Hồ Sinh Tử

Chương 11: Q.1 - Chương 11




Ngày 19 tháng 6 năm 2005, 10 giờ đêm.

Đối với Cốc Thu Sa và Lộ Trung Nhạc thì đây chính là khoảng thời gian vô cùng quan trọng. Cốc Trường Long đi đến viện dưỡng lão ở Thái Hồ, Lộ Trung Nhạc cũng vẫn lượn lờ bên ngoài, nhưng cô tin rằng chồng mình không có buổi tiếp đãi ở ngoài, hay là đi đến đường Nam Minh? Cốc Thu Sa trở mình mãi vẫn không thể nào ngủ được, lúc này mới phát hiện ra bên ngoài cửa sổ có một đám khói màu đen. Dưới sự tương phản của ánh lửa đỏ rực, thấy bay lên một số tro tàn, bay đến cửa kính của cô, giống như mấy đôi mắt đang chăm chú nhìn cô.

Trái tim đập rộn lên, mở cửa sổ nhìn xuống phía dưới, phát hiện ra trong một góc ở phía sân sau của biệt thự, có một bóng người nhỏ bé đang đốt một chậu lửa, ném từng thỏi tiền vàng vào trong chậu lửa.

“Vọng Nhi!”

Cô ở cửa sổ tầng hai lớn tiếng gọi, rồi vội vàng chạy xuống lầu, chạy ra sân sau, ôm chặt cậu bé 10 tuổi, giành lấy thỏi tiền vàng trong tay cậu.

Cơn gió đêm mát lạnh bị đốm lửa làm cho nóng rẫy, tàn tro màu đen bay tản mạn theo gió, gần như lao thẳng vào mắt cô, khiến cô không kìm nổi chảy nước mắt.

Cốc Thu Sa lấy một chậu nước, dập lửa ở trong chậu, cuộn trào lên khói đen và hơi nước. Cô ho sặc sụa, ôm Vọng Nhi trở vào trong phòng, ôm lấy vai cậu, hỏi: “Con đang làm gì vậy?”

“Con không biết!” Ánh mắt vô tội của cậu bé lấp lánh, nét mặt đó khiến người ta cảm thấy thương yêu. Cốc Thu Sa vốn dĩ định mắng cho cậu một trận tơi bời, trong chốc lát bỗng mềm lòng, thơm lên má cậu: “Vọng Nhi, không có việc gì thì đừng nghịch lửa ở trong nhà được không? Cẩn thận không gây ra hỏa hoạn!”

“Mẹ ơi, trên thế giới này, mẹ có yêu nhất người nào không?”

“Tại sao lại hỏi mẹ câu này?” Cuối cùng cô cũng lau khô nước mắt, rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt, “Người mà mẹ yêu nhất, đương nhiên chính là Vọng Nhi rồi.”

“Ngoài con ra thì sao?”

Cốc Thu Sa dừng lại giây lát, trả lời: “Vậy thì chính là bố và người mẹ đã qua đời của mẹ.”

“Ngoài ông bà ra?”

Theo lý mà nói, lúc này cô nên trả lời là chồng, nhưng cô lại lắc đầu nói, “Không còn nữa!”

“Thực sự là không còn nữa sao?”

Đêm nay, cô không muốn lại nhắc đến người đó nữa, nghiêm mặt lại nói: “Mẹ dẫn con đi tắm rồi đi ngủ thôi.”

Mấy tuần sau, Vọng Nhi lại xuất hiện một hành động quái lạ. Cậu bảo tài xế chở cậu đi đến khu trung tâm thành phố mua đồ, kết quả là cậu nhân lúc tài xế không để ý bèn trốn vào trong khu thương mại và biến mất tăm mất dạng. Tối đó, trời đổ mưa rào, Cốc Thu Sa vô cùng lo lắng, còn đặc biệt chạy đến nhà Hà Thanh Ảnh, nhưng vẫn không có bóng dáng của con trẻ. Cô sợ liệu có bị bắt cóc không? Những đứa con của gia đình nhà giàu, rất dễ trở thành mục tiêu của những kẻ bắt cóc tống tiền, cô lập tức báo cảnh sát để nhờ được giúp đỡ. Kết quả là hơn 10 giờ tối, Vọng Nhi tự mình trở về nhà. Cô lo lắng ôm chầm lấy cậu bé, hỏi cậu rốt cuộc đã đi đâu? Cậu nói cậu bị lạc đường bên ngoài, trên người lại không đem theo tiền, ngại không dám hỏi mượn người khác điện thoại để gọi, đã phải ngồi rất nhiều loại phương tiện giao thông, bao gồm cả việc trốn vé tàu điện ngầm, mới quay trở về nhà được. Cốc Thu Sa dặn người làm nấu cơm cho cậu, nhưng cậu lại nói không đói, muốn trở về phòng ngủ.

Vào kỳ nghỉ hè, Cốc gia mời một nhà kinh tế học làm gia sư cho cậu. Mỗi tuần học sáu tiếng đồng hồ, mỗi tiếng thù lao là một vạn tệ, để truyền dạy cho Vọng Nhi tất cả những kiến thức về kinh tế tài chính, cũng bao gồm cả những hình thế mới nhất của thế giới hiện nay, nội dung bài học cơ bản tham khảo EMBA. Nhà kinh tế học nói chưa bao giờ gặp một học sinh nào thông minh như vậy, không những chỉ một chút là đã nắm rõ lại còn có thể tư duy logic hiểu ra những điều khác nữa. Ông đã ra rất nhiều bài tập về thị trường chứng khoán, đều là thị trường cổ phiếu thực tiễn của Mỹ và Hong Kong, Vọng Nhi đã đưa ra đáp án đạt được điểm cao.

Cốc Thu Sa vốn không thích quản lý công ty đồ sộ, trong lòng chỉ thích làm biên tập của nhà xuất bản, hàng ngày phải đối diện với tất cả các cuộc họp và bản báo cáo tài vụ thì đã thấy đầu mình như to ra. Cô muốn có nhiều thời gian để tập thể dục, du lịch, đi mua sắm và spa. Vọng Nhi thì lại có thể nhìn ra vấn đề của từng nhân vật quản lý cấp cao một cách chính xác, phân tích sự nguy hiểm của từng hạng mục, và cô từ đó cũng trưng cầu ý kiến của Cốc Trường Long, ông lão nghe xong cũng liên tục gật đầu. Vì tốc độ phát triển nhanh chóng của tập đoàn khiến cho nguồn tiền của công ty gặp phải khó khăn. Vọng Nhi kiến nghị cô hãy tuyển một người trợ lý tổng giám đốc, người này bắt buộc phải là một người có kinh nghiệm làm giám đốc, có tố chất, lại có khả năng xử lý tốt mối quan hệ với ngân hàng.

Nhanh chóng chọn ngay ra được người phù hợp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.