Lược Thiên Ký

Chương 80: Q.1 - Chương 80: Mười Lão Bà




Xuống biển chiến giao long, vào núi đọ sức yêu hổ!

Ba năm qua, Phương Hành đi theo Bạch Thiên Trượng xuất nhập ngũ hồ tứ hải, tự Sở tây Bách Đoạn sơn tới Sở đông Tiêu Dao hải, từ Sở nam Vạn Quỷ lâm tới Sở bắc Man Hoang mạc, một đóa mây xanh hai người, trừ yêu ngàn dặm không quay đầu lại. Ở cổ chiến trường, cùng thi ma lây dính sát khí chiến, ở linh dược quật, cùng hung cầm thủ hộ linh dược chiến, thậm chí hắn còn lên chiến trường, cùng man binh hung ác điên cuồng tàn bạo tác chiến!

Thoáng một cái ba năm, thời gian thấm thoát, Phương Hành đã biến thành một thiếu niên mười bốn tuổi, vóc người cao không ít, rất thon gầy, trên mặt vẫn mang theo nụ cười thản nhiên, có chút lười biếng, ánh mắt lại là dị thường sáng ngời.

Tóc của hắn đã trắng không ít, hắc bạch hỗn loạn, tùy tiện ở sau gáy buộc thành kiểu đuôi ngựa.

Bất quá tu vi của hắn, vẫn là Linh Động tầng bốn, cũng không tăng lên.

Đây cũng là Bạch Thiên Trượng cố ý làm, hắn dạy Phương Hành dùng pháp môn Tam Muội Chân Hỏa tẩy luyện thân thể, đem một thân linh lực tẩy luyện tinh thuần vô cùng, hắn ở trong ba năm này tiêu hao vô số yêu đan cùng linh dược, nếu là đổi người bình thường, bằng những tài nguyên này chỉ sợ sớm đã đem tu vi tăng lên tới Linh Động tầng bảy, mà Phương Hành, chỉ là dùng những thứ tài nguyên này, đem trụ cột của mình đả tạo kiên cố vô cùng.

- Thập nhất thúc, kế tiếp đi đâu?

Lười biếng nằm ở trên mây xanh, Phương Hành hai tay đặt ở sau gáy, gác hai chân, mạn bất kinh tâm nói.

Ba năm thời gian, hắn cùng với Bạch Thiên Trượng đã sớm vô cùng thân thuộc.

Trong quá trình này cũng hận cái yêu quái lông trắng này, bởi vì hắn đem mình ném vào giữa một đám cương thi nổi điên.

Cũng từng cảm kích hắn, bởi vì lão bạch mao tỉ mỉ dùng linh dược trị thương cho hắn, mười ngày mười đêm, tinh thần không có một khắc buông lỏng.

Mấy năm thời gian, để cho hắn thừa nhận Bạch Thiên Trượng, gọi hắn một tiếng “Thập nhất thúc”!

Bạch Thiên Trượng cũng đã hỏi, vì sao là Thập nhất thúc?

Phương Hành chưa nói, trong lòng nhưng nghĩ, mình đã có chín thúc thúc, xếp tiếp theo chính là thứ mười rồi, nhưng mình là lão thập a! Cho nên Thập thúc thúc sẽ không có, dứt khoát kêu một tiếng Thập nhất thúc sao!

Nếu Bạch Thiên Trượng biết tiểu tử này đem mình đánh đồng với một hang ổ thổ phỉ, thậm chí xếp hạng còn phía dưới bầy thổ phỉ này, không biết sẽ lộ ra vẻ mặt gì, bất quá hắn cảm thấy Phương Hành ban đầu sau khi chính mình liên tục chữa thương mười ngày cho hắn, sau khi tỉnh lại bật thốt lên một tiếng “Thập nhất thúc” rất là thành khẩn, liền cũng chấp nhận xuống rồi, dù sao so sánh với gọi mình yêu quái lông trắng tốt hơn nhiều.

Về phần Bạch Thiên Trượng tại sao đối với mình tốt như vậy?

Có mục đích của hắn hay không, Phương Hành chẳng muốn đi nghĩ.

Theo hắn, đương nhiên là có mục đích, nếu không tại sao người khác đối với mình tốt như vậy?

Chỉ bất quá, Phương Hành cũng không ngại người khác lợi dụng chính mình, chỉ cần cho mình đầy đủ thù lao là tốt rồi.

Cho nên, sợ rằng sớm đã nghĩ đến Bạch Thiên Trượng như vậy bồi dưỡng mình, là có mục đích, hắn sẽ không để ý, hắn chỉ điểm chính mình ba năm, nếu quả thật cần mình giúp hắn làm chút chuyện, chính mình giúp việc cũng chẳng có gì.

Nếu như hắn muốn mình làm chuyện mình làm không được, cùng lắm thì nửa đường chạy đi là được.

Bạch Thiên Trượng ngưng thần đánh giá Phương Hành, thật lâu không nói lời nào, ánh mắt phức tạp, rồi lại xen lẫn thưởng thức khó tả.

Qua thật lâu, hắn bỗng nhiên đưa tới một khối khuyên tai ngọc màu đen, tạo hình tinh tế, tựa như vật phi phàm, chỉ bất quá, ngọc này nhưng thật giống như bị phân hai nửa, Phương Hành ánh mắt nhìn sang, đã giám định ra được đây chỉ là khuyên tai ngọc bình thường, duy nhất có được tác dụng, chính là dẫn tụ thiên địa linh khí vào bản thân, ở lúc tu luyện tốc độ sẽ nhanh một chút.

- Tín vật này ngươi cất đi, đợi đến cơ hội thành thục, liền đi thành thân sao!

Bạch Thiên Trượng nói phong đạm vân khinh, Phương Hành chợt nhảy lên, cả kinh kêu lên:

- Thành thân?

Bạch Thiên Trượng thản nhiên nói:

- Không sai, chính là thành thân, tương lai dùng khuyên ngọc này làm tín vật, ngươi có thể cưới được chín đạo lữ như hoa như ngọc mà thân phận tôn quý... Có lẽ là mười, ta cũng nói không chính xác nữa!

Phương Hành ngơ ngác nhìn khuyên ngọc này, nói:

- Ngươi không phải là phát điên rồi chứ?

Bạch Thiên Trượng cười cười, nói:

- Chuyện tốt như vậy cho ngươi, ngươi không muốn ư?

Phương Hành có chút xấu hổ, cười hắc hắc, nói:

- Mười... Hơi nhiều!

Bạch Thiên Trượng cười nói:

- Vậy thì giảm đi mấy cái, chọn xinh đẹp lưu lại!

Phương Hành ha ha cười một tiếng, nói:

- Thì ra lời đồn đãi là thật, đụng phải một người sư phụ, chẳng những dạy dỗ thần công, còn có thể hỗ trợ làm mai rồi, hơn nữa thoáng cái mười... phát tài rồi, bất quá mười lão bà này của ta là người nơi nào?

Bạch Thiên Trượng nói:

- Hiện tại không thể nói cho ngươi biết, ngươi chỉ để ý giữ lại khuyên tai ngọc, thời cơ chín muồi sẽ biết!

Phương Hành nói:

- Lúc nào là thời cơ chín muồi?

Bạch Thiên Trượng nói:

- Ở thời điểm ngươi tìm tới cửa bọn họ không giết được ngươi, hoặc là nói ngươi có thể chạy thoát bọn họ đuổi giết!

Phương Hành trên gáy xuất hiện một đạo hắc tuyến, uể oải nói:

- Nguyên lai là kẻ thủ của ngươi a, còn không phải là muốn ta giúp ngươi báo thù ư?

Bạch Thiên Trượng thoải mái cười cười, nói:

- Không cần báo thù, cũng không cần giết người, chỉ để ý cưới lão bà của ngươi là được!

Phương Hành trở tay đem khuyên tai ngọc thu vào, nói:

- Thôi đi, ta đến lúc đó đi xem các nàng có xinh đẹp hay không rồi hãy nói...

Bạch Thiên Trượng cười cười, không nói thêm gì nữa, ngón tay nhẹ nhàng một chỉ, mây xanh gia tốc hướng phía trước bay đi.

- Chúng ta muốn đi đâu?

Phương Hành có chút tò mò hỏi.

Bạch Thiên Trượng nhẹ nhàng thở dài, nói:

- Ba năm thời gian trôi qua rồi, ngươi cũng nên trở lại quỹ đạo vốn có của ngươi!

- Thanh Vân Tông sao?

Phương Hành ánh mắt nhất thời sáng lên, lòng tràn đầy mong đợi.

Liên tục ba năm không gián đoạn chém giết luyện lệ, vào nam ra bắc, đã sớm để cho hắn vạn phần hoài niệm cuộc sống thích ý ở Thanh Vân Tông.

Một đóa mây xanh, ba năm trước đây rời Thanh Vân Tông, không kinh động bất luận kẻ nào.

Ba năm sau, mây xanh lần nữa bay trở về Thanh Vân Tông, vẫn chưa từng kinh động bất luận kẻ nào.

Rơi vào trước thạch lâm, Bạch Thiên Trượng nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói:

- Sau này con đường tu hành khó khăn, phải cẩn thận!

Phương Hành duỗi lưng một cái, cười nhìn về phía Bạch Thiên Trượng, nói:

- Ta có cần gọi ngươi một tiếng sư phụ hay không?

Bạch Thiên Trượng gương mặt lạnh nhạt hơi ngẩn ra, nhẹ giọng gật đầu nói:

- Cũng là có thể, quỳ xuống dập đầu sao!

Phương Hành nhất thời đen mặt, nói:

- Mất mặt như vậy, sư phụ không cần!

Vừa nói xoay người rời đi, Bạch Thiên Trượng sau lưng hắn phá lên cười, ba năm tiếp xúc, hắn tự nhiên hiểu rõ tính cách của Phương Hành, có thể hỏi ra những lời này, chính là có tâm tư nhận thức hắn là sư phụ, bất quá nếu mở miệng trêu chọc, Phương Hành trong lòng sẽ không vui, thật ra đây cũng là hắn cố ý làm, hắn dạy Phương Hành ba năm, nhưng cũng không tính làm sư phó của Phương Hành.

- Dù sao ta cũng là muốn thông qua ngươi đạt tới một chút mục đích, đây coi như là trao đổi sao...

Bạch Thiên Trượng khẽ thở dài, xoay người hướng động phủ đi tới, thân thể lại không tự chủ được run một cái.

Trong cơ thể vang lên một tiếng vỡ vụn rõ nét, hắn sắc mặt đại biến, cười khổ hướng thân thể của mình nhìn lại.

Thần niệm nội thị, có thể thấy được thức hải một viên kim đan, phía trên ánh sáng ảm đạm, xuất hiện một đạo kẽ nứt rõ ràng, đang có linh lực màu vàng mơ hồ từ bên trong chảy ra, phát ra trong thiên địa.

- Kim đan bể tan tành, linh lực khô kiệt, đại nạn của ta đến sớm sao?

Bạch Thiên Trượng khoanh chân ngồi ở trước động phủ, nhìn lên thiên không, bùi ngùi thở dài.

Khóe miệng hắn dâng lên một tia nụ cười trấn an, hắn thật ra cũng không nói cho Phương Hành, chính mình tính toán dạy hắn nhiều thêm mấy năm, chẳng qua là ở trong mười ngày mười đêm, tiêu hao tự thân đại lượng linh lực làm Phương Hành chữa thương, hắn đã cảm giác có chút lực bất tòng tâm rồi, lúc ấy, chính mình nếu không chữa thương cho hắn, thọ nguyên đại nạn ít nhất còn có thể kéo dài mười năm nữa, nhưng là hôm nay, cảm giác chỉ có không tới ba năm.

Nhưng mà Bạch Thiên Trượng không hối hận, bởi vì lúc ấy nếu hắn không làm như vậy, Phương Hành sẽ lưu lại ám thương.

Chính mình thời gian không nhiều, không cách nào mượn trảm thủ đồ Tam Muội Chân Hỏa, rèn một thanh thần kiếm hoàn mỹ, chém ngược khung thiên, vậy thì đem hết toàn lực, rèn một thanh kiếm phôi hoàn mỹ, sau đó đợi hắn ma luyện thành hình, đảo loạn phong vân thôi!

- Ta dạy tất cả những thứ ngươi có thể học rồi, chuyện còn lại phải nhờ vào bản thân ngươi rồi!

Bạch Thiên Trượng lẩm bẩm tự nói, qua sau một hồi lâu, hắn lấy ra một đạo phù triện, giơ tay ném hướng lên bầu trời.

- Thình thịch...

Phù triện trên không trung nổ tung, kim quang mãnh liệt, tựa như một đạo kim sắc mây trôi lơ lửng phía chân trời.

Bên trong Thanh Vân Tông, Tông chủ Trần Huyền Hoa, tứ đại truyền pháp trưởng lão, tất cả đều thấy được đạo phù này, trong lòng nhất tề chấn động: Bạch sư thúc có chuyện quan trọng dặn dò sao? Rồi sau đó, vô luận đang bế quan, hay là đang trong môn giảng đạo cho đồ nhi, đồng thời buông xuống chuyện trong tay, nhất tề độn hướng không trung, năm đạo quang hoa xẹt qua thiên không Thanh Vân Tông, đi tới trong thạch lâm.

- Ta dạy hài tử kia mấy năm, chỉ tiếc, hắn vẫn là không thích hợp thừa kế truyền thừa của ta...

Bạch Thiên Trượng đưa lưng về phía năm người, khẽ thở dài một tiếng, nói.

Trần Huyền Hoa năm người hai mặt nhìn nhau, trong đôi mắt đều lộ ra vẻ tiếc nuối.

Thanh Vân Tông vẫn muốn đem truyền thừa của trưởng lão thần bí này để lại tông môn, ba năm trước đây, Bạch Trưởng lão thu Phương Hành làm đồ nhi, bọn họ vốn là trong bụng nhẹ lòng một chút, nghĩ mục đích này đã đạt thành, thật không nghĩ đến có kết quả này.

- Ta tính toán bế tử quan rồi, hoặc là dựa vào ta đây còn dư lại thọ nguyên kết thành Nguyên Anh, tăng thọ nguyên gấp hai, hoặc là lúc đó tọa hóa!

Bạch Thiên Trượng khẽ thở dài, mọi người nhất thời thần sắc buồn rầu.

Chỉ có người cảm giác thọ nguyên sắp hết, tọa hóa sắp tới mới bế tử quan.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.