Lệ Sâm cũng rất kiên trì, đẩy nhẹ Nam Ca đi ra. Còn đối với cô khoát tay: “đi xa một chút nhé.”

Nam Ca không có biện pháp nào chỉ có thể nhìn hai người đàn ông giương cung bạt kiếm một cái, xoay người đi xuống lầu.

Lệ Sâm để cho cô tránh xa một chút khẳng định là vì kiêng kỵ năng lực thăm dò của cô. Tuy nhiên lúc này trời vừa sáng, Nam Ca cũng không có chuyện gì có thể làm liền chậm chạp ở trong căn cứ tản bộ.

Còn như hai người đàn ông trên lầu kia... Ai biết bọn họ vì cái gì một lời không hợp liền động thủ? Chẳng lẽ đàn ông nhân loại đều xúc động như thế?

Diệp Thiệu sao có thể không xúc động, ở trong lòng anh ta, tiểu sư muộn anh ta thần thánh nhất đã bị nhúng chàm. Hơn nữa còn là người đàn ông trước mắt anh ta xem không vừa mắt này.

Nam Ca mất đi ký ức, anh ta cùng cô tiếp xúc vài ngày. Phát hiện bây giờ cô thật giống như là một tờ giấy trắng. Sao Lệ Sâm có thể dụ dỗ cô ấy như thế? Diệp Thiệu hiện tại cũng hận không thể đánh chết anh ta!

Nam Ca ra cửa, Diệp Thiệu liền đi tới. anh ta lạnh lùng nói với Lệ Sâm: “anh đây này là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.”

Lệ Sâm cũng không giải thích thật ra anh cùng Nam Ca trong lúc đó cái gì cũng không có phát sinh. Dù sao, sớm muộn gì cũng sẽ phát sinh không phải sao. Vì vậy lúc Nam Ca đi rồi anh cũng thu hồi nét mặt ôn hòa. Nhíu mày đưa mắt nhìn Diệp Thiệu: “anh vừa mới nãy thiếu chút nữa làm cô ấy bị thương.”

Diệp Thiệu cắn răng: “anh đừng ở đây giả mù sa mưa! Tôi nghĩ tốt lắm rồi. Về sau Nam Ca liền ở lại trong căn cứ, hôm nayanh liền rời đi đi!”

Rời đi? Lệ Sâm giật giật khóe miệng, như thế nào anh cũng không thể nào một mình rời đi. Dù sao tối ngày hôm qua anh mới nhận rõ tâm ý của mình nha.

Thấy bộ dáng kia rõ ràng là không đồng ý, Diệp Thiệu đi lên phía trước hai bước kéo cổ áo anh. Tròng mắt sắp nứt ra: “Đến cùng anh muốn thế nào mới bằng lòng rời cô ấy đi? anh cưỡng chế giữ cô ấy ở bên cạnh anh như thế chỉ có thể làm tổn thương cô ấy!”

Lệ Sâm lần này cũng không định nhẫn nại, vừa mới bất hòa để Diệp Thiệu động thủ, bất quá là sợ hù đến Nam Ca mà thôi.

Lúc này cô gái kia đã đi xa, Lệ Sâm dắt lấy tay Diệp Thiệu đem anh ta hung hăng ném đến một bên. Thời điểm lại nhìn Diệp Thiệu, vẻ mặt anh cũng vô cùng nghiêm túc: “Làm sao anh biết tôi sẽ thương tổn cô ấy? Còn nữa, nếu như anh không cam lòng có thể đi hỏi Nam Ca, đến cùng là cô ấy nguyện ý đi theo ai.”

Diệp Thiệu quả thực bị tự tin trong mắt Lệ Sâm đánh bại, bởi vì anh ta xác định được Nam Ca đến cùng sẽ không đứng ở bên mình. Dù sao Lệ Sâm mới là người sau khi cô mất trí nhớ liên tục đi theo!

“Vậy anh cũng không nên đối với cô ấy như thế, các người tối ngày hôm qua...” Càng nói càng đau lòng, Diệp Thiệu cảm giác hô hấp cũng không thông thuận.

Đột nhiên, anh ta nghĩ đến, nếu như có thể giết Lệ Sâm. Như thế có thể coi là dạy dỗ anh ta sao? Nam Ca cũng có thể ở lại bên cạnh mình sao?

Vì vậy Diệp Thiệu nhanh chóng rút súng ra. Nhưng mà không đợi anh ta đem họng súng nhắm vào Lệ Sâm liền thấy được Lệ Sâm bước lên một bước. Vặn vẹo cổ tay anh ta, bị đau phía dưới, anh ta buông lỏng tay một cái, thời điểm lại nhìn về phía Lệ Sâm. Khẩu súng kia đã đến trong tay anh, mà họng súng đối diện chính mình!

Diệp Thiệu là bác sĩ, làm sao có thể đánh thắng được Lệ Sâm, anh ta không khỏi thất bại.

Chẳng lẽ mình thật sẽ phải nhận mệnh như vậy sao? Lẽ nào anh ta sẽ phải buông tha như thế?

Nòng súng Lệ Sâm để nằm ngang, nhưng kỳ thật cũng không có lên đạn. Người này dù sao cũng là sư huynh Nam Ca, anhkhông thể nào giết anh ta.

Tuy nhiên Lệ Sâm vẫn uy hiếp nói: “một quyền vừa nãy tôi có thể xem như là hồi báo trước kia anh chiếu cố Nam Ca. Về saucô ấy cũng không nợ anh cái gì nữa. Còn như chuyện giữa tôi cùng Nam Ca, tôi khuyên anh vẫn không cần nhúng tay vào. Nam Ca không phải là hàng hóa, tôi không có quyền lợi nhường, cũng sẽ không sai khiến. Là một người đàn ông liền thoải mái tranh thủ. không cần ở chỗ này của tôi tỏ ra uy phong.”

Ngày hôm qua Diệp Thiệu còn hơi chút thưởng thức Lệ Sâm, nhưng hôm nay đầu anh ta thật sự là bị hôn mê, hận thấu xương người đàn ôn trước mặt.

Nhưng là nghĩ đến Nam Ca, tim anh ta bỗng nhiên mềm mại xuống. Đúng vậy, nếu như Nam Ca thật sự lựa chọn Lệ Sâm, đó cũng là tự do của cô ấy. Chính mình có quyền gì xen vào?

Vì vậy thời điểm Diệp Thiệu lại đứng thẳng thân thể, hào quang phẫn nộ trong mắt kia đã dần dần tiêu tán. Trong giọng nóicủa anh ta cũng hàm ẩn tình thế bắt buộc: “Chờ sau khi ký ức Nam Ca khôi phục, nhất định sẽ hận chết anh.”

Lệ Sâm vô tình cười cười. cô ấy có cái gì tốt hận mình chứ, mình lại không cưỡng bách qua cô ấy bao giờ.

Đem khẩu súng ném cho Diệp Thiệu, Lệ Sâm nhìn thoáng qua hướng cửa: “anh có thể đi, nếu đã biết rõ Nam Ca là người của tôi, về sau liền cách xa cô ấy một chút.”

Diệp Thiệu lại kinh thường cười cười: “Dựa vào cái gì? Đó là sư muội của tôi. Tôi tự nhiên có thể tranh thủ. anh tốt nhấtkhông nên bị tôi phát hiện anh có cái gì thực xin lỗi Nam Ca, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không nương tay với anh đâu.”

Lệ Sâm căn bản không có đem Diệp Thiệu làm thành đối thủ, thật sự là so sánh người này cùng mình, sức chiến đấu quá yếu mà.

Chỉ là này phần dũng khí còn rất đáng giá khen ngợi, xem ra vì Nam Ca, người này thật sự là dễ điên cuồng.

Đồng thời, trong lòng Lệ Sâm còn dẫn theo một chút nghi hoặc. Vì sao anh nghe trong giọng Diệp Thiệu, cảm thấy anh ta tựa hồ rất tự tin về sau năng lực anh ta sẽ trở nên mạnh mẽ? không phải là anh ta không có dị năng sao.

“anh chờ thời điểm có thể đánh bại tôi hãng nói lời này đi.” Lệ Sâm nhàn nhạt mở miệng.

Diệp Thiệu lạnh lùng nhìn anh một cái, lúc này mới xoay người rời đi. Tuy nhiên chờ đứng ngoài cửa, đóng cửa lại. Cách ánh mắt Lệ Sâm, Diệp Thiệu mới che ngực cong thân thể xuống.

Coi như là ở trước mặt Lệ Sâm, nói chuyện được mạnh mẽ như thế. anh ta vẫn cảm giác được sự vô lực này. Bởi vì chỉ cầnanh ta vừa nghĩ tới Nam Ca sẽ đi theo Lệ Sâm, tim liền đau đến không giống như của bản thân anh ta nữa.

một ngày này, Diệp Thiệu ngây ngây ngô ngô cũng không biết là đã trở lại phòng thí nghiệm như thế nào.

Cả ngày anh ta đều không ăn cái gì, cũng không có uống một hớp nước. Thời điểm nghe nói bên ngoài trụ sở tụ tập không ít Zombie, anh ta cũng chỉ chôn mình ở trong phòng thí nghiệm, hoàn thành một bước cuối cùng của thuốc thử.

Đợi đến khi đại công cáo thành, anh ta lay động một cái ống nghiệm, một điểm vui sướng trên vẻ mặt cũng không hề lộ ra.

Chờ từ phòng thí nghiệm ra ngoài đã nhìn thấy không ít người đứng trước cửa. Trước mặt chính là trợ thủ của Lâm tiên sinh,anh ta vừa nhìn thấy Diệp Thiệu liền kích động đón lại hỏi: “Bác sĩ Diệp, như thế nào rồi. Thuốc thử đã nghiên cứu chế tạo thành công sao?”

Diệp Thiệu gật đầu: “Dẫn tôi đi gặp Lâm tiên sinh đi.”

Trợ thủ kia lập tức đi ở phía trước dẫn đường, đồng thời còn bày tỏ sùng bái đối với Diệp Thiệu: “Bác sĩ Diệp, ngài thật sự là quá lợi hại. Vậy mà lại có thể nghiên cứu chế tạo ra thuốc thử dạng này!”

Diệp Thiệu theo anh ta đi ra ngoài, xa xa liền nghe thấy nhiều tiếng ồn ào nên hỏi một câu: “Đây là như thế nào?”

Trợ thủ kia a một tiếng, sau đó trả lời: “Là hôm nay ngoài trụ sở có không ít Zombie vây công, cũng may người có dị năng trong căn cứ cũng rất nhiều. Đem những con Zombie kia đều giết chết hết, hiện tại hẳn là đang quét dọn chiến trường đi.”

Diệp Thiệu nghe nói Zombie đã bị giết sạch nên không lại chú ý nữa.

Mà lúc này ở cửa lớn căn cứ xác thực tụ tập rất nhiều người, không ít người có dị năng vây quanh hai cô gái mới tới. Còn sùng bái nói: “Hai người vừa mới một chiêu kia đến cùng là làm như thế nào tạo ra? Lực sát thương này cũng quá lớn rồi,một mảnh cầu lửa bỏ ra khiến mảnh đất đều không còn gì!”

“Đúng vậy đúng vậy, trước kia hai người phối hợp cũng được như thế chứ? thật không nghĩ tới, trong căn cứ Tân Bình còn có dạng nhân tài này!”

Lần này săn giết Zombie này, Nam Ca cùng Lệ Sâm cũng không có xuất hiện. Lệ Sâm cảm thấy Nam Ca đã quá bị để ý,không muốn cô lại nổi tiếng thêm.

Mà Nam Ca đâu? cô vẫn tương đối chú ý hôm nay sau khi chính mình rời đi, Lệ Sâm cùng Diệp Thiệu đã nói cái gì. Bây giờ bọn họ đang đứng bên ngoài vây xem, bởi vì không có tham dự chiến cuộc cho nên có tinh hạch cũng không tới phiên bọn họ.

Nam Ca dứt khoát hỏi Lệ Sâm: “Buổi sáng hôm nay, bác sĩ Diệp đến cùng vì cái gì đánh anh thế? Còn có anh nói tình hình chiến đấu cái gì chứ, tối hôm qua tôi cũng không đánh nhau cùng anh mà?”

Lệ Sâm thanh họng khụ một tiếng, đương nhiên không thể cùng Nam Ca giải thích đánh nhau là chuyện gì xảy ra. Cho nên chỉ mơ hồ nói: “Đàn ông chúng tôi trong lúc đó có chút việc riêng muốn giải quyết.”

Nam Ca bĩu môi: “Còn thần thần bí bí nữa.”

Tuy nhiên hiếu kỳ đến nhanh, đi cũng nhanh. Lúc này đứng ở chỗ tương đối cao, cô còn nhìn hai cô gái phía dưới: “Các cô ấy đều là hệ hỏa đi, không nghĩ tới vậy mà có thể nghiên cứu ra chiêu thức mới, một cái biển lửa rơi xuống, xem ra rất đau nha.”

Lệ Sâm cũng thuận theo ngón tay Nam Ca chỉ, không có gì bất ngờ xảy ra nhíu nhíu mày. Bởi vì hai cô gái kia, đúng là ngày hôm qua anh đụng phải. Hai người kia còn muốn đáp xe mình.

Quả nhiên, anh đã nói các cô ấy không đơn giản mà. Đây không phải là không có mình, các cô ấy vẫn như cũ có thể tới căn cứ hơn nữa còn làm ăn được rất tốt.

Vừa mới nãy săn giết những con Zombie kia giống như là buổi biểu diễn dành riêng cho hai cô, hai người vừa ra tay, người khác cơ hồ cũng không có cơ hội gì nữa.

Tuy nhiên Lệ Sâm đã nhắc nhở Diệp Thiệu, chắc hẳn tầng cao trong căn cứ đối với hai người này cũng sẽ có chút đề phòngđi.

Lệ Sâm còn đem sự tình các cô gái này ngày hôm qua muốn nhờ xe nói cho Nam Ca, không ngoài dự liệu, Nam Ca quả nhiên đặc biệt tiếc nuối: “Người có dị năng lợi hại như thế nhất định ăn rất ngon, vậy mà anh lại không đồng ý, quá lãng phí.”

anh đã thành thói quen với từ ngữ của Nam Ca, dù sao chiến trường cũng không cần bọn họ đến quét dọn, Lệ Sâm liền nóivới Nam Ca: “đi, chúng ta đi gặp Diệp Thiệu, xem anh ta nghiên cứu chế ra thuốc đến cùng là có công hiệu gì.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.