Kỳ Huyễn Dị Điển

Chương 19: Chương 19




Một lần nữa trở lại...Ách...Phải rồi, lúc này có thể gọi cậu ta là Thâm Bạch.

Một lần nữa trở lại khu nhà cao cấp 199 tầng, Thâm Bạch phi thường tích cực chỉnh lý rau thịt vừa mua vào trong tủ lạnh, nhưng mà hiển nhiên trước giờ cậu ta chưa bao giờ dọn dẹp lại đồ trong tủ, chứng cứ chính là ngoại trừ rượu bia, rất nhiều đồ hắn đều bày lộn chỗ.

Làm một động tác “Đình chỉ”, Lâm Uyên đem hắn dời sang một bên.

“Không cần em hỗ trợ... A Uyên anh đây là ý buổi trưa muốn làm cơm sao? ( =ω=)” Điện thoại di động quen thuộc lại tới.

Lâm Uyên:...

Tuy rằng không rõ đối phương thế nào đem một động tác đơn giản lý giải thành ý tứ này, bất quá Lâm Uyên vẫn gật đầu.

Không cần làm việc, điện thoại di động thì hư, bình thường hắn cũng rất ít xem ti vi, hôm nay lại ở nhà người khác... Lâm Uyên thực sự nghĩ không ra chính mình ngoại trừ chuẩn bị bữa trưa còn có thể làm gì.

“Nga nga nga! Có thể làm thịt không? Rất nhiều rất nhiều thịt!” Đối phương tận dụng triệt để móng vuốt nhỏ di động phía trước.

Lâm Uyên:...

Làm nam nhân, Lâm Uyên ngược lại có thể hiểu được khát vọng của động vật ăn thịt đối với thịt, vì vậy hắn lại gật đầu một cái.

“() Oh Yeah! Em đây phải đi sửa đồ, trước lấy điện thoại di động của anh sửa tốt, cái đó cũng khá đơn giản. ()” Rõ ràng chỉ có văn tự mà thôi, bất quá Lâm Uyên từ trên tin nhắn đối phương gõ còn có thể nghe được thanh âm ngâm khẽ.

Nhìn đối phương nhẹ nhàng rời đi, hắn luôn cảm thấy đối phương đang ngâm khẽ bài hát nào đấy.

Cấp tốc đem mấy thứ Thâm Bạch chỉnh lý sai lầm sắp xếp lại, Lâm Uyên phi thường lưu loát bắt đầu nấu cơm.

Nơi này đồ làm bếp vô cùng tân tiến, bất quá ngược lại không tới nỗi hắn hoàn toàn không biết dùng như thế nào, chẳng qua tìm kiếm làm mất nhiều thời gian hơn bình thường, lúc tiếng reo cơm chín cũng đúng lúc món cuối cùng hắn làm ra lò.

Hai nam nhân, bốn món một canh, ba mặn một chay, món chính là cơm tẻ.

Món dọn xong, không cần Lâm Uyên gọi, Thâm Bạch đã chủ động từ cái góc nào đó ở lầu một chui ra ngoài.

“Thơm quá thơm quá ~” Không cần đánh chữ, nhìn vẻ mặt của hắn Lâm Uyên đã biết hắn đang nói gì.

Hai người cùng nhau bưng cơm nước ra, thế nhưng lúc này có chút xấu hổ: Đối với bữa trưa hôm nay mà nói, bọn họ trước đó ăn cơm dùng bàn trà rõ ràng quá nhỏ, dù sao Lâm Uyên làm lượng cơm rất lớn, cái mâm mới mua cũng quá lớn.

Lúng túng cười nhìn quanh bốn phía, Thâm Bạch dùng đầu ngón chân thử thăm dò sàn nhà một cái.

Vì vậy Lâm Uyên đã đặt mâm trên tay hai người ở trước ghế sa lon trên sàn nhà.

Hai người dựa vào sô pha, ngồi trên sàn nhà ăn một bữa trưa không tính là phong phú thế nhưng vị đạo tuyệt đối tốt.

Cơm nước xong, Thâm Bạch hài lòng vuốt bao tử thở phào một hơi.

Chén đũa không cần Lâm Uyên rửa, tại phòng bếp có máy rửa chén hoàn toàn mới, Thâm Bạch phụ trách đem đồ ăn còn dư lại toàn bộ ném vào, đè xuống chốt chỉnh lí tẩy rửa, sau đó thì cái gì cũng không cần phải để ý đến nữa.

Đến khi Thâm Bạch thu thập xong tàn cục, Lâm Uyên từ trong tủ lạnh lấy ra cá nhỏ thuận tiện xử lý tốt trước khi bỏ vào tủ lạnh, hỏi Thâm Bạch muốn một cái dĩa cho “Mèo lưu lạc “, bỏ cá nhỏ chỉnh tề ở trên dĩa, hắn liền bưng đi ra ngoài.

Đứng ở đài xử lý, từ góc độ của Thâm Bạch có thể thấy rõ nhất cử nhất động cuả Lâm Uyên. Hắn nhìn Lâm Uyên không nhanh không chậm đi tới, vừa đi vừa tựa hồ đang tìm cái gì đó.

Bởi tai nghe không được, hắn tìm kiếm tựa hồ có điểm gian nan.

Khóe miệng cong lên một cái, Thâm Bạch nhướng mày.

Sau đó Lâm Uyên giống như nhìn thấy cái gì, cúi người xuống, đem dĩa nhỏ đặt trên một cây bàng bên phải, sau đó xoay người trở về.

“Đi cho mèo ăn sao?” Thâm Bạch lấy điện thoại “Hỏi” hắn.

“Ừ.”

“Anh thật đáng yêu! Bổng bổng đát!” Thâm Bạch tán dương.

Lâm Uyên nhìn hắn một cái, lấy cái máy trong tay hắn, chậm rãi gõ một hàng chữ.

Chờ hắn viết xong, Thâm Bạch lần nữa tiếp điện thoại di động,vừa nhìn, hắn liền ngây dại:

“Mèo hoang không cho ăn thì chúng nó sẽ lén tiến vào nhà người khác, sẽ phá hư kết cấu phòng ở, sẽ chạy loạn trong nhà, còn có thể mang bọ chét vào, phiền.”

Lúc này đến phiên Thâm Bạch...

“Vậy... Anh từng trải qua mấy điều đó?” Thâm Bạch vừa gõ.

Lâm Uyên lại gật đầu một cái.

Thâm Bạch:...

Nói chung, gặp phải Lâm Uyên, tựa hồ mọi chuyện phát triển chưa từng như trong dự liệu của hắn.

Làm xong cơm, cho mèo ăn xong, Lâm Uyên không có chuyện gì để làm.

Nhìn ra hắn tựa hồ có điểm không được tự nhiên, Thâm Bạch chủ động nói ra đề nghị: “Có muốn đi phòng máy móc với em không, xem em sửa đồ?”

Lâm Uyên không cự tuyệt.

Vì vậy, căn phòng máy móc - nơi chưa từng có người thứ hai bước vào của Thâm Bạch đồng học mạc danh kỳ diệu mở cửa ra.

Nói là phòng máy móc, kỳ thực đó là một phòng sách thêm không gian làm việc. Không gian lầu một lớn như vậy kỳ thực phân khu thành bốn phòng: Phòng khách, phòng tập thể thao, phòng bếp và phòng máy móc. Mà ở trong bốn phòng này, diện tích phòng khách tương xứng phòng máy móc, trên ý nghĩa nào đó mà nói, thậm chí còn lớn hơn nữa, bởi vì phòng máy móc có thể trực tiếp thông đến lầu hai.

Lâm Uyên ở trong phòng thấy được cầu thang xoay tròn đi lên.

Tiến nhập phòng, Lâm Uyên lại bị hai tầng giá sách lớn nhỏ ở đây làm rung động một chút.

“Làm sao vậy, mấy cái giá sách này có điểm khoa trương?” Thâm Bạch nghi hoặc hỏi.

Lâm Uyên gật đầu, sau đó lại lắc đầu, cuối cùng nói: “Chẳng qua là cảm thấy, có thể đọc xong nhiều sách như vậy, cậu rất lợi hại.”

Thâm Bạch trừng mắt nhìn.

Đối với mỗi lần cảm khái của Lâm Uyên thanh niên đều bất đồng với suy đoán của hắn, hắn quyết định làm quen.

Bất quá Thâm Bạch nếu nói ở đây là “Phòng máy móc “, như vậy trọng điểm nơi này khẳng định không phải là sách mà là máy móc. Đợi được bọn họ tái đi vào một chút, Lâm Uyên thấy được đài công tác khổng lồ, cùng với một màn hình vi tính treo trên vách tường trên đài.

Đại khái bởi Thâm Bạch trước đó đang sửa chữa điện thoại di động trên đài, cho nên màn ảnh máy vi tính cũng không có mở ra, bàn phím bị dựng thẳng lên tựa trên vách tường, trên mặt đài ngay ngắn trật tự bày các loại công cụ còn có bộ linh kiện.

Khác với phương diện sinh hoạt “phóng khoáng” của Thâm Bạch thì phong cách nơi này hoàn toàn bất đồng, đài công tác thực sự phi thường ngay ngắn, gần như chứng bệnh cưỡng chế ép buộc chỉnh tề.

Lâm Uyên nhìn lướt qua chỗ làm việc của Thâm Bạch.

Tầm mắt của hắn lập tức hướng tới những vị trí khác: Đi đến nơi đây, phòng này cũng rất có mùi vị “Máy móc“.

Lâm Uyên thấy được các loại các dạng công cụ, chỉ cần là nam nhân, hết thảy tự nhiên sẽ có một loại cuồng nhiệt từ trong xương với máy móc, mà nơi này cất dấu phạm vi rộng, đủ để cho bất kỳ một cái nam nhân nào điên cuồng!

Công cụ đầy đủ thì mọi thứ chỉ là việc nhỏ, Lâm Uyên trong lúc quan sát gặp được các dạng máy móc chế phẩm, trong đó có chế tác khảo cứu thành phẩm, còn có càng nhiều hơn bán thành phẩm.

Phân loại mà xem, những thành quả lao động này rất nhiều cái có thể được xưng là tác phẩm nghệ thuật.

Thấy mấy thứ này, Lâm Uyên xác định đối phương nói có thể sửa máy trợ thính đã không còn bất kỳ hoài nghi gì nữa.

Hắn lẳng lặng thưởng thức các loại chế phẩm máy móc không thể tưởng tượng nổi xung quanh, mà Thâm Bạch lại một lần nữa ngồi làm việc trước đài, một lần nữa bày ra điện thoại của Lâm Uyên.

Tay hắn phi thường linh xảo, so với động tác đánh chữ còn nhanh còn muốn ổn hơn, cũng không lâu lắm, hắn đã cầm điện thoại di động đến tìm Lâm Uyên.

Thâm Bạch có một điểm đặc biệt tốt: Hắn chưa bao giờ từ phía sau lưng gọi Lâm Uyên, mỗi lần đều là từ bên cạnh đi tới trước người hắn, để Lâm Uyên thấy mặt của hắn, sau đó mới bắt chuyện Lâm Uyên.

Đối với Lâm Uyên mà nói, đây là một loại biểu hiện ổn thỏa.

Lúc này đây cũng không ngoại lệ, hắn đi tới trước mặt Lâm Uyên, đem cái máy trông rực rỡ hẳn lên trong tay đưa cho Lâm Uyên.

Cái máy hoàn toàn khác so với nguyên bản trước đây, Lâm Uyên thấy lại điện thoại di động của mình, hầu như cho rằng đây là một cái máy mới!

Ngoại hình bị thay đổi hoàn toàn, khoác một cái vỏ mới phi thường khốc huyễn! Thâm Bạch sửa chữa dị thường đúng chỗ, hắn thậm chí làm mấy cái vết tích bị mài mòn trên vỏ ngoài điện thoại mất hết!

Cầm điện thoại đủ để cho thanh niên đương thời điên cuồng tán thưởng khốc - Lâm Uyên:...

“Đây là điện thoại di động của tôi?” Lâm Uyên cũng không quá chắc chắn.

“Phải nga! Một hồi em sẽ giúp anh thăng cấp nội bộ hệ thống, thêm một con chip, điện thoại di động này lại dùng mười năm nữa cũng không lạc hậu.”

Dùng mười năm nữa cũng không lạc hậu - những lời này rất được lòng Lâm Uyên, gật đầu, hắn lại đưa điện thoại di động của mình tới trong tay đối phương.

“Bất quá anh trước mở máy một chút, em không biết mật mã của anh, sau khi mở máy em giúp anh đem tư liệu từ chip cũ truyền qua, được rồi, kế tiếp anh có muốn ngồi bên cạnh em hay không? Như vậy anh có thể thuận tiện nhìn trong điện thoại di động có cái gì không cần cắt bỏ gì đó, đương nhiên, có cái gì không muốn để cho em xem cũng có thể ngăn em lại.”

Không có dị nghị, Lâm Uyên thuận theo mở máy, sau đó cùng Thâm Bạch đi đến trước đài công tác, Thâm Bạch ngồi xuống truyền tư liệu, hắn liền đứng phía sau đối phương.

Không có gì mà không thể nhìn, hắn cứ như vậy tùy ý Thâm Bạch giúp mình dời đi các loại tư liệu.

Trong lúc dời đi thông tin, Thâm Bạch ngẩng đầu nhìn về phía hắn, chỉ vào trên màn ảnh hỏi hắn: “Vương cục, anh là ở nơi nào của cục địa phương đi làm sao?”

Lâm uyên gật đầu: “Bót cảnh sát.”

Thâm Bạch:...

Sau đó, hắn nở nụ cười: “Nguyên lai anh là cảnh quan, trách không được thân thủ tốt như vậy!”

“Còn chưa phải cảnh sát, chỉ là trấn nhỏ trị an quan.”

“Trị an quan? Đây là chức gì?” Từ nhỏ lớn lên ở thành phố, Thâm Bạch hoàn toàn chưa từng nghe qua chức vị này.

Dù sao, có thể ở Ửu Kim thị đi làm đều phải là cảnh sát chính thức, cấp không thể quá thấp.

Vì vậy Lâm Uyên giải thích cho hắn nghe.

Vây quanh chức nghiệp của Lâm Uyên, hai người cứ như vậy hàn huyên xuống dưới.

Trò chuyện rất vui vẻ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.