Lão Công Thao Nhẹ Thôi!

Chương 5: Chương 5: Liếm đầu vú một chút




  Thời tiết hôm nay rất đẹp, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào phòng ngủ.

Kiều Tâm ủê oải mở mắt, khẽ động một chút cả người đều bủn rủn vô lực, híp mắt lại một chút liền nhớ đến sự việc đêm qua.

Mặt nhỏ nhất thời đỏ hồng, đôi mắt long lanh như chứa xuân thủy vậy.

Cậu định lặng lẽ đứng dậy thì vô tình làm tác động đến hoa huyệt bị thao đến sưng, Kiều Tâm theo phản xạ co rút. Bỗng nhiên trừng lớn mắt cắn cắn môi dưới, thật không thể tin được Cố Thành An vẫn để tính khí trong người cậu.

Thoát khỏi dục vọng điên cuồng tối qua, hiện tại cả người cậu rất tỉnh táo, đầu não có thể ý thức được tính khí của Cố Thành An có bao nhiêu lớn. Cho dù hiện tại hắn đang ngủ say cậu vẫn cảm thấy bên trong hơi trướng.

Hoa huyệt bị nhét đầy, nhục bích vô ý thức mà mút chặt côn thịt.

Trời ạ! Cậu không thể như vậy, cậu không phải người dâm đãng!

“Ngô....”

Một tiếng than nhẹ từ trong miệng thoát ra, Kiều Tâm không tự giác được liền co chặt hoa huyệt.

Ánh mắt mở lớn sửng sốt như chú nai nhỏ, côn thịt ở trong thân thể đang dần dần trướng lớn. Cảm giác tê dại từ hoa huyệt nhanh chóng ùa đến, lưng liền run rẩy một trận.

Cậu còn chưa kịp phản ứng đã bị Cố Thành An nhanh chóng ôm rồi đặt lên giường, nhất thời phát ra tiếng kinh hô.

“A! Anh, anh tỉnh từ lâu nào?”

“Tiểu tâm can, mới buổi sáng em đã câu dẫn ông xã, có phải lại muốn rồi hay không?” Cố Thành An xấu xa dùng côn thịt đâm vào một chút liền nhìn thấy sắc mặt Kiều Tâm càng lúc càng hồng.

Kiều Tâm đỏ mặt, “Không phải, anh, anh thế nào mà vẫn đặt bên trong, tôi.... Tôi đói bụng.”

Cố Thành An nhướn mày, nhìn chằm chằm vào cái miệng đang khép mở lúc nói chuyện của Kiều Tâm. Tâm niệm vừa động, hắn liền cúi người ngậm lấy đôi môi của Kiều Tâm, đầu lưỡi khẽ nhướn vào, tại khoang miệng của cậu mà càn quét liếm láp một vòng. Mút lấy đầu lưỡi thơm tho, dây dưa một phen cho đến khi Kiều Tâm gần như không thở được nữa mới buông tha.

Kiều Tâm há miệng thở dốc, ánh mắt ướt át nhìn chằm chằm vào Cố Thành An.

Thật sự là tiểu gia hỏa khiến người ta thương tiếc mà.

Cố Thành An khẽ cười một tiếng, tiếng cười dễ nghe mang theo từ tính khiến Kiều Tâm như bị điện giật vậy.

Cố Thành An đẩy thân thể Kiều Tâm ra, từ bên trong tiểu huyệt lui ra ngoài, thuận tiện đánh giá hoa huyệt bị mình giữ lấy một đêm. Giờ phút này đang đáng thương như Trương Hợp vậy.

(*) Trương Cáp (167-231) (张郃) hay Trương Hợp (Zhāng Hé) tự là Tuấn Nghệ, là một võ tướng thời Hậu Hán, có công đóng góp rất lớn cho Tào Tháo thuộc phe nhà Ngụy. (wikipedia) (tui không hiểu cách so sánh này).

Dâm thủy bên trong theo động tác lui ra mà chảy ra ngoài, khiến âm thần trở nên ướt sũng.

Không xong, không thể làm nữa, nếu không tiểu tâm can nhất định không chịu nổi.

Cố Thành An tùy tiện lấy một chiếc áo ngủ mà mặc vào, vốn tính toán thò tay cầm chiếc áo ngủ khác lên thì bỗng thấy bên trong tủ quần áo toàn váy ngủ. Cùng với váy tơ tằm gợi cảm tối qua có chút bất đồng. Dĩ nhiên toàn là váy ngắn nhỏ khả ái.

“Tôi có thể tự mình mặc quần áo, tôi.... Có thể.” Kiều Tâm vừa định rời giừơng thì chân tay có chút bủn rủn vô lực, dù sao cậu cũng là nam, đêm qua đã làm quá mức nên hiện tại thắt lưng đau cũng là điều dễ hiểu.

Cố Thành An thế nào lại bỏ qua cơ hội này? Hắn trực tiếp lấy váy ngủ đem đến cạnh Kiều Tâm, “Mau mặc vào, tôi mang em xuống lầu ăn cơm.”

“Không cần! Đây là váy ngủ của nữ nhân, tôi là nam!”

Cố Thành An thấy Kiều Tâm tỏ thái độ, nhanh chóng phản ứng kịp thời, vừa dỗ vừa lừ nói, “Tôi đương nhiên biết em là nam, tiểu côn thịt của em tối qua còn bắn ra một luồng tinh dịch.... Bất quá, đáp ứng ông xã, mặc một lần, tôi đảm bảo sẽ không có lần sau.”

Kiều Tâm cắn môi dưới nhìn Cố Thành An .

Thấy thế Cố Thành An sắc mặt không đổi, nghiêm túc nói, “Tôi là ông xã của em, em phải nghe lời tôi, chẳng lẽ em còn tưởng....” Hắn một phen nhấc Kiều Tâm ôm vào lòng, “Nếu em cái gì cũng không mặc, tôi càng thích.”

“Đừng! Tôi mặc! Tôi mặc!”

Cứ như vậy mà xuống lầu, nếu có người hầu thì biết xử lí thế nào?

“Tiểu tâm can thật nghe lời, buổi chiều tôi sẽ mang em ra ngoài đi chơi.”

“Thật?!”

Ánh mắt Kiều Tâm liền phát sáng, “Anh chịu mang tôi ra ngoài? Tôi còn cho rằng, còn cho rằng....” Kiều Tâm còn tưởng Cố Thành An nhất thời hứng thú mới cưới cậu, hơn nữa hắn đã phát hiện ra bí mật của cậu nên càng muốn độc chiếm, đem cậu nhốt ở nhà.

Nguyên lai...

Cố Thành An than nhẹ một tiếng, “Tiểu tâm can, tôi thật thích em mới cưới em, làm thế nào lại không để cho em ra ngoài?”

“Tôi...” Kiều Tâm cúi đầu, không biết trả lời như thế nào.

Hai người trầm mặc một lúc, Cố Thành An nhân lúc này liền mặc váy ngủ cho cậu.

Kiều Tâm cao một mét bảy lăm, không tính là quá cao nhưng cũng không phải thấp. Dáng người cậu thon thả, đôi chân vừa trắng lại thẳng, vòng eo tinh tế. Nhìn người dưới thân, Cố Thành An cảm thấy cậu không có một chút khuyết điểm nào cả.

Hắn cúi đầu hôn lên gương mặt Kiều Tâm một cái rồi ôm cậu xuống lầu.

“Anh đừng như vậy, tôi có thể tự đi được!” Kiều Tâm vừa nghĩ đến việc sẽ bị người khác nhìn thấy thì trong lòng liền ngượng ngùng, “Anh đừng ôm tôi, tôi có thể tự mình đi.”

Cố Thành An cười khẽ, “Em xác định có thể sao? Nhưng là... Chỗ đó còn rất sưng.”

“Đừng nói!” Kiều Tâm dùng tay che miệng Cố Thành An lại, “Anh nói hươu nói vượn.... Hơn nữa những lời như này anh không cần nói, rất ngượng ngùng.”

Nhìn Kiều Tâm thân mật với mình một chút, Cố Thành An trong lòng đều vui sướng, ôn nhu nói. “Yên tâm, người hầu trong nhà này tôi đều cho nghỉ phép ba ngày, trong nhà sẽ không còn người nữa. Thử tưởng tượng xem ông xã thao em từ phòng khách, trên sô pha rồi lại đến ban công, còn có....”

“Anh đừng nói nữa!”

Kiều Tâm sốt ruột trừng mắt liếc nhìn Cố Thành An, “Anh thế nào lại không biết xấu hổ!”

Hai người đi đến phòng bếp, Kiều Tâm vừa bị Cố Thành An chơi đùa, bên dưới tiểu huyệt từng chút từng chút ngứa ngáy. Thân thể mới nếm được mùi vị tình dục không lâu, phía dưới lại một trận cơ khát.

Kiều Tâm nhẹ nhàng ma sát đùi, tưởng rằng Cố Thành An không phát hiện, ai ngờ hắn đã đem hết tất cả thu vào tầm mắt.

Cố Thành An đặt Kiều Tâm lên bàn ăn. Một tay cẩn thận nâng mông cậu lên, phía dưới không hề mặc gì, váy ngắn vì động tác này mà cuộn lên tới bụng. Tiểu huyệt cơ khát mấp máy dán tại cánh tay rắn chắc của Cố Thành An.

“Anh! Anh làm gì!” Kiều Tâm vì động tác xấu hổ này mà hoảng sợ, cậu vội vươn tay ra ôm lấy cổ Cố Thành An, “Anh muốn làm gì, bỏ tôi xuống dưới, tôi, tôi có thể nấu cơm a!”

Cố Thành An mở tủ lạnh, lấy từ bên trong một hộp sữa bò, mở nắp ra rồi trực tiếp uống một ngụm.

“Tiểu tâm can biết làm cơm sao?”

“Biết một chút...”

“Nếu vậy không bằng ..... Em giúp tôi đun nóng một chút sữa bò đi!” Cố Thành An nói xong liền trực tiếp bịt miệng nhỏ nhắn của Kiều Tâm lại, đem sữa bò trong miệng mình đổ sang miệng của cậu, Kiều Tâm suýt chút nữa thì bị sặc. Cậu cảm thấy sữa bò thơm ngọt mang theo một chút hương vị của Cố Thành An.

Hai người miệng lưỡi cùng nhau dây dưa, đây là uống sữa bò sao, rõ là đang tán tỉnh mà.

Mông tiếp xúc một trận lạnh lẽo, cản người Kiều Tâm liền căng thẳng. Sữa bò theo khóe miệng cậu chảy xuống dưới, dọc theo cổ mà chảy xuống ngực, cảm giác được lạnh lẽo từ cổ đi thẳng đến hạt đâu nhỏ trước ngực.

Tay Kiều Tâm ôm chặt lấy cổ Cố Thành An, bất an vặn vẹo.

Cố Thành An cảm thấy cái miệng nhỏ của Kiều Tâm thật sự rất thơm ngọt, đầu lưỡi bên trong điên cuồng mà giảp lộng, khiến bên tai hại người đều là tiếng nước. Hai gò má của Kiều Tâm đỏ bừng, cả người liền xấu hổ.

“Ngô...ngô....”

Cố Thành An đưa một tay xuống dưới hoa huyệt của Kiều Tâm, đem đầu lưỡi trong miệng cậu rời khỏi. “Tiểu tâm can, không thể để hoa huyệt bị lạnh được, sẽ bị cảm mạo đó.”

Kiều Tâm há miệng hít một ngụm khí, nghe vậy ánh mắt chứa đầy xuân thủy liền trừng trừng nhìn Cố Thành An. Cả người cậu mềm nhũn, cảm giác lúc nãy như muốn ngạt thở vậy.

“Lưu manh.... Anh mau đem tay của anh lấy ra.”

“Tiểu tâm can nơi này của em đang chảy nước, chắc hẳn là đang đói bụng đi. Để tôi dùng côn thịt lớn đút nó ăn no, hung hăng đâm vào để cái miệng nhỏ nhắn này được thoải mái.” Cố Thành An liền gấp ngón giữa lại, hướng bên trong hoa huyệt mà đâm vào.

Thân thể Kiều Tâm run lên, nhắm mắt lại rên nhẹ, “A.... Rất lạnh... Ông xã mau mau liếm phía trước .... Ngực rất lạnh a.”

“Không đúng! Bà xã muốn ông xã nên làm thế nào mới phải?”

Cố Thành An cúi đầu liếm ngực Kiều Tâm, đem sữa bò trước ngực liếm vào trong miệng, nhưng hắn cố tình không liếm đầu vú đang động tình kia.

Kiều Tâm gắt gao đem hoa huyệt cắn chặt lấy ngón tay của hắn, nhỏ giọng trả lời, “Liếm, liếm đầu vú, đầu vú thực sự rất ngứa....”  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.