Khi Ta 17

Chương 43: Chương 43




Sau ngày hôm đó, tôi bận khủng khiếp nên không có thời gian quậy với chúng nó nữa. Nhà cứ tấp nập người ra người vào, tôi hết phụ mẹ nấu cơm lại phụ bố bưng nước, rồi lại dọn nhà rửa bát. Nhưng nếu so với những việc lặt vặt kia thì điều dã man nhất vẫn là bánh chưng rán. Mẹ tôi đãi ba bố con tôi món bánh chưng rán ba hôm liên tiếp rồi, tôi đã ngán tới mức cả khi ngủ còn mơ thấy bánh chưng mọc chân, rượt tôi chạy trối chết. Thề là dù có qua Tết được một tháng nhưng cứ nghe thấy ai loáng thoáng nhắc đến bánh chưng rán tôi vẫn giật mình thon thót.

Nhưng ít ra còn đỡ thảm hơn bố tôi. Vì sợ mẹ buồn nên một mình bố cân hết bánh chưng.

Kết quả là bố tôi tăng mấy cân lận, giờ khéo lăn còn nhanh hơn chạy. Bố hết đi vào lại đi ra, kèm câu than thở. “ Bố cứ nghe văng vẳng mùi bánh chưng ở đâu ấy, sợ lắm.”

Tối qua tôi còn thấy bố hết lôi thước dây ra đo bụng xong rồi lại lôi cân ra cân, cuối cùng hét lên một tiếng thảm thiết. “ Má ơi, béo lên rồi.”

Sau đó thì chui vào lòng mẹ tôi thút thít, thủ thỉ. “ Mẹ nó ơi, anh béo bụng xấu xí như này là tại bánh chưng rán của mẹ nó, giờ mẹ nó phải chịu trách nhiệm với anh đấy. Mẹ nó không được chán nản mà đi ngoại tình rồi bỏ anh đâu đấy.”

“ Biết rồi, khổ quá.”

“ Eo ôi, nói suông như thế anh chả an tâm tí nào cả. Mẹ nó phải hứa cơ, thề độc với anh đi.”

“ Ok, tôi thề tôi mà bỏ ông tôi làm chó.”

“ Hí hí, mẹ nó ơi, ai là người mẹ nó yêu nhất trần đời nhỉ?”

“ …Ông hàng xóm.”

Vừa dứt lời thì Đại ca bù lu bù loa lên, nghe tủi thân dữ lắm. Tôi méo hết cả mặt, không biết nên khóc hay cười cho vừa lòng hai cái người này nữa.

Bẵng một cái đã hết kỳ nghỉ Tết, Đại ca và Đại tỷ lại đóng hòm xiểng lên đường đi “ công tác”, tôi và Bảo An đi học lại, cuộc sống lại quay về quỹ đạo vốn có của nó.

Hôm nay, một người bạn lâu lắm rồi không gặp đã trở về.

Cô ấy tên là Lam, năm lớp 10 xuất sắc giật học bổng qua Mỹ trao đổi một năm và mới về nước. Lam cao ráo, xinh đẹp và hòa đồng với tất cả mọi người. Còn học hành thì khỏi phải bàn, gọi là đỉnh của đỉnh luôn, phải giỏi cỡ nào thì mới hất cẳng được mấy tên siêu nhân khác và lấy học bổng du học chứ.

“ Chào mọi người, tớ đã về.”

Lam tươi cười, dơ dấu chữ V với chúng tôi. Tất nhiên là lũ con trai rú lên như điên vì sung sướng rồi, cô ấy là nữ thần của chúng nó mà.

“ E hèm, Xuân Lam, thầy cũng rất mừng khi em trở về nhưng mà lớp cần phải ổn định để bắt đầu giờ học.”

Tuy trong lời nói có vẻ trách móc nhưng giọng lại rõ dịu dàng. Lạy chúa, đây là thầy Doraemon lúc nào cũng bắt tôi đi tưới cây ấy hả?

Lam gãi đầu ngượng ngùng rồi trở về chỗ ngồi. Lúc đi ngang qua bàn tôi, đột nhiên cô ấy la lên một tiếng làm tôi hết hồn.

“A, Thiên Ân?”

Người bên cạnh tôi – nãy giờ vẫn đang bận nghiên cứu Toán học siêu nâng cao, siêu cấp khó – ngóc đầu lên.

“ Đúng Thiên Ân rồi nè. Chúng mình gặp nhau ở Trại hè trao đổi nhớ không?”

Thiên Ân nheo mắt. “ Lam?”

“ Đúng rồi. Xồi ôi, tưởng là không gặp được nữa chứ. Mình có duyên dữ hén?”

Thiên Ân nhún vai một cái, coi như là đồng tình.

Còn tôi hơi bị khó chịu rồi nha. Nè, tôi đang ngồi giữa hai người đó, làm ơn để ý chút xíu được không?

Thầy Doraemon hắng giọng. “ Cả lớp ổn định chỗ ngồi. Chúng ta bắt đầu bài học.”

Lam cười cười rồi chạy ù một cái về chỗ.

Tôi hậm hực mở sách ra, chẳng hiểu sao lại ấm ức không chịu được, cả buổi cũng chẳng được chữ nào vào đầu.

Cuối giờ, thầy Doraemon yêu cầu cả lớp nán lại một chút. Thầy bảo mọi người phải chú ý tới sức khỏe của mình. Một phần vì dạo này nhiệt độ lên xuống một cách bất thường và một phần thì tại… chậc, lại sắp tới này hội thể thao mùa xuân rồi.

“ Ngày hội thể thao mùa xuân sẽ diễn ra trong hai ngày 13/2-14/2, sẽ có các bộ môn thi đua như sau: Bóng rổ, bóng chuyền, bóng đá, chạy, chạy tiếp sức, nhảy xa và năm nay sẽ có một cuộc đua đặc biệt nữa.”

Cả lớp xôn xao cả lên.

“Cuộc đua đặc biệt gồm có 3 chặng. Chặng một: nắm tay nhau chạy, chặng hai: bạn nam chạy trong khi cõng, ôm hoặc bế bạn nữ, hoặc ngược lại, chặng cuối: chạy hai người ba chân. Bây giờ mời các em lên bốc thăm chọn bạn cặp với mình trong cuộc đua cuối.”

Tôi bốc được số 3, cùng đội với Cà Rốt. Cà Chua với Củ Cải một đội. Mà cũng hay hai cái đứa này, xác suất siêu nhỏ mới bốc được đúng ý mình, thế mà chúng nó bốc trúng nhau được.

Tới lượt Lam, bọn con trai nín thở chờ đợi như đang xem xổ số Vietlot vậy.

“ Số 10.”

Tất cả mọi người đều nhìn xung quanh xem ai may mắn thế. Cuối cùng cũng có một cánh tay dơ lên. Là thằng nhãi Thiên Ân.

Lam khẽ kêu lên “ Tuyệt thật.” nhưng tôi thì lại thất vọng, cũng không biết mình thất vọng cái gì, rõ ràng chuyện thì chẳng liên quan tới mình.

Tôi định quay về bàn của mình nhưng chỗ của tôi đã bị chiếm tự bao giờ. Lam đang ngồi ở đó và họ đang nói chuyện gì đó rất là vui. Tôi chép miệng, trông kìa, trông cái kiểu hơn hớn ra mặt của hắn kìa, nói chuyện với cô ấy vui vẻ thế ư? Đúng là đáng ghét!!!!!!!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.