Hợp Đồng Hôn Nhân (Cô Dâu 14 Tuổi)

Chương 23: Chương 23




- Ba ... ba trở nên độc ác như vậy từ khi nào ? Tại sao ba lại có thế lực lớn như vậy ?

- Mày không cần biết ! _ Ba tôi trả lời nhẹ như không . [ Thực ra ông cũng rất đau lòng khi phải ép con gái mình đến đường cùng như vậy nhưng ông không còn cách nào khác , để bảo vệ cô , ông chấp nhận hy sinh danh dự . Thực ra ông nói vậy để dọa cô thôi chứ ông chưa bao giờ muốn làm hại người khác . Chuyện Tuấn bị đánh là do ba Kỳ làm , ông Thành thông báo cho ông Hùng . Vì muốn cô đồng ý nên ông nói là ông làm để cảnh cáo cô ]

- Nếu ba mà dám động đến cậu ấy lần nữa con sẽ bỏ đi đấy ! Còn nếu ba dám làm hại đến tính mạng của cậu ấy thì cũng chờ nhặt xác con đi là vừa . Con nói được sẽ làm được ! * ôi ! chị quyết tâm đến vậy ư ? khâm phục ... quả thực khâm phục ... * _ Tôi đe dọa . Đến nước này rồi thì tôi không e ngại gì nữa , để đảm bảo không liên lụy đến người vô tội và cũng là người mà tôi yêu quý .

- Mày dám ! ... _ Ba tôi gằn giọng . [ Cô thật là khiến ông tức chết mà . Yêu thằng đấy sâu đậm như vậy thì cũng không nên ngu ngốc lấy tính mạng ra đe dọa chứ * là do chị bị mấy ng` ép đến độ phải làm như thế thôi * . Haizz ... cái tính bướng bỉnh khi nào mới khiến người khác bớt lo ]

- Ba cứ thử đi xem con có dám hay không ! _ Tôi với giọng quả quyết .

- Ông Thành ! Cho người ra đây ! _ Ba tôi gọi vọng vào . Lập tức mấy người áo đen to lớn xuất hiện cùng với bác Thành bước ra một cách uy nghiêm .

- Sao ông gọi tôi ra đây làm gì ? _ Bác Thành ngồi cạnh ba tôi , hỏi

- Cho tôi mượn người của ông một chút ! _ Ba tôi nói . Sau khi được bác Thành đồng ý , ba tôi sai mấy người áo đen tiến đến gần tôi .

- Ba ! Ba định làm gì ? _ Tôi run sợ lùi về phía sau , hỏi

- Đưa cái Nguyệt về , nhốt nó không cho ra ngoài đến khi nào nó chịu tỉnh ngộ đồng ý mới thôi ! _ Ba tôi sai bọn người áo đen

- Ba ! Ba không thể đối xử với con như vậy ! Thả tôi ra , các người mau thả tôi ra ! Tôi không đi ! _ Tôi la hét om sòm và được bọn người vệ sĩ áo đen đưa ra ngoài , nhét vào trong xe , phi thẳng đi .

[ Còn lại ông Hùng và ông Thành , ông Thành hỏi :

- Có phải ông đối với nó hơi quá đáng , dù gì nó cũng là trẻ con , đợi mấy năm nữa cũng được , hoặc hủy hôn đi ! ...

- Không trẻ con gì hết , nó cũng 14 tuổi rồi , cũng hiểu sự đời rồi . Với lại ông biết tình hình của chúng ta , tôi tin thằng Kỳ nó mới có thể bảo vệ cho con gái của tôi !

- Vậy ... thôi được rồi ! ... Tôi sẽ không xen vào nữa , tùy ông xử lí ! Nhưng đừng quá đáng với con bé , không đến lúc nó lại làm liều thì tôi sẽ cảm thấy hối hận lắm !

- Cảm ơn ông ! _ Ông Hùng nhìn ông Thành với vẻ rất cảm kích ]

Tôi được bọn vệ sĩ đưa trở lại Hàn Lâm Viên * là biệt thự của anh Kỳ ấy ạ ! xin lỗi em nêu tên hơi muộn , mong mọi người thông cảm * , nhốt vào trong phòng và khóa cửa , tôi gọi khàn cả cổ , đập cửa bôm bốp mà không có ai chịu mở cửa , xem ra lần này ba thực sự quyết tâm rồi ! Haizz ... Tôi cảm tưởng mình bị biến thành món đồ để cho người ta trao đổi . Mà tôi sẽ không đập cửa nữa , phải giữ sức để nghĩ cách thoát khỏi đây . Tôi xem xét căn phòng một lượt , không có chỗ nào có lỗ thoát hiểm , phải nghĩ cách khác thôi . " A ! Nghĩ ra rồi ! " _ Tôi reo lên vui sướng , tự thưởng cho mình một lời khen

- Chú vệ sĩ bên ngoài ơi ~~ ! Chú có thể lấy cho cháu cái laptop trong phòng của anh Kỳ không ? _ Tôi nói vọng ra với giọng ngọt sớt

- Xin lỗi tiểu thư , tôi chỉ được lệnh canh gác ! _ Bên ngoài có tiếng đáp trả .

- Nhưng ở đây chán lắm ! Mà chán sẽ sinh ra tự kỉ . Không phải chú muốn đám cưới của cậu chủ có cô dâu bị bệnh tâm thần chứ ? * ui ! cái lí do của chị thật là củ chuối , nhưng rất có lí ( vỗ tay ) * _ Tôi dụ dỗ .

Lại nghe tiếng bước chân rời đi , trong lòng tôi không biết có bao nhiêu vui mừng phấn khởi . Và rồi quả nhiên , một lúc sau , có tiếng khóa kêu và " cạch " _ cửa mở . Tôi cầm một bình hoa trên bàn đập một phát vào đầu ông vệ sĩ vừa vào , lòng tự nhủ " xin lỗi chú nhé , tôi chỉ là bất đắc dĩ thôi , đừng trách tôi ! Có trách hãy trách ông chủ mấy người ép người quá đáng thôi " . " Choang " một tiếng , lọ hoa vỡ tan tành . Thực sự tôi không muốn đập đồ đâu nhưng trong phòng không có gì hữu dụng hơn đành dùng tạm . Và rồi ngay sau đó , một đám vệ sĩ lục đục chạy lên , tôi trốn sau cánh cửa , theo dõi tình hình . Khi thấy có thời cơ tốt có thể thuận lợi thoát thân , nhân cơ hội bọn họ còn lộn xộn , tôi nhanh chân phóng ra ngoài thoát thân . Nhưng kế hoạch hoàn hảo của tôi sẽ thành công nếu không bị một tên vệ sĩ phát hiện , thế là họ ráo riết truy đuổi tôi , tôi bỏ chạy thục mạng như kẻ thiếu nợ bị người ta đuổi giết hoặc tệ hơn là giống tội phạm bỏ trốn bị cảnh sát truy nã . Tôi sợ hãi vừa chạy vừa tìm chỗ núp , là cái bụi cây rậm rạp trong khuôn viên của Hàn Lâm Viên . Lần này thực sự phải cảm ơn chúng rất nhiều , nếu tôi có cơ hội thoát khỏi đây , tôi nhất định sẽ chăm sóc cho chúng thật tươi tốt * có làm đc ko chị , em sợ rằng đến lúc ấy rồi chị lại quên béng mất thì ... toi * . Bây giờ , tình hình trong Hàn Lâm Viên quả thực rất ồn ào , náo nhiệt như mở hội , phải nói là tôi chính là hung thủ gây ra vụ náo loạn này . Tôi sợ hãi vừa trốn vừa đề phòng không khác nào một tên ăn trộm . Một lát sau , lại có thêm một tốp nữa đi vào ( chắc khoảng hơn 20 người ) , e rằng tình hình này không ổn , rất có thể sẽ có biến . Quả này tôi e là trốn không nổi nữa rồi . Nhưng tôi quyết định trốn là phải trốn đến cùng , quyết không bỏ cuộc , cho dù có phải chiến đấu đến sức cùng lực kiệt đi chăng nữa tôi nhất quyết không đầu hàng .

Trải qua hơn 2h` náo loạn , tìm kiếm và truy bắt , cuối cùng bọn họ cũng tìm được tôi và bắt nhốt tôi trở lại * ui ! một đứa con nít đã cần đến 2h` , thế một kẻ lớn ranh ma như chị thì cần bao nhiêu thời gian đây ? * Số tôi sao mà khổ thế ! Đến khoảng 6h` tối , bọn họ mang thức ăn vào cho tôi . Để đảm bảo không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn như lần trước , bọn họ cho theo vào khoảng hơn 10 người canh gác * ng` lớn ng` ta chỉ cần 5 ng` là đủ , đây chị lại cần hơn 10 ng` , quả thật rất siêu , bái phục , bái phục * . Lúc đầu tôi có ý định tuyệt thực nhưng ngay sau đó , bụng tôi réo inh ỏi kháng nghị . Không còn cách nào khác tôi đành phải ăn thôi , lòng thầm nghĩ " tội gì tự hành hạ mình , ở đây đâu phải ngày một ngày hai , phải ăn để còn giữ sức nghĩ cách đối phó với bọn họ thoát ra khỏi đây chứ * chịu chị , trong hoàn cảnh này mà còn nghĩ đc nh` như vậy * "

( Xong chap 23 )

Lại sắp đến đoạn HOT HOT nữa rồi , cơ mà thấy chap này chị nghịch quá ! M` cũng mún đc như thế . Chap sau sẽ có đoạn anh Kỳ biến thành soái ca siêu cấp . Hehe !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.