Hoàng Hậu Vô Đức

Chương 19: Chương 19: Con cóc




Từ sau khi bị đánh, Mã Đắc Lợi chưa vào cung lần nào.

Kỷ Vô Cữu tìm một người Tây Dương khác cho Diệp Trăn Trăn, lần này là một thầy tu, dân gian gọi là hòa thượng Tây Dương. Người này đã gần 60 tuổi, mặc một bộ áo dài màu đen rộng thùng thình khônghợp vóc người lắm, không cài thắt lưng, trên cổ đeo một cây thánh giá bằng bạc. Tóc của ông ta trông như lớp lông cừu, dưới mũi là một chòm râu bạc dày như nhung, gần che hết cả miệng. Vừa nhìn thấy ánh mắt của ông ta, Kỷ Vô Cữu liền biết ông ta thật sùng đạo: lão râu xồm này nhìn ai đều là vẻ mặt “Ngươi sa đọa rồi nhưng ngươi không cần lo lắng, Thượng Đế sẽ thứ lỗi cho ngươi”, lúc nhìn hoàng đế cũng không ngoại lệ.

Kỷ Vô Cữu khoan dung cho sự bất kính của hắn, đưa hắn tới giới thiệu cho Diệp Trăn Trăn.

Hình dáng người này không đẹp mắt bằng Mã Đắc Lợi, phải tập trung tinh thần mới có thể thôi chú ý bộ râu rậm rạp mà nhìn kỹ diện mạo của ông ta.

“hắn đi trên đường như là cái bao tải to thành tinh có cột sợi dây lông cừu tròn.” Đây là ấn tượng đầu tiên của Diệp Trăn Trăn đối với người này.

sự so sánh này làm Kỷ Vô Cữu lần nữa phun trà, thế nên mỗi lần thấy được lão râu xồm kia thì mấy chữ “bao tải to thành tinh” lại hiện lên trong đầu hắn, giống như ma chú không xua đi được.

Lão râu xồm xưng hô là “Đậu tiên sinh”, Diệp Trăn Trăn cũng gọi như vậy. Đậu tiên sinh này kỳ thật so với Mã Đắc Lợi càng đúng ý của nàng, bởi vì ông ta biết chữ, cũng rất có học thức. một việc Diệp Trăn Trăn đặc biệt thích làm chính là lưu ông ta lại dùng bữa, sau đó ngồi bên cạnh cười híp mắt nhìn ông ta vất vả đưa cơm vào miệng để tránh không dính râu, rồi run râu nhai, thật là thú vị.

Quan sát vài ngày, Kỷ Vô Cữu phát hiện Diệp Trăn Trăn rất vừa lòng với người này, hắn cũng cảm thấy vừa lòng. Tưởng rằng việc này cứ vậy đi qua.

Nhưng Diệp Trăn Trăn không cho là vậy. Nàng tuy rằng ngực lớn nhưng trí tuệ không nhỏ, cũng khôngquên Kỷ Vô Cữu đã hành hung Mã Đắc Lợi vô tội như thế nào. Nàng nghĩ, nàng nhất định phải hòa ván này.

nói đến cũng thật khóe, vừa mới ngủ gật liền có người đưa cho gối đầu. Mấy ngày nay phát sinh mộtviệc làm Diệp Trăn Trăn xem đủ chuyện náo nhiệt của Kỷ Vô Cữu.

Chuyện này phải kể từ hai ngày trước nữ quyến Diệp thị tiến cung thăm Hoàng hậu nương nương.

Bà nội, mẹ, còn có hai người chị dâu của Diệp Trăn Trăn đều vào cung. Tam ca nàng thì chưa cưới chính thất.

Bà nội vừa nhìn thấy cháu cưng của mình bị thương động gân động cốt, cũng không màng đối phương là Hoàng hậu, ôm nàng vào trong ngực khóc không ngừng. Ba người còn lại thấy thế cũng khóc theo, mẹ của Diệp Trăn Trăn khóc thảm thiết nhất. Diệp Trăn Trăn bị dọa sợ tới mức khuyên hết cái này đến cái kia, may mà vài đại nha hoàn theo tiến cung cùng khuyên nhủ, cuối cùng họ cũng ngừng khóc. Vì vậy mấy người cùng ngồi xuống nói chuyện.

Nữ nhân mà, tụ lại một chỗ đều là nói chuyện nhà chuyện cửa cùng tin đồn thú vị của các thế gia trong kinh thành. nói một hồi liền nói đến chuyện từ hôn gần đây của cháu gái Thái hậu. Vị thiên kim này khuê danh là Hứa Vi Dung, bằng tuổi Diệp Trăn Trăn, vốn đã hứa hôn cho một thế gia công tử, khôngngờ sắp tới hôn lễ, lại truyền tới tin nhân duyên đứt đoạn.

“Nghe nói là vì nhà trai trở bệnh nặng đến mức sắp tắt thở, nên không muốn làm chậm trễ Hứa Vi Dung… hắn bị bệnh gì, sao lại nguy kịch như vậy?” Diệp Trăn Trăn hỏi.

“Bệnh gì mà bệnh,” chị dâu cả của nàng lòng ngay miệng nhanh, “Bên nhà trai là bỏ trốn cùng người khác!”

“!!!” Diệp Trăn Trăn kinh ngạc há to mồm, “thật sao? Nhưng mà… Nếu thật sự có chuyện là, trong nhà hắn chắc chắn giấu rất kỹ, người ngoài làm sao biết được?”

“thật là có chuyện này… trên đời này vốn không có bí mật nào giấu kín mãi được.” Mẹ nàng đáp.

Diệp Trăn Trăn che miệng, cau mày lắc đầu, “Người này cũng quá không có trách nhiệm, vứt bỏ nhà cửa gia nghiệp, còn không duyên cớ chậm trễ một cô gái vô tội.”

“Con đừng vội đồng tình người khác, ngẫm lại bản thân con đi, đứa bé ngốc.” Bà nội xỉa trán Diệp Trăn Trăn một cái.

“Con?” không rõ vì sao.

“Nàng là cháu gái của Thái hậu, là biểu muội của Hoàng thượng.” Dẫn dắt từng bước.

“… Thái hậu sẽ không đưa nàng ấy tiến cung chứ?” cô nương nhà người ta gặp được chuyện như vậy thật sự xui xẻo, cũng không hay ho gì, khó tránh khỏi lời ra tiếng vào. Nhưng nếu Hoàng thượng có thể tiếp nhận, vậy thì bất đồng rồi.

Diệp lão phu nhân vẻ mặt lo lắng gật đầu.

Diệp Trăn Trăn có chút không biết nói gì, nghĩ thầm hoàng cung này rốt cuộc có điểm nào tốt, một đám nữ nhân đều chen chúc muốn vào. Lại nghĩ đến Kỷ Vô Cữu, tên khốn kia lại có thêm cô vợ nhỏ xinh đẹp, nàng càng thêm không biết nói gì.

Nếu như có thể ngăn cản từ bên trong thì tốt rồi…

nói đi nói lại, chuyện Hoàng đế nạp phi, Hoàng hậu vẫn có quyền lên tiếng. Nếu như nàng đứng ra ngăn cản, dù Kỷ Vô Cữu đưa cô gái kia tiến cung nhất thời cũng không thể ban cho địa vị quá cao. Nhưng trước đó, Diệp Trăn Trăn nghĩ vẫn nên dò ý Kỷ Vô Cữu trước rồi chỉ cần làm trái lại là được.

“Hoàng thượng, thần thiếp đã nghe nói chuyện của Hứa muội muội, một cô gái tốt sao lại gặp phải chuyện như vậy, thật là mệnh khổ.” một ngày Kỷ Vô Cữu đến Khôn Ninh Cung tiến hành an ủi như thường lệ với đồng chí tàn tật thì Diệp Trăn Trăn giả mù sa mưa nói.

“Nàng ấy lớn hơn ngươi hai tháng.” Kỷ Vô Cữu chậm rãi thổi trà, nước trà toát ra khí nóng lượn lờ trước mặt hắn, làm gương mặt hắn thoạt nhìn có chút mơ hồ.

Diệp Trăn Trăn ngượng ngùng sờ mũi, “Chuyện đó… Hôm kia nghe mẫu hậu nhắc tới nàng ấy, là một côgái trí tuệ mỹ mạo, biết sách biết lễ.”

“Việc này mẫu hậu đã nhắc qua với Trẫm…”

Biết ngay mà! Tròng mắt Diệp Trăn Trăn lập tức chuyển động, “Như vậy Hoàng thượng cảm thấy thế nào?”

Kỷ Vô Cữu đặt chén trà xuống, “Loại chuyện này, Hoàng hậu quyết định là được rồi, không cần hỏi Trẫm.”

“Dù gì cũng là nạp phi tử cho người, đương nhiên muốn hỏi một câu để biết ý của bệ hạ.”

Kỷ Vô Cữu không trả lời, nâng mắt bình tĩnh nhìn nàng, ánh mắt nặng nề, dường như có thể thấy rõ tất cả.

Diệp Trăn Trăn không am hiểu những trò vòng vèo này, bị hắn nhìn đến chột dạ, tránh né ánh mắt hắn.

“Nàng là bạn từ bé của Trẫm, lanh lợi khả ái, Trẫm đương nhiên hy vọng nàng có thể vào cung bầu bạn. Hoàng hậu xem rồi làm đi.”

Vậy thì nàng sẽ không để cho nàng ta vào cung, Diệp Trăn Trăn nghĩ thầm.

nói như vậy nàng sẽ không để cho nàng ta vào cung, Kỷ Vô Cữu nghĩ thầm.

Hứa Vi Dung là biểu muội của Kỷ Vô Cữu, hắn không có huynh đệ tỷ muội, từ nhỏ có chút thân cận với Hứa Vi Dung, nhưng tình cảm chỉ như huynh muội. Vưa nghĩ đến nàng ấy trở thành nữ nhân của hắn, hắn liền có một cảm giác làm trái luân lí thật khó chịu, tự nhiên không hy vọng Hứa Vi Dung vào cung.

Chút tâm tư của Diệp Trăn Trăn hắn đều nhìn thấy, cho nên cố ý nói trái lại. Vừa nghĩ đến nữ nhân ngốc này ngay cả nói dối cũng nói không xong, Kỷ Vô Cữu thực khinh bỉ nàng.

***​

Thái hậu cực lực muốn Hứa Vi Dung vào cung, Hoàng hậu ở giữa ngăn trở bằng mọi cách. Đây là tin tức nóng nhất trong ngoài hoàn cung gần đây.

Kỷ Vô Cữu giả bộ rất mong chờ được ôm mỹ nhân về, ở một bên xem náo nhiệt, ngẫu nhiên phê bình Diệp Trăn Trăn vài câu. Có một lần, hắn gõ ót của nàng, nói, “Đố phụ.”

sự việc này rất nhanh truyền ra ngoài, cái mũ “đố phụ” cứ như vậy đội lên đầu Diệp Trăn Trăn. Diệp Trăn Trăn hoài nghi lần này mình lại bị sụp hố của Kỷ Vô Cữu, vì nếu cái tội danh này được chứng thực, về sau hắn muốn phế hậu càng thêm thuận tiện.

Vì vậy Diệp Trăn Trăn có chút do dự.

Ngay lúc Kỷ Vô Cữu định vô sỉ mà tuyên bố chính mình bị đố phụ giằng co đến mức khổ não đành buông tha việc nạp phi thì một người hắn tính sót đứng ra.

Hiền phi nương nương tỏ vẻ, “Tuy rằng chuyện lục cung nên do Hoàng hậu nương nương làm chủ nhưng thần thiếp đang cùng xử lí hậu cung, không thể không đứng ra nói câu công đạo.”

Hiền phi có bàn tính của riêng nàng. Hứa Vi Dung vào cung vừa uy hiếp nhưng cũng là trợ lực cho nàng, trước không nói đến lợi và hại, chỉ cần Hoàng thượng đã thích, 8 phần nữ nhân kia cũng sẽ tiến cung, không bằng mình thuận nước đẩy thuyền, cũng có thể lấy được một cái thanh danh hiền đức.

Diệp Trăn Trăn không muốn thêm danh đố phụ, cũng không thèm để ý tới bọn họ.

Kỷ Vô Cữu:…

Lần này hắn thật đã đập vào chân mình, chỉ nghĩ tới việc giày vò Diệp Trăn Trăn mà quên mất mộtngười thông minh khác. Bất quá… lần này Hiền phi thật là thông minh quá đáng.

Diệp Trăn Trăn có chút buồn bực, nàng đã thỏa hiệp rồi sao hắn vẫn không vui? Tên hỗn đản này cũng quá khó lấy lòng mà.

Lúc này nàng đang ở Khôn Ninh Cung, trước mặt là cái bàn nhỏ, trên bàn bày ra mấy bức tranh. Hàng loạt ý tưởng về điểu súng đã bước đầu thành hình, nàng nói chuyện này với không ít người, nhưng không ai tin nàng có thể làm được, ngày cả Kỷ Vô Cữu cũng không tin.

Đây chính là nỗi bi ai của thiên tài nha, Diệp Trăn Trăn nghĩ thầm.

Kỷ Vô Cữu chống cằm, nhìn nàng, gương mặt đẹp như bạch ngọc lộ ra vẻ uể oải. Bởi vì một cước của Hiền phi, tâm tình của hắn thật không tốt. hắn cũng không biết vì sao mình lại chạy đến Khôn Ninh Cung, nữ nhân này căn bản không biết lấy lòng hắn, cả ngày chỉ nghĩ cách làm cho hắn khó chịu.

“Hoàng thượng gần đây rất rãnh rỗi sao?” Diệp Trăn Trăn hàm súc hỏi.

Kỷ Vô Cữu đột nhiên nghĩ tới một chuyện khác, “Ngươi thường xuyên đem thiềm thừ ban thưởng cho người khác?” Mấy ngày nay hắn thỉnh thoảng nghe các phi tần nói bóng nói gió, nói Hoàng hậu nương nương luôn thưởng thiềm thừ, đây là vật biểu tượng điều tốt, mọi người cũng không có ý oán giận, nhưng… phần thưởng quá nhiều, lúc nào cũng làm lòng người sợ hãi, Vương Chiêu nghi còn ra chiêu mạnh, đặt con thiềm thừ lớn mạ vàng toàn thân gắn đầy bảo thạc ở đầu giường, đêm đó con thiềm thừ này liền xuất hiện trong giấc mộng của Kỷ Vô Cữu.

Cáo trạng liên tục thật là có hiệu quả, từ khi “con cóc” cùng “giường trúc chi hoan” thành lập quan hệ, lúc Kỷ Vô Cữu làm việc kia thì không tránh khỏi phân tâm nghĩ đến cái vật xấu xí gì đó, sau đó dưới thân liền có chút lực bất tòng tâm.

Ngoài mặt các phi tần không dám nói gì, nhưng sau lưng lại lén ám chỉ với Ngự Thiện Phòng và Thái Y Viện rằng gần đây Hoàng thượng có chút hư nhược a…

Những lời này nói ra ảnh hưởng đến tôn nghiêm của Hoàng đế, cho nên mọi người chỉ dám lén thêm chút gì đó vào đồ ăn của Hoàng thượng, mỗi người đều hỏi mà không nói.

Vì vậy gần đây Kỷ Vô Cữu bất tri bất giác đã ăn rất nhiều thứ kỳ lạ, chính hắn cũng không hề hay biết, nhưng có đôi khi nửa đêm bị nóng mà tỉnh giấc. Nên biết rằng bây giờ đã là cuối thu rồi…

hiện tại Diệp Trăn Trăn nghe Kỷ Vô Cữu nói, thoải mái thừa nhận, “Đúng vậy.”

“Nhưng có ngụ ý gì đặc biệt?”

không thể nhắc đến “nhiều con”, bằng không là trước mặt Hoàng đế nói con trai hắn là cóc; cũng khôngthể nói là phát tài, nữ nhân của Hoàng đế cần phát tài sao… Nghĩ ngợi một lúc, Diệp Trăn Trăn nói, “Ý là các nàng ấy đều là cóc, ngài là thiên nga. Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Tuy rằng nghe khôngxuôi tai nhưng dầu gì cũng là lời nịnh nọt.

Nữ nhân này, đúng là cái gì cũng dám nói. Kỷ Vô Cữu cũng không giận, lại hỏi, “Vậy còn ngươi? Ngươi cũng là con cóc?”

“Ta là Hoàng hậu của ngươi, đương nhiên cũng là thiên nga.”

Kỷ Vô Cữu khẽ mỉm cười, “Như vậy Hiền phi thì sao? Nàng ấy cũng là cóc?” Nghĩ đến Hiền phi làm hỏng chuyện tốt, hắn lại nhíu mày.

Diệp Trăn Trăn ngẩng đầu lên, đưa ánh mắt từ bản vẽ chuyển đến gương mặt Kỷ Vô Cữu, nàng cười nói, “Hiền phi là Hằng Nga tiên tử trên Cung Trăng.”

“Ngươi nghĩ nàng ấy như vậy?”

“Nhưng nói đi phải nói lại, trong ‘Hoài Nam hồng liệt’ ghi lại, ngày đó Hằng Nga chạy lên cung trăng thìcuối cùng biến thành nguyệt tinh. Mà nguyệt tinh cũng là tên gọi khác của thiềm thừ.”

Cho nên vẫn là con cóc!

Kỷ Vô Cữu bị những lời ngụy biện lưu loát của nàng chọc cho long tâm cực kì vui vẻ, buồn bực trong lòng cũng tản đi không ít. Mắt thấy đến lúc dùng bữa tối, hắn cũng không di giá, ở lại Khôn Ninh Cung ăn cơm cùng Diệp Trăn Trăn.

Dùng bữa xong, đế hậu hai người cùng nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ.

Diệp Trăn Trăn tưởng rằng hắn sẽ giống lần trước, ăn xong thì đi, lại không ngờ lần này hắn như sinh ra từ cái ghế. Diệp Trăn Trăn đành phải hướng ra gian ngoài hô, “Phùng Hữu Đức, đem bài tử bưng đến đây, Hoàng thượng còn chưa lật.”

“không cần..” Phùng Hữu Đức vừa ló đầu vào, Kỷ Vô Cữu liền ngăn hắn lại.

Diệp Trăn Trăn có một dự cảm không lành, “Hoàng thượng, ngài không có ý định ra ngoài đi dạo sao?”

Kỷ Vô Cữu nhìn nàng, trong mắt có chút ý cười, “Hai người chúng ta không phải là một đôi thiên nga sao? Ngươi muốn Trẫm đi tìm con cóc nào khác?”

“…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.