Linh Sủng Của Ta Là Thần Thú Biến Dị!!

Chương 7: Chương 7: Chuẩn bị đợt huấn




“Hắc hắc, Điệp tỷ ngươi thích ăn ngon sao? Hôm nào ta trổ tài nấu ăn cho ngươi ăn a.”

“Ngươi biết nấu ăn sao?”

Vũ Điệp hứng thú hỏi

“Phải, nhưng đây là lần đầu tiên ta nấu cho nữ tử ăn ngoài trừ mẫu thân ta”

Vũ Tuyệt gải gải đầu nói.

“Vậy đương nhiên phải ăn, là nữ tử đầu tiên đương nhiên phải dành cho sư phụ ngươi, Tiểu Tuyệt đi thôi nhanh nhanh ta còn muốn đi chơi”

Vũ Điệp vũ mị liếm liếm cái môi đỏ mọng nói.

Nhìn một nàng hắn có chút ngơ ngác, vẫn là lắc đầu cười khổ thầm nghĩ cái này là không thể miễn dịch

“Đến rồi”

Vào trong cửa hàng dược liệu, mùi dược thảo nồng nặc sông vào mũi hắn có chút thư thản, nhìn quanh một chút, nơi này khá rộng chung quanh bày trong tủ kính là dược liệu hẳn chỉ là trang trí giới thiệu, hàng hóa thực sự nằm ở trong kho, ngoài ra chung quanh cũng khá đông người, đa phần là liệp dả, thợ săn, hẳn là chuẩn bị trước đi săn.

Theo hắn biết trước kia nghề thợ săn không được hoan nghênh cho lắm hoặc là bị cấm hẳn, nhưng sau cái ngày được gọi là tận thế, linh thú sinh sôi nảy nở vô cùng lớn, đại địa không ngừng mở rộng, đến lúc này nghề thợ săn như là hỏa bạo vô cùng được nghênh đón, tuy nó tiềm tàn nguy hiểm vô cùng lớn, nhưng cơ duyên lại không nhỏ, chỉ cần may mắn một chút, nhặt được linh dược, bắt được một con ấu thú cường đại liền đủ sống một đời nhàn hạ đầy đủ, vì thế không ai nguyện về cái thời cả ngày vì tiền vị gạo vì cơm mà lăng săn chạy khắp nơi làm việc, chỉ cần ra ngoài săn một chút linh thú cấp thấp đem bán, tuy không thể đủ sống thư thản cả đời nhưng cả người tài liệu đó cũng đủ sống trong vài năm nếu không tính tới việc nâng cấp linh thú vì thế cái ngày đó là tận thế, cũng là niềm vui lý tưởng của họ.

Con người sinh ra luôn có một sự vô hình tín nhiệm về may mắn của mình, họ tự nhắc nhở mỗi lần đi săn “Nhở đâu mình may mắn lại nhặt được cái gì thì sao?” Không ai lại không không đi nghĩ về cái chết cả, vì thế nghề tuy mạo hiểm này lại vô cùng được hoan nghênh, lại không quá phụ thuộc vào cái đầu.

Lúc trước nếu không gặp Vũ Điệp có lẽ mục tiêu của hắn là phụ thân hắn, là một liệp giả đứng đầu một khu vực, nhưng gặp phải nàng ta, số mệnh hắn hoàn toàn thay đổi, sống sống một cuộc sống bình thường không thể thõa mãn được hắn nữa

“Điệp tỷ ngươi muốn ta mua dược liệu gì”

Liếc dược liệu xung quanh một chút Vũ Tuyệt dùng linh lực truyền âm hỏi, bởi vì nàng đang ở dạng hư ảnh ngoài hắn ra không ai thấy được, nếu nàng xuất hiện haiz, cái này dùng nhan đủ để điên đảo chúng sinh vì thế hắn tạm thời không để nàng xuất hiện tránh gây nguy hiểm tính mạng cho hắn

“Ngươi mua phục cốt thảo nhiều một chút, còn mua một chút linh hạch, hỏa, băng, thú, dực thuộc tính, nếu linh hạch tứ thuộc tính lại càng tốt và...”

Phượng Vũ Điệp liền nói một danh sách dược thảo khá dài, nghe một chút hắn liền phân loại được trong đó một phần là dược liệu phục hồi, chữa trị thể lực và thương thế, hẳn là chuẩn bị cho cuộc đi săn và trong đó còn mấy phần dùng rèn luyện thân thể, cốt tủy, máu huyết, phần lớn là xương cốt hẳn là rèn luyện cốt trảo, và tốc độ, thể lực, trong đó mốt số thứ hắn còn không biết.

Sau khi ghi nhớ một phen, hắn đi đên bàn phục vụ.

“Chào mừng quý khách, ngài muốn mua dược liệu gì?”

Thấy Vũ Tuyệt đi tới một nữ nhân viên đi tơi khẻ cúi người lưu loát tươi cười nói.

“Vị tỷ tỷ người có thể lấy cho ta một chút giấy bút?”

Vì danh sách quá nhiều hắn đành phải viết ra.

....

“Đa tạ” nói xong hắn liền sách đi một cái bao đầy dược liệu.

Nhìn cái bao bày dược liệu hắn có chút ngao ngán lắc đầu chỉ mới đợt đầu huấn luyện tốn hết 10 vạn liên minh tệ của hắn, bình thường 10 vạn này đủ cho một người sống trong mấy chục năm, đó là tích góp cả mười tám năm của hắn.

Nhìn trời, than trời hắn có chút đau đầu về tiền bạc, mặc dù chỉ cần hắn xin bố mẹ hắn liền có thể cho hắn, nhưng cái hắn cần là tự lập, một lần xin có thể nhưng chẳng lẻ mỗi làn huấn luyện liền xin, trong khi mỗi lần số tiền tăng lên chỉ có thể tính bằng bội số, ngán ngẩm lắc hắn đánh chỉ có thể tăng thực lực mình trước rồi tính sau.

Liên minh tệ, là tiền tệ liên minh linh giả phổ thông sau ngày đó, nhưng loại này tiền tệ này hầu như chỉ có tể sử dụng cho vật liệu bình thường, theo hắn biết một số vật phẩm cao sau này hầu như là sủ dụng linh thạch trao đổi, linh thạch là một loại đá được xuất hiện sau khi thế giới dị biến, theo như các nhà chuyên gia nghiên cứu loại này linh thạch phải trải qua vô số thời gian mới có thể ngưng tụ thành, nhưng sau dị biến, hai đến ba năm sau con người liền phát hiện linh thạch hẳn là trong quá trình đại địa biến đổi sinh ra, còn sinh ra như thế nào thì hắn không biết, tác dụng của nó tương đối cho linh giả tu luyện, linh thú cũng có thể dùng nhưng không tốt bằng sử dụng linh hạch. Liên minh linh giả một tổ chức đứng đầu nhân loại trên toàn thế giời sau dị biến, muc đích của nó đương nhiên là ổn địch trật tự thế giới và phân bố khắp nơi chống lại linh thú giành lại quyền chủ động cho nhân loại, nhưng đáng tiếc đến bấy giờ, ngay cả 3/10 đại lục đều khám phá không xong thì làm cái gì mà chinh phục đại lục này, vì thế cái này bấy giờ hầu như không ai hy vọng vào vào cả.

Ra khỏi cửa hắn liền kéo theo cái bao, đi vào hẻm tối, tinh thần khẻ động cái bao liền biến mất, xoa cái nhẫn khóe miệng hắn có chút mỉm cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.