Huyết Sắc - Ngôn Tình

Chương 7: Chương 7




Từ “Anh chồng” mà cô nói khiến cho trái tim anh thắt lại, đau đớn đến nhường nào. Lẽ nào mọi việc anh làm vì cô, anh theo đuổi cô suốt 6 năm vẫn không có được một chút tình cảm của cô sao?

“An Vy...”

“Mộc Dương, em đã nói với anh rất nhiều lần rồi, tại sao anh không chịu hiểu chứ!?” Sau bao năm cô vẫn vô tình như vậy, không đáp lại tình cảm của anh. Thà để mình bị Lâm Dương hành hạ chứ nhất quyết không chịu ở bên anh.

“Xin lỗi em, anh chỉ là lo lắng cho em thôi.” Mộc Dương buồn bã nói, cứ ngỡ cô sẽ hiểu được ai mới là người thích hợp với cô hơn...nhưng đó là do anh ảo tưởng.

“Tại sao lúc đó anh không để em chết đi? Tại sao lại cứu em?” Cô đưa tay sờ vào mặt mình, vẫn còn băng bó nhiều, cô cười...nhưng nước mắt lại rơi xuống.

“An Vy, em nói gì vậy? Em đừng như vậy nữa, Lâm Dương không yêu em thì anh...”

“Mộc Dương, anh là anh chồng của em, em là em dâu của anh, anh đừng nghĩ đến chuyện này nữa. 6 năm trước em từ chối anh, bây giờ, về sau mãi mãi là vậy thôi.”

Buông những lời tàn nhẫn như vậy, cô cảm thấy rất có lỗi với anh nhưng chỉ có thể làm vậy anh mới triệt để mất hy vọng, anh sẽ tìm được người tốt hơn cô.

“An Vy...thật sự...anh không có một cơ hội nào sao?” Anh vẫn cố chấp mà hỏi cô lẫn nữa.

“Xin lỗi...anh ra ngoài được không, em mệt rồi, em muốn nghỉ ngơi.”

“An Vy...em đừng nghĩ quẩn nữa...”

“Anh nghĩ nhiều rồi, em sẽ không vì vết sẹo này mà chết đâu.”

Cô rất muốn giải thoát khỏi cái cuộc sống này...nhưng Mộc Dương lại muốn cô sống...cô biết, nếu anh biết cô tự tử thì người đầu tiên anh nghĩ đến chính là Mộc Dương. Cô không muốn cả hai vì cô mà lại nảy sinh thêm hiềm khích nữa.

“Được rồi, anh sẽ không làm phiền em nữa.” Anh đi ra ngoài.

Tại nhà của Lâm Dương.

*Choang* tiếng bình hoa, đồ đạc bị đập vỡ vang lên. Người hầu sợ hãi, cúi gằm mặt xuống.

“Các người có nói không? Mạc An Vy đâu rồi!? Khốn kiếp!! Là ai đã đưa cô ta đi?” Hắn đập vỡ hết mọi đồ trong nhà tức giận quát tháo.

“Dạ...chủ...nhân...ch...chúng tôi...” Người hầu run bần bật nói ấp úng.

“Cái đám mấy người ăn chơi chán chê rồi. Bây giờ gan cũng to ra rồi nhỉ?” Hắn hoàn toàn mất kiểm soát, Lạc Tuyết nhìn cảnh này cũng sợ hãi không kém.

“D...Dương...anh đừng làm vậy...anh sẽ làm tổn thương mình đấy. Mạc An Vy là cái thứ bỏ đi, làm gì phải khiến anh lo lắng đến vậy” Ả sợ nhưng vẫn cố lại gần nịnh nọt hắn. Cầu xin cho cô thì hắn càng thêm tin tưởng ả hơn, cái này ả rõ hơn ai hết.

“Chủ...chủ nhân...Lạc tiểu thư nói đúng đó...Mạc An Vy chỉ có cái danh Kỳ phu nhân chứ Kỳ phu nhân thật sự là Lạc tiểu thư.” Cả đám người hầu đều nói vậy để giữ mạng.

Nhìn sắc mặt hắn cũng khá hơn phần nào thì chúng mới thở phào nhẹ nhõm.

“Không phải là Kỳ Mộc Dương chứ!?” Đột nhiên hắn lại có suy nghĩ như vậy trong đầu.

Cả đám người hầu sợ là không dấu được nữa nên cũng đành phải thừa nhận.

“Chúng...chúng tôi thật sự xin lỗi...là do đại thiếu gia ép chúng tôi không được nói cho ngài biết.”

“Chỉ là một lời đe dọa của anh ta mà các người không giám nói? Nếu không phải tôi nhắc đến thì các người cũng coi như không biết gì đúng không?” Hắn nhíu mày nói, tâm trạng coi như đã kiểm soát lại được một phần.

“Chúng tôi...”

“Biết hình phạt của kẻ phản bội rồi chứ!?”

“Chủ nhân, xin ngài tha tội cho chúng tôi.” Cả đám quỳ gối gào thét cầu xin.

Mộc Dương vì muốn đến nói chuyện với Lâm Dương mới tìm đến đây. Thật sự là từ lúc anh nhìn thấy cô bị hắn hành hạ như vậy anh không muốn đến căn nhà này lần nào nữa.

“Lâm Dương!! Cậu đủ rồi, là tôi đã bắt bọn họ nói vậy.”

“Ông anh yêu quý của tôi đây sao? Bây giờ lại thích diễn vở kịch gì vậy?”

“Sao không đưa Mạc An Vy đến đây diễn em dâu-anh rể tiếp cho tôi được thưởng thức diễn xuất của hai người?” Hắn nói những lời khiêu khích với anh.

“Cậu thôi đi!!! An Vy là vợ cậu đó. Cậu sao lại có thể đối xử với cô ấy như vậy được!?”

“Cô ta chưa từng là vợ tôi, tôi cũng chưa bao giờ coi cô ta là vợ. Cô ta yêu tôi thì mặc xác cô ta, không liên quan tới tôi.”

“Đến cả sống chết của An Vy cậu cũng không quan tâm?” Anh vẫn còn nghi ngờ bởi vì lúc trước chính mắt anh nhìn thấy 3 năm trước hắn đã cứu cô.

“Không quan tâm!!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.