Huyết Sắc - Ngôn Tình

Chương 2: Chương 2




“Nhưng...ít nhất anh phải tôn trọng em...anh chưa từng coi em là vợ...cho dù là trên danh nghĩa hay là thật sự...” Mặt cô cúi gằm xuống, cô nắm lấy tay hắn.

“Bỏ cái bàn tay dơ bẩn của cô ra khỏi người tôi ngay lập tức!!” Hắn trừng mắt quát tháo cô.

“Xin lỗi...em...” Cô sợ hãi bỏ tay mình ra.

“Cô mà còn xuất hiện trước mặt tôi một giây phút nào nữa thì Mạc gia không sống nổi đâu”

“Em...em biết rồi...em sẽ đi ngay...em sẽ không làm phiền anh nữa...” Cô đi ra khỏi phòng. Bước chân của cô nặng trĩu.

Tại sao lại thành như vậy chứ? Cô đã làm gì sai sao mà anh phải đối xử với cô như vậy? Trong đầu cô còn cả vạn câu hỏi về hắn mà cô không tài nào hiểu được.

Hắn là vì người phụ nữ đó mà lạnh lùng, mắng chửi cô như vậy? Gia thế cô tốt hơn thì có tác dụng gì chứ? Nó chỉ khiến anh càng thêm căm ghét cô mà thôi.

Hắn nói người hắn yêu là Hàn Lạc Tuyết...Hoá ra cô là người thứ ba sao? Cô không cam lòng...nhưng như vậy thì đã sao chứ? Nó có đổi lại được trái tim của hắn sao? Tất cả những gì cô làm vì hắn đổi lại chỉ được cái danh phận với sự lạnh nhạt sao?

“Phu nhân, phu nhân...”

Câu nói của người hầu làm cô giật mình “Có...có chuyện gì sao?”

“Phu nhân...chủ nhân nói...phu nhân tối nay...xuống phòng của người hầu ngủ” Lệ Hảo sợ hãi nói.

“Tôi...tôi biết rồi...” Cô đi theo Lệ Hảo lên phòng lấy quần áo.

Cô là Kỳ phu nhân nhưng thật ra chỉ là cái danh, cái này thì trong nhà ai cũng biết. Trong cái nhà này dường như đám người hầu chỉ toàn là lũ nịnh bợ nhưng Lệ Hảo lại khác.

Lệ Hảo là người duy nhất đối xử với cô như chủ nhân thật sự. Lúc nào có gì hai người cũng chia sẻ với nhau, điều này làm hắn thực sự chướng mắt. Một phu nhân hào môn thế gia lại đi làm bạn với người hầu? Đây có lẽ là điều nực cười nhất hắn từng thấy.

“Phu nhân đừng buồn, chủ nhân chỉ là giận phu nhân một chút thôi. Qua vài hôm nữa thì sẽ bình thường thôi” Lệ Hảo cố gắng an ủi cô.

“Cảm ơn em, nhưng bây giờ tôi đến cái danh Kỳ phu nhân cũng chẳng giữ được bao lâu nữa. Em đừng gọi phu nhân nữa, cứ gọi An Vy là được rồi.” Được Lệ Hảo an ủi tâm trạng của cô cũng tốt lên vài phần.

“Phu nhân...điều này không được đâu. Cho dù không phải là Kỳ phu nhân thì cô cũng là thiên kim của Mạc thị.”

“Thiên kim? Sắp không còn nữa rồi” Cô biết trong tài liệu của hắn là gì, là kế hoạch thu mua Mạc thị. Nhưng vẫn là cô mù quáng để hắn thu mua mà không ngăn cản.

“Phu nhân, đây là chỗ của cô” Lệ Hảo đã cố dọn dẹp sạch sẽ để cô ngủ thoải mái nhưng nơi này quá bẩn đã thế còn bỏ trống lâu ngày.

“Phu nhân, à không...Mạc An Vy...từ ngày mai cô sẽ làm hết tất cả công việc của người hầu đi.” Một người hầu đi đến chỗ cô nói.

“Tĩnh Hảo, chị đừng có quá đáng. Phu nhân là nữ chủ nhân của Kỳ gia. Việc gì phải làm những công việc như này”Lệ Hảo phản bác.

Cho dù Tĩnh Hảo và Lệ Hảo là chị em sinh đôi nhưng tính cách lại khác nhau hoàn toàn. Tĩnh Hảo chỉ biết đi nịnh bợ người khác.

“Đây là lệnh của chủ nhân. Muốn phản đối thì lên gặp chủ nhân nói với tôi cũng vô ích...mà quên mất...loại như em thì làm sao có thể gặp chủ nhân” Tĩnh Hảo cười.

“Chị...”

“Hai người đừng nói nữa. Tôi sẽ làm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.