Khi Ta 17

Chương 18: Chương 18




Chap 18:

“ Nào, đã tới giờ đi ngủ. Ai ở trại nào về trại nấy, tôi không muốn phát hiện ra cậu nào bén mảng tới gần trại nữ đâu nhé.”

“ Vâng.”

Mặt đứa nào cũng có vẻ ngoan ngoãn, dạ vâng nhưng ai mà chẳng biết.... cuộc vui bây giờ mới bắt đầu.

Cà Chua thả người nằm phịch lên cái túi ngủ, thoắt hứng chí lăn lộn vòng vòng. Tôi lặng lẽ lau mồ hôi, ai nhìn vào lại còn tưởng nó tâm thần đến nơi rồi ấy.

Lăn chán chê, nó dang rộng hai tay hai chân, chân gác lên túi ngủ của tôi thở phì phò. Thiệt cái tình, con gái con đứa vô duyên hết sức.

Xong nghĩ tới gì đó, nó lại giãy đành đạch lên. Tôi muốn nhét cho nó một mồm thuốc an thần quá, không… tốt nhất là ném nó vào đĩa bay, trả về hành tinh mẹ phòng trừ trường hợp nó gây hại cho Trái Đất.

“ AAA... đây là lần đầu tiên tao và Củ Cải đi chơi riêng hai người.”

“ Cho tao xin, đi với cả khối chứ có phải riêng hai đứa đâu.”

“ Lần đầu tiên chúng tao đi chơi xa....”

Tôi ngắt lời nó

“ Thế năm ngoái đi dã ngoại mày không đi à?”

“ ... Sau - khi - yêu.”

Nó liếc xéo tôi. E hèm, có nghĩa là “ Mày thích xét nét tao không?” Tôi lau mồ hôi tập hai.

“ Yay, kỷ niệm ngày đầu tiên chúng mày đi chơi xa... vỗ tay nào...”

“ Ừa ừa, thế mới là bạn tốt chứ… Đắp mặt nạ nào.”

“ Trời lạnh lắm.”

Hơn nữa tôi cũng ghét cảm giác có cái gì đó nhớt nhớt trên mặt, nhột nhột sao sao ấy.

“ Đắp vào.”

Nó cương quyết dính miếng mặt nạ vào mặt tôi, cảm giác lành lạnh trên mặt khiến tôi rùng mình. Mùi dâu thoang thoảng làm tôi dễ chịu hẳn.

“ Khoai, Cà Chua, qua đây làm ván đi…”

“ Chơi luôn, đứa nào thua thì uống nước nha.”

Tôi xắn ống tay áo, vô cùng khí thế cầm bộ bài, trộn bài một cách chuyên nghiệp nhất…. Hùng hổ là thế nhưng chơi được 5 ván, tôi đã uống tới 3 cốc nước.

Cà Chua đầy tôi qua một bên. “ Mày chơi dở quá, tránh qua.”

Thực ra, tôi chơi không được giỏi cho lắm nếu không muốn nói là vô cùng tệ.

Thực ra, Cà Chua mới là đứa chơi đỉnh nhất hội… Đấy, vừa vào mà nó đã nhất rồi.

Nó vuốt đầu tôi. Như tôi là con Xu Xu nhà nó vậy.

Và… Xu Xu là con cún nhỏ nhà nó.

Tôi chán nản mở laptop viết viết lách lách.

“ Trại này còn chưa tắt đèn sao??”

Tiếng của thầy phụ trách. Tôi giật mình gập laptop, mấy đứa đang đánh bài gom đồ nghề ném vào trong góc, chui hết vào túi ngủ rồi tắt điện cái rụp. Hết hồn, thầy mà bắt được thì toi cơm.

Tới khi ánh đèn pin và tiếng bước chân khuất dần thì tôi cũng lơ mơ chìm vào giấc ngủ.

“ Cà Chua, ngủ ngon.”

“ Ừm, ngủ ngon.”

........................................................................................

Nửa đêm, tôi bị cơn buồn tiểu làm tỉnh giấc. Tôi bật điện thoại, đã 4h sáng rồi cơ à. Tôi khoác cái áo phao to sụ, choàng thêm khăn rồi rón rén đi ra ngoài.

Lúc tôi đi vệ sinh xong, định quay về trại thì... đột nhiên lại thấy có một hình bóng thấp thoáng gần hàng rào. Mới đầu tôi còn nghĩ tôi nhìn nhầm nhưng cho dù tôi có dụi mắt cả chục lần thì cái bóng đó vẫn chình ình một đống ở đó.

Tôi run bắn người. Là ma? Hay trộm?

Tôi lấy hết can đảm của nửa đời còn lại lò dò lại gần nó. Càng lại gần thì cái bóng ấy càng rõ, tôi thở ra một hơi, ơn trời không phải ma.

Sau đó cả người tôi lại căng cứng, thế chắc là trộm rồi. Tôi nhặt một khúc gỗ, chỉ cần có nguy hiểm thì lập tức phang liền.

Tôi lò dò đi lại gần, lạ nữa càng lại gần thì càng thấy cái bóng ấy quen quen. Thôi mặc kệ, tôi vung gậy định đánh cho hắn một cái thật mạnh rồi đi gọi thầy phụ trách tới.

“Bụp”

Hỏng, hắn đỡ được cái gậy rồi. Tôi hoảng hồn, xoay người định chạy thì người đằng sau đã ôm chặt lấy tôi, bịt miệng tôi lại.

Tôi định hét lên kêu cứu nhưng tiếng phát ra chỉ là mấy tiếng ú ớ.

Bớ người ta, bớ người ta, có trộm....

Tôi vùng vẫy mà không làm sao thoát ra được khỏi cái gọng kiềm này.

“ Yên nào, là tôi... Thiên Ân đây.”

Hả? Thiên Ân? Tôi ngừng hét, ngừng vùng vẫy.

Hắn buông tôi ra, nhưng chân tôi gần như nhũn ra thành nước rồi, lảo đảo không đứng vững theo phản xạ liền ôm lấy hắn., hắn ôm lấy eo tôi vì sợ tôi ngã

Tôi và hắn cùng mở to mắt nhìn nhau. Và trời đang hửng sáng dần sau lưng chúng tôi. Chắc ai cũng nghĩ thật lãng mạn.

Lãng mạn cái con khỉ khô, tôi đang sợ muốn chết đây. Tôi buông hắn ra, đánh liên tiếp vào người hắn.

“ Tên điên này, cậu bị thần kinh hả , mới sáng sớm cậu ra đây đứng làm cái quái gì? Cậu dọa chết tôi rồi… Trời ơi, tôi còn tưởng tôi chết đến nơi rồi cơ, đồ quá đáng cậu đứng đây sao không lên tiếng hả? Ôi mẹ ơi… đau tim chết mất…”

“...”

“ Cậu còn không thèm xin lỗi tôi?... bla... bla...bla... ”

Thực ra đến bây giờ tôi còn không nhớ lúc đó tôi đã mắng hắn những gì nữa. Vì lúc đó hắn đột nhiên hôn lên trán tôi...

Mắt tôi mở to như hai quả trứng gà, quên luôn là mình định nói gì. Ôi mẹ ơi, cái tình huống gì kỳ cục vậy nè??

“ Bình tĩnh chưa? ”

“ Ờ ừ...”

“ Tốt, nhìn kìa.”

Tôi mơ màng nhìn theo hướng hắn chỉ.

Xung quanh bắt đầu sáng lờ mờ, phía chân trời tối đen lúc nãy dần chuyển thành màu trắng sữa, lớp sương của màn đêm mờ dần thay vào đó là những tia sáng len lỏi qua các tán cây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.