Lâm Uyên Hành

Chương 7: Chương 7: Hồng lô thiện biến, tạo hóa làm thợ




Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

“Những lời mà mỗi một người nói khi đi qua chỗ ta, ta đều ghi nhớ rất rõ.”

Ngữ khí của Tô Vân vẫn vô cùng bình tĩnh: “Sau khi mắt ta mù, ta chỉ có thể dựa vào âm thanh để nhận người. Nếu được nghe lại tiếng của bọn họ, ta chắc chắn sẽ nhận ra bọn họ.”

LÚc này, trong núi rừng xa xa truyền tới tiếng loạt xoạt, mấy con hồ ly mặt loang lổ vết mau thò đầu ra khỏi tàng cây.

“Tiểu, tiểu Vân...” Một con hồ ly gọi từ đằng xa, có chút sợ hãi nhìn Cầu Thủy Kính.

Trải qua sự kiện giết chóc tối hôm qua, những tiểu hồ ly vốn không sợ người đã trở nên có chút sợ con người.

Tô Vân biểu lộ vẻ vui mừng, hắn đứng dậy: “Hoa nhị ca? Huynh còn sống ư?”

Đó là một con hồ ly với bộ lông vằn sọc màu vàng và đen, chui ra từ dưới tán cây, dẫn theo mấy tiểu hồ ly ở phía sau. Đám tiểu

hồ ly kia nắm đuôi con phía trước, bước đi trong sự sợ hãi.

Hồ ly vằn sọc dẫn đầu thì nhìn Cừu Thủy Kính với ánh mắt sợ hãi, xác nhận đây không phải người đã tàn sát thôn Hồ Khâu, hắn

mới đánh bạo dẫn ba con tiểu hồ ly còn sót lại duy nhất này đến gần.

Tô Vân đứng ở đó khiến trong lòng hoa hồ và ba con tiểu hồ ly cảm thấy yên ổn. Với bọn họ, thiếu niên này hệt như người đáng tin cậy, đưa cho bọn họ cảm giác có thể dựa dẫm vào hắn.

Cảm giác này thật sự không phải là bỗng dưng có được, mà ảnh hưởng từ loại khí độ khí chất điềm tĩnh này của Tô Vân trong sáu

bảy năm ở chung với nhau.

“... Sáng sớm có người trong thành tìm đến, nói là không lấy được thứ tốt gì từ chợ quỷ, nên tới hàng yêu trừ ma. Tiên sinh lý luận với bọn họ, nhưng người ta không để ý, chỉ nói chúng ta sẽ hại người...”

Tô Vân lặng yên lắng nghe, rồi hỏi: “Nhị ca còn nhớ rõ mặt mũi của bọn họ không?”

Hoa hồ lắc đầu, xấu hổ nói: “Ta dẫn đệ đệ và muội muội chạy trốn, không kịp thấy rõ mặt mũi bọn họ. Ta chỉ nhớ rằng có một người trong số đó trông rất thanh tú, tuổi không lớn lắm, mặc một bộ y phục màu đỏ rực như lửa, sau lưng đột nhiên bốc lên ngọn lửa như thật, trong lửa đó có thần điểu bay ra...”

Tô Vân ghi nhớ những đặc điểm này, rồi quay người lại, vái lạy và nói: “Thủy Kính tiên sinh liệu còn giữ lời kia không?”

Cầu Thủy Kính nhìn thiếu niên đang vái lạy, một lát sau ông mới nói: “Ta đã nói thì đương nhiên là sẽ giữ lời. Nhưng, ngươi có tiền không?”

Tô Vân đứng dậy, xòe lòng bàn tay ra, bên trong là mấy đồng tiền Ngũ Thù nhuốm máu. Hẳn là hắn tìm được trong đống đổ nát khi nhặt xác ban nãy.

Cầu Thủy Kính cầm lấy một đồng Ngũ Thù từ trong tay hắn, lại đúng lúc này, Tô Vân đưa cả năm đồng còn lại cho ông.

Cầu Thủy Kính ngẩn ra, nhìn hắn đầy nghi hoặc.

Tô Vân ngửa đầu: “Dã Hồ tiên sinh dạy ta sáu năm, không vì ta là người mà xua đuổi ta. Khẩn cầu tiên sinh không vì bọn họ là hồ ly mà xua đuổi bọn họ.”

Cầu Thủy Kính suy tư rồi nói: “Dã Hồ tiên sinh dạy ngươi, có thu tiền của ngươi không?”

Tô Vân lắc đầu.

Cầu Thủy Kính bèn trả mấy đồng tiền Ngũ Thù dính máu kia lại cho hắn, nói: “Ông ấy dạy ngươi mà không thu tiền, ta lại dạy vài hồ yêu mà thu tiền, đó chẳng phải ta không bằng ông ta. Đồng tiền Ngũ Thù này chính là học phí của ngươi, còn bọn họ thì không cần.”

Tô Vân nhận lấy mấy đồng tiền kia.

Cầu Thủy Kính nhìn hắn với hoa hồ cùng an táng Dã Hồ tiên sinh, và chôn cất đám hồ yêu của thôn Hồ Khâu này. Nơi đây có không ít hồ ly là bạn học của bọn họ. Hoa hồ và mấy tiểu hồ ly kia không kìm được khóc lóc một hồi.

Bọn họ trở lại trường làng. Cầu Thủy Kính liếc nhìn Tô Vân và bốn con hồ ly một cái, nói: “Thứ Dã Hồ tiên sinh dạy các ngươi chính là Phu Tử Dưỡng Khí thiên, phải không? Các ngươi học được mấy năm rồi?”

Tô Vân gật đầu: “Ta học được sáu năm.”

Hoa hồ đáp: “Ta học đã bảy năm.”

Ba tiểu hồ ly kia thì cũng học được hai ba năm rồi.

Cầu Thủy Kính nhàn nhạt nói: “Mặc dù Phu Tử Dưỡng Khí thiên là công pháp dưỡng khí chính thống, nhưng thế gian há có loại tài liệu giảng dạy mà năm ngàn năm không thay đổi? Mà thời đại ngày nay, mười năm không đổi đã coi như lạc hậu. Ta đi tới vùng thôn quê, phát hiện giữa các hương trấn như cách nhau cả nghìn năm vậy!”

Ông lắc đầu, nói tiếp: “Thứ ta muốn dạy các ngươi là công pháp Trúc Cơ nền tảng nhất và mới nhất trong quan học ở kinh thành, Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên.”

Lấy trời đất làm lò, tạo hóa làm thợ, âm dương làm than, vạn vật làm đồng.

Những câu trên chính là cương lĩnh chung của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên.

Phu Tử Dưỡng Khí thiên vốn dùng cách thức đơn giản nhất để ôn dưỡng nguyên khí, tuy nó đơn giản và dễ bắt đầu, nhưng muốn tu luyện tới mức uyên thâm là rất khó.

Còn Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên chính là coi cơ thể của mình thành trời đất, cất chứa lò lửa, kích phát tiềm năng tạo hóa, lấy khí âm dương trong cơ thể làm than, lục phủ ngũ tạng và gân cốt máu huyết làm đồng, luyện ra nguyên khí hùng mạnh.

Loại công pháp dưỡng khí này tuy phức tạp, nhưng lại cực kỳ hữu hiệu, tốc độ tu luyện phải nói là gấp Phu Tử Dưỡng Khí thiên không biết bao nhiêu lần.

Nền tảng của đám người Tô Vân vốn mỏng yếu, lại thêm Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên thực sự khá sâu xa ảo diệu,mặc dù được bậc đại gia như Cầu Thủy Kính dạy dỗ thì ông cũng mất năm sáu ngày mới làm cho bọn họ tạm coi là nhập môn, học được quyển thượng của Dưỡng Khí thiên.

Trong đó, hoa hồ học nhanh nhất, hắn có nền tảng Phu Tử Dưỡng Khí thiên nên bắt đầu khá dễ dàng. Ba tiểu hồ ly khác xếp thứ hai, chỉ có mình Tô Vân là học được chậm nhất. Mắt hắn không nhìn thấy gì, Cầu Thủy Kính đành phải tay nắm tay dạy hắn lần này qua lần khác, cực kỳ vất vả.

Cũng may là dù tốc độ học tập của Tô Vân chậm, nhưng đầu óc linh hoạt, suy một ra ba, ngược lại hắn là người có kiến giải sâu sắc nhất về Hồng Lô Thiện Biến.

Mấy ngày nay, Tô Vân mời hoa hồ và ba tiểu hồ ly khác về trấn Thiên Môn ở, nhưng bọn họ lại cực kỳ sợ hãi trấn Thiên Môn, thà rằng ở lại trong trường làng.

Tô Vân lại mời Cầu Thủy Kính tới trấn Thiên Môn, nhưng Cầu Thủy Kính cũng uyển chuyển từ chối, thiếu niên đành phải thôi.

Sáng sớm hôm đó, Cầu Thủy Kính dẫn một người và bốn hồ ly nghênh đón mặt trời hô hấp thổ nạp. Đột nhiên Cầu Thủy Kính cảm thấy bên người dường như có thêm một mặt trời nhỏ, không khỏi mở mắt ra nhìn, chính là vị trí chỗ Hoa Hồ.

“Hoa Hồ mặc dù là yêu, nhưng tư chất và ngộ tính đều rát không tệ, đã tu thành tầng thứ nhất rồi.”

Cầu Thủy Kính thầm gật đầu, ngặt hái tinh khí của mặt trời, lấy bản thân làm lò rèn luyện cơ thể, bồi dưỡng nguyên khí, đây đúng là dấu hiệu tu thành Hồng Lô Thiện Biến tầng thứ nhất.

Hoa Hồ có thể tu luyện được đến bước này chỉ trong năm sáu ngày, so với đám sĩ tử thì coi như là rất tài giỏi rồi.

Cầu Thủy Kính xem xét ba hồ ly khác. Ba tiểu hồ ly này tuy căn cơ mỏng yếu, nhưng tiến triển cũng không chậm, không lâu nữa cũng sẽ tu thành tầng thứ nhất.

Ông lại xem xét sự tiến triển cảnh giới của Tô Vân, khẽ nhíu mày lại.

Tuy Tô Vân có kiến giải khá sâu về Hồng Lô Thiện Biến, nhưng dù sao hắn cũng là người mù, có thể học được lý thuyết, nhưng cơ thể phải nắm giữ được nữa, cần phải nỗ lực cố gắng gấp người khác mấy lần thì mới được.

Vả lại sự chậm rãi trong tốc độ tiến triển cảnh giới tu hành của Tô Vân có chút ngoài dự liệu của ông.

Dựa theo suy đoán của ông, vì tật ở mắt nên tốc độ học của Tô Vân là chậm nhất, nhưng tốc độ tu luyện hẳn là nhanh nhất, nào ngờ Tô Vân lại là người chậm nhất.

Cầu Thủy Kính thầm than một tiếng: “Ta đúng là vẫn đặt kỳ vọng quá cao vào hắn rồi. Ngay cả hồ yêu đều có thể tu thành tầng thứ nhất trong thời gian ngắn như vậy, nhưng hắn lại không cách nào làm được, ảnh hưởng của đôi mắt mù tới hắn là quá lớn.”

Ông lại không biết rằng nguyên khí đang hừng hực vận hành trong cơ thể Tô Vân, nhưng mỗi lần chuyển đến đôi mắt của hắn thì lại nảy sinh dị trạng.

Nguyên khí của Tô Vân chảy vào trong mắt, đôi mắt vốn tối om lại đột nhiên “nhìn thấy” đồ vật!

Ở “trước mắt” hắn, Thiên Môn đột nhiên xuất hiện!

Ngoài Thiên Môn, còn có tám tháp cổng triều thiên nguy nga to lớn!

Phía sau Thiên Môn và tám tháp cổng là một vùng biển rộng lớn mênh mông.

Tháp cổng ở trấn Thiên Môn đã không còn nữa, đương nhiên tám tháp cổng triều thiên này không phải là tháp cổng của trấn Thiên Môn, mà là dấu ấn khắc trong mắt Tô Vân.

Điều kỳ quái chính là, tám tháp cổng triều thiên này lại đang hút nguyên khí của Tô Vân!

Tám tháp cổng hệt như tám cái động không đáy.

Tháp cổng đang không ngừng hút lấy nguyên khí của Tô Vân, làm cho hắn mãi không thể tu thành Hồng Lô Thiện Biến tầng thứ nhất.

Cầu Thủy Kính không ngờ rằng đôi mắt của Tô Vân lại xảy ra loại biến hóa này, thay vào đó ông cho rằng hắn chỉ có ngộ tính tốt, chứ tư chất là bình thường.

Còn Tô Vân thì cho rằng loại tình huống này chính là để chữa trị đôi mắt của hắn, cho nên không có nói dị trạng xuất hiện trong lúc tu luyện này cho Cầu Thủy Kính, thế nên mới khiến Cầu Thủy Kính hiểu lầm như thế.

Chờ khi bài giảng buổi sáng kết thúc, Cầu Thủy Kính có ý định rời đi.

Dù sao ông là tiên sinh tư thục, còn rất nhiều sĩ tử của các gia đình môn phiệt ở thành Sóc Phương đang chờ ông tới giảng bài, không thể nán lại Thiên Thị viên quá lâu.

Ông truyền thụ trọn vẹn quyển hạ của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên cho đám người Tô Lâm, rồi lập tức lên đường rời đi.

“Vân, thiên hạ hôm nay, hàn môn khó xuất quý tử. Tại sao?”

Tô Vân đi đưa tiễn, Cầu Thủy Kính chần chờ một lát, rồi vẫn ân cần dạy bảo:

“Con cháu hàn môn, mặc dù có quan học của quốc gia, học chung với con cháu sĩ tộc, trông thì có vẻ công bằng, nhưng con cháu sĩ tộc có tiền có quyền, mà ngoài quan học ra thì con cháu sĩ tộc còn có tư thục. Ngươi ở quan học có thể học đến một, thì con cháu sĩ tộc có thể học đến hai ba bốn năm ở tư thục rồi. Bởi vậy sự chênh lệch về học thức giữa con cháu hàn môn và sĩ tộc không ngừng cách xa.”

Tô Vân bước đi theo ông, nói:

“Ta nghe nói học trò nghèo học hành khắc khổ, có thể trở nên nổi bật...”

“Sai to! Có tư thục ở đây, học trò nghèo tuyệt đối không thể khắc khổ hơn sĩ tộc được! Những thứ quan học dạy đều là thứ cẩu thả, nhưng ở tư thục, bọn họ có thể mời được những người thầy như a!”

Cầu Thủy Kính nói: “Con cháu sĩ tộc càng chăm chỉ nỗ lực hơn con cháu hàn môn! Khi quan học tan học, trẻ con thôn quê chạy đi chơi đùa, mà con cháu sĩ tộc thì đang học hành trong trường tư thục! Quan học nghỉ, con cháu hàn môn nghỉ ở nhà, mà con cháu sĩ tộc vẫn còn đang học hành trong tư thục! Nguyên Đế phổ biến thúc đẩy quan học chính là hy vọng mọi người sẽ ngang hàng trong giáo dục, không phân biệt hàn môn hay sĩ tộc. Nhưng từ Nguyên Đế tới giờ đã là trăm năm, kỳ thực giáo dục đã bị lũng đoạn bởi sĩ tộc. Trẻ con hàn môn không có tiền tới trường tư thục, mà đến quan học thì không học được tri thức mới, sự phân hóa giai tầng càng ngày càng nghiêm trọng. Con đường để hàn môn lên chức, cá chép hóa rồng đã càng ngày càng thu hẹp lại.”

Ông dừng bước, quay người lại, chân thành nói: “Mà vùng thôn quê lại càng nghiêm trọng hơn. Vân, ngươi xuất thân bần hàn, tư chất không tệ, ngộ tính cũng là rất tốt, ngươi ở lại nông thôn chính là bị mai một. Ngươi nhất định phải vào thành để học! Nhưng mặc dù ngươi có vào trong thành, chỉ vào quan học thì ngươi cũng không cách nào trở nên nổi bật được. Ngươi còn cần vừa theo quan học, vừa học ở tư thục nữa.”

“Có điều, cho dù ngươi có học giống sĩ tử, học vấn của các ngươi là như nhau, ngươi cũng chưa chắc có thể cá chép vượt long môn. Bởi vì con cháu sĩ tộc còn có gia thế hiển hách, nhân mạch rộng khắp. Mà tất cả những thứ đó, cần ngươi bỏ ra mười mấy năm, thậm chí là vài thập niên theo đuổi. Điều này có công bằng không?”

“Không công bằng, nhưng nó lại công chính! Bởi vì đấy là di sản tổ tông bọn họ đã phấn đấu rồi để lại, bọn họ kế thừa di sản của tổ tông là điều đương nhiên. Một sĩ tử hàn môn, không có căn cơ, không có gia thế, cũng không có nhân mạch, muốn trở nên nổi bật, như vậy ngươi chỉ còn cách là có được ưu điểm mà người khác không có.”

Cầu Thủy Kính vỗ vỗ bả vai của cậu học trò này, nói lời thấm thía: “Đó chính là dã tính. Cái dã tính nơi thôn quê. Cái dã tính mà sĩ tử trong thành không có được!”

Tay áo ông bay phất phới, ông bước đi, giọng nói truyền lại từ nơi xa: “Trong thành chính là một lò lửa trời đất lớn, chỗ nào cũng đầy tranh đấu và kỳ ngộ. Ngươi chỉ có thể giữ lấy dã tính, dùng dã tính làm âm dương, lấy phấn đấu làm than để đốt lò lửa, cướp tạo hóa, như vậy mới có thể nhảy ra khỏi giai tầng đã bị cố định hóa, vượt qua ranh giới, phi thăng!”

P/s: có khá nhiều từ ngữ mà dịch giả đang bị rối, ai đọc xong cảm thấy cần thay đổi thì có thể góp ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.