Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Chương 37: Chương 37: sờ sờ( trước)




An Nhiên cắn chặt môi, quay mặt qua chỗ khác, cố chấp một hồi, thật sự là bị anh dày vò đến khó chịu, hít một hơi, co rúc lại, xoắn anh môt phen, thúc giục: "Nhanh lên một chút. Tôi rất mệt mỏi."

Hơi thở nóng rực của anh phun vào lỗ tai cô, vừa ướt lại vừa nhột, cô quay sang bên gối cọ xát. Anh ở trên vành tai cô liếm một phen, một trận cảm giác tê dại nhanh chóng vọt qua một bên thân thể cô, quả thật giống như dòng điện.

Nam Tịch Tuyệt từ trong cơ thể cô rút ra, lật người nằm xuống bên cạnh cô, ôm lấy cô "Thật xin lỗi."

An Nhiên chôn thấp đầu hơn "Có cái gì tốt để xin lỗi . Không làm đúng không, không làm thì anh liền cút ra khỏi nhà tôi, không cần trở lại quấy rầy tôi nữa."

Nam Tịch Tuyệt ôm sát cô, không chịu buông tay, cả người An Nhiên thật sự mềm nhũn, trong khoảng thời gian này, từ khi anh đột nhiên xuất hiện ở thành phố C với phân phận là cổ đông của công ty cô, cho đến lúc ba mẹ Tô Nam phát hiện Lâm Lâm không phải con của Tô Nam, rồi đến khi phát hiện ở Tô Nam bên ngoài…., từng cái một, cũng đủ làm thần kinh của cô căng thẳng, tinh lực( tinh thần và thể lực) đều xuống dốc.

Hiện tại, giường lớn ấm áp, lồng ngực dày rộng, hơi thở quen thuộc như thế, cũng làm cho cô có một loại ảo giác, giống như cô vẫn còn là một thiếu nữ kiêu căng khi xưa, có thể bá chiếm lồng ngực bền chắc này, thân thể vừa buông lỏng đã cảm giác đến ban ngày.

Cô thực sự là ngủ thiếp đi, bất quá chỉ là co lại nằm nghiêng , hai cánh tay khép lại. Cô ngủ cũng không phải là cực kỳ an ổn, theo thói quen nhắm hai mắt lại sờ sờ, hình như đang tìm cái gì đó, cho đến khi Nam Tịch Tuyệt đem một cánh tay của mình thả vào giữa hai tay của cô, sau khi cô ôm lấy, vỗ nhẹ nhẹ, lúc này mới nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Cả đêm Nam Tịch Tuyệt đều chưa chợp mắt.

Sau khi tỉnh lại, An Nhiên cảm thấy khát đến khó chịu, mới vừa xốc chăn ngồi dậy, thì có một cốc nước ấm được đưa đến bên miệng cô, cô nhận lấy uống xong, nhìn anh: "Khi nào thì tôi có thể đi làm?"

Nam Tịch Tuyệt khàn khàn nói: "Bất cứ lúc nào cũng được."

Hai người ở dưới chăn đều không một mảnh vải, An Nhiên liếc mắt nhìn thân thể của anh, vẫn là quyết định nhanh chóng mặc quần áo rời giường là tốt nhất.

Trong tủ quần áo vẫn còn treo quần áo của Tô Nam.

An Nhiên đứng ở đó nhìn một hồi, đem bộ đồ tây anh vừa mới mua không lâu vuốt vuốt, vuốt đến mức xuất hiện một nếp nhăn.

Ba mẹ Tô Nam cũng đã sớm nghe đến tên cô. Sau khi đồng ý lời cầu hôn của anh, cô liền xin điều đến một chi nhánh nhỏ của ngân hàng ở thành phố C để công tác, đồng thời mang theo Lâm Lâm và anh cùng trở về. Cô không cố ý giấu giếm, nhưng Tô Nam đã nói với họ, Lâm Lâm chính là con gái của anh. Mặc dù bọn họ có chút hoài nghi, nhưng nhìn thấy Tô Nam toàn tâm toàn ý đối với An Nhiên, cũng dần dần bỏ đi băn khoăn.

Sau đó An Nhiên mới phát hiện, là cô vẫn nghĩ đến hôn nhân quá đơn giản. Khi cô kết hôn, cô cũng gọi điện thoại thông báo cho Nhập Hồng. Lúc đó Nhập Hồng đã khóc qua điện thoại, luôn nói: "Mẹ có lỗi với con, mẹ nhớ con." Nhưng thời điểm An Nhiên vừa muốn hỏi, bà vẫn như cũ cúp điện thoại trước một bước.

Hôn lễ làm rất khiêm tốn, nhưng trong nhà An Nhiên cũng không có một người tới dự là sự thật, ba mẹ Tô Nam không nói gì, nhưng những ngày lễ tết đi thăm người thân, những người đó đều dùng ánh mắt khác thường làm cho cô cảm thấy rất khó chịu.

Quan trọng nhất là, cuộc sống vợ chồng của cô và Tô Nam vẫn lúng túng không thôi. Tô Nam luôn có dục vọng mãnh liệt đối với cô, lúc trên giường, anh thiết tha hôn cùng vuốt ve, cô cố gắng hết mức để cho mình đi hưởng thụ, nhưng là, mỗi lần anh đi dò xét ở nơi kia, cô vẫn luôn không ướt. Hơn nữa, có lần Tô Nam uống đến say khướt trở về, không để ý đến cô khô khốc, cố gắng xông vào, cô cũng không bao giờ nghĩ đến mình sẽ kháng cự đá anh xuống giường. Lâm Lâm một mình ngủ ở phòng bên cạnh bị kinh sợ tỉnh dậy oa oa khóc lớn, chạy đến một đầu chui vào trong ngực cô.

Buổi tối hôm đó, Tô Nam đá sập cửa bỏ đi.

Đây là lần đầu tiên bọn họ không vui vẻ từ sau khi cưới. Vừa rạng sáng ngày thứ hai, An Nhiên đưa Lâm Lâm đi nhà trẻ, phát hiện Tô Nam đang ngồi ở cửa cầu thang, thấy cô, vẻ mặt yếu ớt, anh không nói gì, chỉ là than thở, cho mình một cái tát.

Lâm Lâm lại bị anh dọa cho sợ bật khóc. Cô dụ dỗ con gái đi học, cố ý xin nghỉ nửa ngày về nhà, hầu hạ Tô Nam tắm. Cô cũng đi theo vào phòng tắm, cô giúp anh đấm lưng, sau đó, chủ động vòng chắc anh, bàn tay thám thính đi xuống dưới an ủi anh, đồng thời cởi bỏ quần áo trên người mình, sáng sớm hôm đó, cô là thật lòng nghĩ muốn cho anh.

Cô bị anh lôi vào trong bồn tắm, không có làm gì khác, chỉ là hôn cô thật lâu. Anh nói cho cô biết: "Không vội, chúng ta cứ từ từ. Dù sao em cũng đã là vợ của anh rồi."

Ở thời điểm cô khó khăn nhất, là Tô Nam vẫn luôn ở cùng với cô, không liên quan đến tình yêu nam nữ, cô sẽ cảm kích anh cả đời. Cho nên, khi Mỹ Huệ tìm tới cửa, An Nhiên cũng không có oán hận anh. Nhưng cô thờ ơ lại chọc giận Tô Nam, không tức giận, không thèm để ý, là bởi vì cho đến bây giờ ở trong lòng cô không có để tâm, không có yêu.

Anh khiển trách cô lạnh lùng, cô lại bắt đầu cảm thấy uất ức, cũng cảm thấy anh tham lam, anh muốn lòng của cô, nó đã sớm mất đi rồi, đâu còn có thể cho chứ?

Nam Tịch Tuyệt nhìn cô ngẩn người vuốt ve quần áo của người đàn ông kia, trong lòng vừa khổ sở vừa chua xót, anh vội vã mặc quần áo tử tế "Tiểu Nhiên, anh có việc muốn nói với em . . . . . . . Anh đi mua chút đồ ăn sáng, ăn xong rồi nói."

Khi anh mua đồ ăn sáng trở về, lại phát hiện cửa đã bị khóa từ bên trong.

Cách một cánh cửa An Nhiên nói với anh: "Tôi không muốn nhìn thấy anh. Anh đi đi, giữa chúng ta không có gì đáng để nói cả."

Nam Tịch Tuyệt xách theo đồ ăn sáng đi đến nhà trẻ ở thành phố C.

Vừa đúng là giờ ra chơi, một đám trẻ con đang chạy tới chạy lui ríu rít cười đùa chơi với nhau .

Anh móc ra tấm ảnh ở trong áo khoác nhìn kỹ mấy lần, đứa bé trong tấm ảnh còn quá nhỏ, mới được một trăm ngày, nhưng trước mắt đã là cô bé ba bốn tuổi năng động chạy nhảy rồi, rốt cuộc đứa bé nào mới chính là con gái của anh?

Ừm, có một cô gái nhỏ nhìn rất có khí phách, một bộ dáng giống như là chị cả của cả đoàn, chỉ huy mấy bé trai di chuyển băng ghế, còn mình vẫn đứng nắm chặt cái eo mập mạp, là cô bé này sao? Nam Tịch Tuyệt nhìn chằm chằm khuôn mặt mặp mạp của cô bé một hồi, cảm thấy rất không thích, liền dời ánh mắt đi.

Còn có một cô bé, ăn mặc xinh đẹp, trên đầu thắt một cái nơ con bướm thật to, đứng ở trên hành lang bên cạnh nhìn một đám đứa bé khác đang chơi trò chơi. Nhìn chung quanh một hồi, giống như không có gì làm cho lòng anh mềm mại đi rất nhiều!

Ống quần của anh bị kéo lấy, anh cúi đầu, nhìn thấy một cô gái nhỏ ôm quả cầu da, ánh mắt có vẻ rất thèm nhìn chằm chằm vào bữa sáng trong tay anh.

Cô gái nhỏ mềm mại xinh xắn, gương mặt tròn vo, béo ụt ịt , trên đầu đội một cái mũ hoa nhỏ, trong lòng Nam Tịch Tuyệt chấn động, vội vàng ngồi xổm xuống, nghĩ muốn đưa tay ra sờ mặt cô bé, nhưng lại sợ hù dọa cô, liền cứ như vậy ngơ ngác ngồi xổm trước mặt cô bé.

Cô gái nhỏ đại khái cho rằng đây là một trò chơi, cũng bắt chước ngồi xổm xuống, ngửa mặt lên nhìn anh, cô nghiêng đầu nhìn anh một lát, cái miệng nhỏ còn phun ra ít nước miếng, sau đó hướng anh nhếch miệng cười, lộ ra mấy hàm răng còn thiếu mấy cái, vừa buồn cười, lại vừa đáng yêu tới cực điểm.

Cô đem quả cầu bằng da trong tay đưa cho anh "Cho chú chơi cái này, cháu muốn ăn bánh bao."

Nam Tịch Tuyệt nhận lấy quả cầu của cô, đầu ngón tay chạm vào bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô bé, cả người anh cũng cứng ngắc.

"Bánh bao." Cô thấy anh nhận lấy quả cầu rồi mà vẫn không có cho cô ăn, lông mày nhỏ bé nhăn lại, giơ tay ra tỏ ý muốn.

Nam Tịch Tuyệt sờ sờ bánh bao trong túi, đều đã có chút lạnh. Anh đem quả cầu trả lại cho cô "Con chờ một chút, ba. . . . . . Chú đi mua cái khác nóng hổi ." Anh muốn đi, lại đột nhiên ý thức được, cô bé tùy tiện gặp người không quen biết mà vẫn xin đồ ăn , không phải là thói quen tốt, vạn nhất gặp phải người xấu thì làm thế nào?

Nam Tịch Tuyệt rất khó khăn đem mình trở thành một trong số những người xa lạ đó.

Cô bé này cơ hồ là giống hệt với An Nhiên khi còn bé, chỉ là xem ra có chút lanh lợi hơn một chút.

Anh lần nữa ngồi xổm xuống, dịu dàng hỏi: "Không được tùy tiện ăn đồ gì của người lạ, cô giáo không có nói cho con biết sao?"

"Con biết chú." An Lâm Lâm kiêu ngạo mà trả lời.

Nam Tịch Tuyệt vô cùng vui mừng hỏi "Thật?"

"Ừ." Cô rất nghiêm túc gật đầu "Nhà cháu có rất nhiều hình của chú, chú là người thân của mẹ sao? Hay là nói. . . . . . !" Cô giống như đột nhiên nghĩ đến một chuyện kinh sợ, hai mắt mở to trừng lớn, cách lan can ôm cổ Nam Tịch Tuyệt, nằm úp sấp bên lỗ tai anh nhỏ giọng nói "Chẳng lẽ chú mới thật sự là ba ruột của cháu!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.