Huyền Thiên

Chương 103: Chương 103: Bước vào Trảm Không (thượng,ha)!




Sau đó mọi người cũng chạy tới phụ cận, chỉ thấy trên bảng vàng thật lớn chia làm ba tổ lớn. Tổ thứ nhất chính là thành tích thí luyện của các đệ tử cấp độ như nội môn Hoàng gia, tổ lớn thứ hai chính là thành tích đám người Trương Tử Hàm, về tổ lớn thứ ba lại là thành tích của những người mới như Dương Thiên Lôi.

Những cái tên rậm rạp, có chừng mấy nghìn cái tên.

- Ta x…

Chính Dương Thiên Lôi nhìn thấy đều không nhịn được vẻ mặt phát mộng.

Mấy ngày hôm nay hắn đã theo mẫu thân lý giải được rất nhiều sự tình trên đại lục Huyền Thiên, cũng biết được đế quốc Cát Ương trên đại lục Huyền Thiên bất quá chỉ là một tiểu quốc bất nhập lưu mà thôi. Thế nhưng khi chân chính nhìn thấy bảng vàng thành tích vẫn khiến hắn phải kinh ngạc dị thường như trước.

Đế quốc Cát Ương bất quá là một quốc gia có chừng hơn bốn mươi người tới tham gia thí luyện, thế nhưng danh sách trên bảng vàng lại có tới mấy nghìn người, không cần phải bàn cãi tự nhiên chính là người của các quốc gia khác, vậy có bao nhiêu quốc gia thí luyện lần này?

Mà những quốc gia này, dĩ nhiên đều là thế lực của Trảm Không Kiếm Phái.

- Ngưu, quá ngưu rồi. Một môn phái dĩ nhiên nắm giữ nhiều quốc gia trong tay như vậy, có thể tưởng tượng được, rốt cuộc Trảm Không Kiếm Phái cường đại tới mức nào.

Trong lòng Dương Thiên Lôi vô cùng khiếp sợ, đồng thời càng thêm kiên định quyết tâm phải tiến vào Trảm Không Kiếm Phái.

- A lão đại, tên, tên của lão đại!

Tại thời điểm Dương Thiên Lôi còn đang khiếp sợ, Phong Mã Ngưu với vẻ mặt hưng phấn cầm lấy tay Dương Thiên Lôi, chỉ vào danh sách tổ thứ ba, hô lên vang dội.

- Thứ một trăm hai mươi ba, lão đại trúng tuyển rồi!

Phong Mã Ngưu hưng phấn nói, lúc nói xong, ánh mắt bắt đầu bay nhanh quét lần lượt bảng vàng, tiếp tục nhìn xuống bên dưới.

- Thứ một trăm hai mươi ba, kháo!

Dương Thiên Lôi nhìn thấy tên chính mình.

Tên là tuổi tác, thuộc tính tu luyện gia tăng, thành tích thí luyện, cuối cùng là tổng kết. Buồn cười chính là, thuộc tính tu luyện của Dương Thiên Lôi dĩ nhiên là không!

Ánh mắt Dương Thiên Lôi bay nhanh đảo qua bảng vàng, trong lòng khiếp sợ càng thêm mãnh liệt, lúc quật khởi một lần nữa, hắn vốn tưởng rằng chính mình lần thứ hai biến thành thiên tài một lần nữa, thế nhưng giờ khắc này, hắn mới biết được cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, lấy thành tích thí luyện biên thái của hắn dĩ nhiên chỉ xếp hạng thứ một trăm hai mươi ba.

Tuy rằng điều này có một phần nguyên nhân là bởi vì hắn ẩn tàng thực lực của chinsnh mình, thế nhưng mười tên đầu tiên, không kể tới thuộc tính gia tăng, chỉ bằng vào thành tích thí luyện đều cao hơn hắn rất nhiều. Nhất là điểm tích phân của ba người xếp đầu tiên, dĩ nhiên cao hơn Dương Thiên Lôi tới hai lần.

- Aha cáp, lão đại, ta, ta thứ một trăm bảy mươi tám, ta cũng trúng tuyển rồi!

Phong Mã Ngưu lần thứ hai hưng phấn hô.

Chỉ là để Phong Mã Ngưu nghi hoặc chính là, biểu tình của Dương Thiên Lôi lúc này ngưng trọng trước nay chưa từng có, không hề có chút hưng phấn được Trảm Không Kiếm Phái đánh giá trúng tuyển, tựa hồ như căn bản không hề nghe hắn nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bảng vàng.

Tại đế quốc Cát Ương, bài danh của Dương Thiên Lôi chính là đệ nhất tổ người mới. Tuy rằng những người khác đều có thuộc tính gia tăng, dưng dù sao tỉ lệ thuộc tính gia tăng chiếm tỉ trọng tương đối nhỏ, vì vậy không thể vượt qua được Dương Thiên Lôi.

Dương Thiên Lệ thì bài danh thứ một trăm ba mươi bốn tổ của nàng, so với tình hình của Dương Thiên Lôi không khác biệt nhiều.

Chỉ có bài danh của Trương Tử Hàm tương đối cao, dĩ nhiên lên tới thứ mười tám. Điểm tích phân của bản thân nàng đã cao, mà lĩnh ngộ thuộc tính băng cực kỳ cường hãn, khiến điểm thuộc tính gia tăng của nàng phi thường khả quan.

Toàn bộ đế quốc Cát Ương, hơn bốn mươi người tham gia thí luyện, ngoại trừ Sở Hương Hương, Lôi Hoành, Mộc Tử Vi đã sớm được trúng tuyển ra, hiện tại biết rõ có mười ba người trúng tuyển, phân biệt là Dương Thiên Lệ, Dương Thiên Ngạo, Độc Cô Hàn, Lôi Bạo nội môn Hoàng gia, Trương Tử hàm, Khâu Đạo Phi, Công Tôn Nhược Hồng của Phong Vân Bảng, cùng với Dương Thiên Lôi, Lôi Kính, Lục Thanh Âm, Phong Mã Ngưu, Tằng Cách La Mỗ, Vũ Đại Lãng của tổ người mới. Nói cách khác, tổng cộng có mười sáu người trúng tuyển.

Sở Hương Hương, Lôi Hoành và Mộc Tử Vi không có tên trong tổ thứ hai, tại cuối cùng bảng xếp hạng có một chỗ chuyên môn ghi chép danh sách những người được đặc biệt tuyển nhân.

Những người tham gia bảng xếp hạng, ngoại trừ bài danh của Trương Tủ Hàm tương đối cao ra, Dương Thiên Lôi, Dương Thiên Lệ, Dương Thiên Ngạo đều vượt qua số một trăm, mà những người khác trên cơ bản đều xếp hàng áp chót, tiếp cận sát biên giới.

Bởi vậy có thể thấy được, thực lực của đế quốc Cát Ương so với đại lục mà nói, hẳn là vô cùng kém cỏi.



Lịch Thiên Huyền, năm 982, ngày sáu tháng giêng, chính ngọ!

Vạn dặm không mây, trời xanh như tẩy. Một vòng nắng sớm tỏa quang mang nhu hòa, soi sáng đại địa thành Cực Dương, để thành Cực Dương bốn mùa như xuân đều tản mát ra khí tức ấm áp mùa xuân.

Bỗng nhiên có hơn mười đạo thanh âm to rõ, vô cùng thanh thúy, như chim mà không phải chim, xé nát không gian, một con lại một con lôi cưu thân mình dài hai thước, xòe rộng đôi cánh dài sáu thước, dưới ánh mắt chú ý của tất cả mọi người, bay lên trời cao, thoáng chốc đã hóa thành điểm nhỏ, biên mất nơi chân trời xa xôi.

Tiêu Hà ngồi một mình một người trên con lôi cưu thể hình khổng lồ nhất, phi hành đầu tiên. Mà sáu vị cao thủ tiên thiên Linh Lung, Tiêu Vân cũng ngồi trên sáu con lôi cưu, phân thành hình tròn bao vây bốn phía, để đám thiếu nam thiếu nữ cưỡi lôi cưu ở chính giữa.

Những thiếu nam thiếu nữ này chính là đệ tử được Trảm Không Kiếm Phái chọn trúng tuyển.

Ngày hôm nay, bọn họ rốt cuộc đã bắt đầu hành trình chạy tới Trảm Không Kiếm Phái.

Ngay từ đầu, đông đảo thiếu nam thiếu nữ hình như rất sợ là sẽ bị rơi xuống từ trên người lôi cưu, cả đám đều ôm chặt lấy cổ lôi cưu, chỉ là sau một lát, bọn họ phát hiện ra, tuy rằng tốc độ phi hành của lôi cưu nhanh như thiểm điện, thế nhưng bọn họ không hề cảm nhận được một chút xóc nảy khí lưu nào, quanh thân phảng phất như có một tầng kết giới bao vây, thậm chí ngay cả tiếng gió thổi cũng nhỏ bé vô cùng. Lúc này mới khiến bọn họ dần dần bình tĩnh trở lại.

Cả đám tràn ngập vẻ tân kỳ và khiếp sợ, nhìn thân nhân càng lúc càng nhỏ bé bên dưới, thẳng cho tới lúc này bọn họ mới ý thức được, bọn họ phải rời khỏi thân nhân của chính mình, rời khỏi gia tộc của chính mình, tổ quốc của chính mình. Mang theo kỳ vọng của thân nhân, gia tộc và tổ quốc, đạp trên một con đường xa lạ dài dằng dặc.

-o0o-

Tâm tình phức tạp là chuyện không thể tránh được, dù sao đối với tuyệt đại đa số bọn họ mà nói, đây là lần đầu tiên rời khỏi nhà, hơn nữa một lần đi này không biết bao nhiêu năm tháng mới có thể trở về một lần nữa.

Dương Thiên Lôi dừng lại tại thân ảnh kiễng chân nhìn chính mình, thẳng cho tới khi hoàn toàn biến mất khỏi tâm mắt mới chậm rãi ngẩng đầu lên, trong ánh mắt hiện lên hai đạo kiên định, cho dù có một tia không muốn, nhưng trong lòng cũng có càng nhiều chờ mong.

“Kiếp trước, ta vô tri vô giác suốt đời, kiếp này, nếu như đã cho ta cơ hội sống lại, vậy ta muốn sống thật oanh oanh liệt liệt.”

Dương Thiên Lôi lại quay đầu nhìn thành Cực Dương dần dần nhỏ đi, thầm nghĩ trong lòng:

“Vì kỳ vọng của mẫu thân, vì mộng tưởng bằng vào thần công tuyệt thế, để vô số muội muội cạnh tranh khom lưng, vì chạm tới bản nguyên chân chân, ca phải chuyên tâm, bất khuất, vượt mọi chông gai, dũng cảm tiến lên phía trước, đây là một thế giới dùng võ vi tôn, không có thực lực tuyệt đối, thần mã cũng chỉ là phù vân.”

Sau ba ngày, vượt qua vô số ngọn núi sông dài, thành trấn quốc gia, thẳng cho tới khi mặt trời lặn, một ngọn núi cực kỳ to lớn xuất hiện trong đường nhìn của tất cả mọi người.

Chỉ thấy ngọn núi mây trắng phiêu đãng, vân vụ lượn lờ, một tòa kiến trúc hình thức cung điện, trải rộng trên ngọn núi, dưới ánh mặt trời chiều chiếu rọi, tản ra quang mang màu vàng, khí thế rộng lớn.

Một cỗ khí tức mờ ảo tường hoa, cổ phác trang trọng đập thẳng vào mặt mà tới, trong thiên địa tràn ngập linh khí nồng hậu, giống như tiên cảnh nhân gian, khiến trong mắt tất cả các thiếu nam thiếu nữ đều lộ vẻ khiếp sợ và mừng rỡ, nhìn lôi cưu chậm rĩa hạ xuống, tâm tình của bọn họ cũng theo đó hưng phấn không ngừng.

“Đây chính là Trảm Không Kiếm Phái trong truyền thuyết sao?”

Dương Thiên Lôi ngóng nhìn cung điện to lớn trên đỉnh ngọn núi giống như tiên cảnh, thầm nghĩ trong lòng.

- Đây chính là Trảm Không Kiếm Phái!

Theo lôi cưu chậm rãi hạ xuống dưới, thanh âm của Tiêu Hà bỗng nhiên vang lên bên tai mọi người, khẳng định suy đoán của Dương Thiên Lôi:

- Ngọn núi cao nhất chính giữa kia tên là Thiên Tịch Phong, là địa phương có thiên địa linh khí nồng đậm nhất của phái ta, do chưởng môn phái ta trấn thủ, xung quanh có tám chủ phong, phân biệt do tám thái thượng trưởng lão phái ta trấn thủ. Xung quanh tám chủ phong lại có ba mươi sáu tòa sơn phong, do ba mươi sáu trưởng lão trấn thủ.

Tiêu Hà lần đầu tiên giới thiệu cho đám người Dương Thiên Lôi về tình huống cơ bản của Trảm Không Kiếm Phái. Thẳng cho tới lúc này mọi người đối với Trảm Không Kiếm Phái đã có một phần nhận thức cơ bản nhất.

- Thật lớn a… Cho dù là thành Cực Dương của chúng ta sợ là không bằng được một phần mười nơi này!

Có người không nhịn được cả kinh nói.

Mấy phút sau, mọi người đều đáp xuống sát rìa ngoài một ngọn sơn phong.

Đây là mọt khối đài cao phương viên mấy trăm mét, bên ngoài là vách núi vạn trượng, chọc thẳng trời cao, nhìn xuống phía trước có một loại cảm giác đứng trên tầng mây, mây trắng phiêu đãng, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, tản mát quang mang bảy màu tuyệt mỹ, giống như đặt mình trong tiên cảnh, nhìn vào bên trong còn có hai cánh cửa lớn hình trụ xoay tròn, trên cửa lớn có một tấm hoành phi khổng lồ, trên hoành phi có ba chữ lớn màu vàng cứng cáp có lực --- Thiên Minh Phong.

Thiên Minh Phong, một trong tám đại chủ phong của Trảm Không Kiếm Phái, do người đứng đầu trong tám vị thái thượng trưởng lão trấn thủ, tên là Âu Dương Minh. Tu vi của Âu Dương Minh sâu không thể lường, gần với chưởng môn của Trảm Không Kiếm Phái, trong Trảm Không Kiếm Phái có địa vị và uy tín vô thượng, trừ những sự kiện đặc biệt quan trọng do chưởng môn quyết định, những chuyện thường ngày trên cơ bản đều do Âu Dương Minh định đoạt, tương đương với chứng vị phó chưởng môn.

Trảm Không Kiếm Phái tuyển nhận đệ tử cũng là do Âu Dương Minh quản lý.

- Đây chính là một trong tám chủ phong của bản phái, tên là Thiên Minh Phong, tất cả các đệ tử trúng tuyển lần này đều tới đây tập hợp, căn cứ vào thành tích, thuộc tính, do thái thượng trưởng lão, trưởng lão và các cao thủ Tiên Thiên cấp năm của bản phái lựa chọn, trở thành đệ tử ngoại môn. Sau ba ngày, toàn bộ đệ tử trúng tuyển sẽ tới đông đủ, đến lúc đó sẽ có quyết định các ngươi gia nhập nơi nào.

Tiêu Hà trầm giọng nói.

- Căn cứ vào thành tích, thuộc tính để chọn đệ tử?

Mọi người nghe xong đều cả kinh trong lòng, vốn là rời khỏi gia đình tới địa phương xa lạ này, có thể cùng với người quen thuộc với chính mình ở cùng một chỗ đương nhiên tốt nhất, không nghĩ tới tiến vào Trảm Không Kiếm Phái còn phải xa nhau.

Dương Thiên Lôi và Trương Tử Hàm phản phất giống như có tâm hữu linh tê, đồng thời nhìn về phía đối phương. Trong lúc nhất thời, Dương Thiên Lệ, Sở Hương Hương, Phong Mã Ngưu, thậm chí “cừu địch” Mộc Tử Vi của Dương Thiên Lôi dĩ nhiên cũng nhìn về phía Dương Thiên Lôi. Tình hình như vậy, tựa hồ trong vô hình Dương Thiên Lôi đã trở thành hạch tâm của bọn họ.

- Ba ngày này, các ngươi ở trong Thiên Minh Phong. Linh Lung, Tiêu Vân, các ngươi đi trước dẫn bọn hắn đi ăn cơm, sau khi ăn xong lại đưa tới nơi ở tạm thời!

Tiêu Hàm trầm giọng phân phó.

- Vâng, sư thúc!

Tiêu Vân, Linh Lung đồng thời đáp. Nói xong liền dẫn mọi người tiến vào trong cung điện.

- Linh Lung tỷ tỷ!

Sau khi đám người Tiêu Hà rời khỏi, Sở Hương Hương chạy tới gần Linh Lung hô.

- Uh? Hương Hương, làm sao vậy?

Linh Lung mỉm cười nhìn Sở Hương Hương hỏi, đối với thiếu nữ có thiên phú siêu cấp Sở Hương Hương này, dù là Linh Lung cũng không dám khinh thường, người của đế quốc Cát Ương có thể không biết, nhưng nàng lại biết, thể chất của Sở Hương Hương kinh người như thế nào, đây chính là tiên thiên ngũ hành chi thể, đối với bất cứ môn phái nào mà nói đều coi như bảo vật quý giá nhất. Cho dù tu vi của Sở Hương Hương hiện tại rất thấp, nhưng tiềm lực của nàng đã định trước thành tựu tương lai không phải chuyện đùa.

Trong khoảng thời gian tại đế quốc Cát Ương, thân phận của Sở Hương Hương quá mức đặc thù, để nàng có cơ hội tiếp xúc với người của Trảm Không Kiếm Phái tương đối nhiều, vì vậy, trong đông đảo các thiếu niên thiếu nữ, không cần nghi ngờ, nàng chính là người quen thuộc với Trảm Không Kiếm Phái nhất.

- Linh Lung tỷ tỷ, vừa rồi Tiêu tiền bối nói căn cứ vào thuộc tính và thành tích chọn người là sao?

Sở Hương Hương nghi hoặc hỏi thăm.

- Cái này a…

Linh Lung nhìn đám người Dương Thiên Lệ cũng đang nghi hoặc, vừa cười vừa nói:

- Muội đang lo lắng phải tách rời với bọn họ sao? Ha hả, năm đó tỷ tỷ cũng giống như các muội. Bất quá không cần phải lo lắng, tuy rằng các muội đều được cao thủ tiền bối chọn lựa, nhưng vì các muội có thể trưởng thành nhanh hơn, tùy theo tài năng để dạy dỗ. Sau này cơ hội gặp mặt giữa mọi người có rất nhiều.

-o0o-


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.