Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay

Chương 57: Chương 57




Triển lãm sản phẩm của Phúc Mậu Khải Tư diễn ra trong ba ngày, ngày đầu tiên khi chuyện bùm xum của Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật truyền ra ngoài, hai ngày sau số lượng khách tham dự hội nghị đã tăng đột biến.

Mặc dù có kẻ chê người khen chuyện Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật come out nhưng những lời chúc phúc vẫn chiếm đa số.

Mà số lượng đơn đặt hàng lại tăng liên tục. Qua ba ngày, số đơn đặt hàng đã nhiều hơn cả dự tính ban đầu của Phúc Mậu Khải Tư.

Toàn bộ nhân viên trong phòng thị trường công ty Phúc Mậu Khải Tư đều lên như diều gặp gió, về cơ bản có thể đoán được tất cả mọi người sẽ xuất hiện trong lần tăng lương tiếp theo của công ty.

Không lâu sau đó, trong ngành bắt đầu xôn xao về một chuyện, chính là Hứa Quốc Huy đã từ chức, rời khỏi công ty DM Trung Quốc, từ bỏ cuộc sống của một công dân bé nhỏ gầy dựng sự nghiệp để mong trở thành tổng thanh tra thị trường —— Chức vụ thì nghe cao hơn một cấp, nhưng tiền lương lại ít hơn ngày trước. Sự tình ra sao thì không ai biết được, nhưng nếu là dân lâu năm trong nghề đều có thể đoán ra, ngoài mặt là Hứa Quốc Huy chủ động rời DM Trung Quốc, nhưng chắc chắn DM Trung Quốc đã đuổi cổ hắn rồi. Tên Hứa Quốc Huy này làm ầm ĩ ở hội triển lãm của Phúc Mậu Khải Tư như thế, từ sự thành thật đến nhân phẩm đều bị hoài nghi. Vốn dĩ DM Trung Quốc đã rất thù chuyện bị Phúc Mậu Khải Tư giành thị trường, bây giờ lại có quản lý thị trường mang tiếng xấu, khiến danh tiếng của công ty bị ảnh hưởng. Cộng thêm việc Hứa Quốc Huy không tuân theo quy định công ty, tự tiện tăng lương cho cấp dưới vượt quá nguyên tắc công bằng của công ty, cấp trên không thể nào giữ hắn ở lại được nữa. Ngành công nghiệp vốn là như vậy, nếu công ty muốn sa thải một nhân viên, nhất là loại có chức vụ khá cao như Hứa Quốc Huy, đều cố gắng thỏa thuận khiến họ phải chủ động xin đi, đỡ phải tốn một mớ phí tổn bồi thường. Những người từ Phúc Mậu Khải Tư bị Hứa Quốc Huy mang về với lời hứa gấp đôi tiền lương không lâu sau cũng lần lượt từ chức, phòng Marketing của DM Trung Quốc khu Hoa Nam được xây dựng lại.

Phòng Marketing của DM Trung Quốc cũng có đến tìm Vương Nghiễm Ninh mấy bận, hi vọng cậu có thể gia nhập DM Trugn Quốc, hứa sẽ để vị trí của Hứa Quốc Huy, lại thêm cái danh nhân viên lâu năm, tiền lương tăng 30% nhưng Vương Nghiễm Ninh lại lịch sự từ chối.

Rồi lại nghe nói Hứa Quốc Huy xin vào làm ở một công ty nhỏ không mấy tiếng tăm, không phát triển gì nhiều. Hứa Quốc Huy không có cái danh thanh tra thị trường, cũng chẳng tiến thêm được bước nào. Nhưng mà, những chuyện này để nói sau đi.

Cuối cùng Vương Nghiễm Ninh cũng hoàn thành buổi triển lãm bận rộn, ông Chu biết cậu cũng vất vả, mà bây giờ mọi việc ở công ty đều dần bước vào quỹ đạp, tất cả đều phát triển theo hướng tốt đẹp nên liền thoải mái phê đơn cho cậu nghỉ vài ngày.

Vương Nghiễm Ninh như bỏ được tảng đá nặng trên vai, sinh hoạt trở lại bình thường, đúng giờ đi làm đúng giờ tan tầm. Cậu liền bàn bạc với Trương Linh Dật, hiếm khi được nghỉ mấy ngày, chuẩn bị về nhà một chuyến.

Trương Linh Dật đang nêm nồi canh xương sườn, nghe thấy thế thì suy nghĩ một hồi: “Chuyện đó để hai hôm nữa đi, chờ anh làm xong công việc lần này sẽ về cùng em.”

Vương Nghiễm Ninh khó hiểu: “Việc gì cơ?”

Trương Linh Dật chột dạ, nhìn lên trần nhà một lúc mới dám mở miệng: “Ặc, anh đã nộp đơn xin từ chức rồi, cấp trên cũng đã kí đơn rồi, mấy ngày nay đều cố gắng thu xếp công việc, cuối tuần này là last day.”

“Sao không nói với em!” Vương Nghiễm Ninh nổi điên bổ nhào qua lắc lắc vai Trương Linh Dật: “Sao tự nhiên lại xin từ chức?”

Trương Linh Dật nắm lấy bả vai Vương Nghiễm Ninh để cậu tỉnh táo lại: “Đừng kích động…”

“Sao mà không kích động được?” Vương Nghiễm Ninh đấm anh một cái, to tiếng: “Anh chưa nói em lời nào đã xin từ chức rồi, anh có nghĩ đến cảm nhận của em không? Anh muốn em một mình đi làm nuôi gia đình sao? Anh nghĩ anh hay lắm nhỉ?”

Mặc dù Trương Linh Dật không nói ra lý do nhưng Vương Nghiễm Ninh có dùng đầu gối để nghĩ cũng biết chắc chắn là vì quan hệ của bọn họ. Huy Đế Quốc Tế và Phúc Mậu Khải Tư là đối thủ cạnh tranh trực diện, thật ra lúc trước Vương Nghiễm Ninh chọn đại lý của DM Trung Quốc để hợp tác thay vì Huy Đế Quốc Tế, ít nhiều gì cũng vì không muốn đối đầu trực tiếp với Huy Đế Quốc Tế. Trương Linh Dật từ chức, rời Huy Đế Quốc Tế, hẳn cũng vì không mong mối quan hệ của họ sẽ khiến cậu phải khó xử với ông Chu.

Quan hệ của bọn họ quá thân thiết, dù cho ông Chu không nghi ngờ cậu bán đứng công ty, cũng không thể không lo đến chuyện mình không cẩn thận để lộ chuyện cơ mật của công ty với Trương Linh Dật. Lỡ như xảy ra vấn đề nhạy cảm gì với công ty Huy Đế Quốc Tế, Vương Nghiễm Ninh không thể không bị hoài nghi.

Đến khi họ công khai mối quan hệ rồi, thật ra Vương Nghiễm Ninh cũng đang cân nhắc phải xử lí như thế nào, thậm chí cũng từng nghĩ đến chuyện từ chức rời Phúc Mậu Khải Tư.

Nhưng không ngờ Trương Linh Dật đã đi trước một bước.

Nói không cảm động là nói dối đấy, nhưng mà tức giận thì nhiều hơn!

Tên Trương Linh Dật chết tiệt này, ra chiêu này không phải muốn mình chết dí bên cạnh ảnh ffcả đời đấy sao?

Trương Linh Dật cười cười, trở tay ôm lấy Vương Nghiễm Ninh tạc mao, nói: “Nếu anh nói em nghe từ đầu thì thể nào em cũng phản đối…”

“Biết em không đồng ý mà còn làm?” Vương Nghiễm Ninh bị Trương Linh Dật ôm chặt, không nhúc nhích được đành phải giả vờ cắn vào cổ anh.

“Anh đi thì tốt hơn em.” Trương Linh Dật nhìn vào mắt cậu, đáy mắt đong đầy ấm áp: “Ngành HR khá phổ biến trong giới công nghiệp, anh còn nhiều lựa chọn, nhưng em làm Marketing mà, ngay cả khi em có rời Phúc Mậu Khải Tư thì những chỗ khác cũng vậy cả thôi. Hơn nữa em mới vào khám phá thị trường, bây giờ là lúc gặt hái thành công, bây giờ mà bỏ đi thì thật là đáng tiếc.”

Vương Nghiễm Ninh choáng váng.

Thị trường khu Hoa Nam của Phúc Mậu Khải Tư là do chính cậu khai phá, bây giờ lại phải dâng hai tay cho người khác, đương nhiên cậu không cam lòng, nhưng mà…

“Em nói trước là em không nuôi anh đâu.” Vương Nghiễm Ninh quay đầu khẽ nói.

Nam tử hán đại trượng phu mà không có sự nghiệp thì coi sao được.

Đừng tưởng lấy em ra làm lý do để nghỉ việc là xong chuyện, em đã nhìn ra ý đồ xấu xa của anh rồi.

“Không ổn, bị em nhìn thấy hết rồi.” Trương Linh Dật cười, cọ cọ vào lỗ tai cậu: “Em nuôi anh không được à, ban ngày anh nấu cơm cho em, buổi tối làm ấm giường cho em, làm thật tốt chức “Người chồng nội trợ”, vậy cũng không được sao?”

“Không được.” Vương Nghiễm Ninh hừ hừ, “Đợi về gặp ba mẹ em xong, anh phải đi tìm việc làm đấy.”

“Được rồi, không cần lo chuyện này đâu.” Trương Linh Dật hôn lên má cậu, “Thật ra bây giờ cũng có vài công ty đến hỏi ý anh rồi, điều kiện cũng không tệ, đợi khi chúng ta thăm hỏi gia đình xong là anh có thể vào làm rồi. Cho nên khoảng thời gian này chúng ta chỉ dùng để yêu đương thôi!”

Bấy giờ Vương Nghiễm Ninh mới bớt căng thẳng.

“Được rồi, em yêu à, em đi xem TV đi, để anh nấu xong nồi canh này là chúng ta có thể ăn cơm rồi.” Trương Linh Dật thả Vương Nghiễm Ninh ra, quay người cầm cái muỗng dài để khuấy canh sườn hầm sắn dây trong chiếc nồi điện.

Vương Nghiễm Ninh không nghe lời không về phòng khách, mà đứng từ phía sau ôm lấy anh, cánh tay bắt đầu chạy dọc trên người Trương Linh Dật.

Trương Linh Dật mặc một chiếc áo sơ mi mỏng cùng quần jean đơn giản, Vương Nghiễm Ninh chạm vào khuôn ngực của anh, cách lớp áo sơ mi sờ nắn điểm nổi lên trước ngực.

Trương Linh Dật hít một hơi sâu: “Nghiễm Ninh, đừng… đợi anh nấu xong nồi canh này đã.”

Vương Nghiễm Ninh chẳng buồn đến anh, tay kia hạ thấp xuống, kéo khóa quần Trương Linh Dật, bắt đầu xoa nắn bên trong.

Quả nhiên, nơi nào đó đã bắt đầu chào cờ rồi.

Vương Nghiễm Ninh vuốt vuốt cái ấy, vừa mạnh vừa nhẹ, đến khi Trương Linh Dật bắt đầu thở dốc, cuối cùng không nhịn được nữa đành phải để cái muỗng xuống, xoay người lại hỏi: “Em muốn chết sao?”

Vương Nghiễm Ninh nhướng mi cười cười.

Tiểu thụ đã khiêu khích đến mức này rồi, nếu không đè ngay và luôn thì sao là một tiểu công đạt chất lượng được đây?

Trương Linh Dật nửa ôm nửa đè Vương Nghiễm Ninh, để cậu nằm trên bàn, vừa kéo dây quần vải Vương Nghiễm Ninh vừa sờ nắn.

Khụ, nấu cua đồng trong nhà bếp đúng là rất tuyệt.



Đến khi Trương Linh Dật sắp xếp xong công việc, mấy ngày nghỉ của Vương Nghiễm Ninh cũng đã được phê duyệt, hai người thu dọn một ít hành lí, sau đó liền trở về nhà của Vương Nghiễm Ninh ở thành phố S.

Đây là lần đầu tiên Trương Linh Dật đi gặp ba mẹ vợ nên cảm thấy vô cùng căng thẳng, anh mua không ít quà đắt tiền, lại mặc quần áo Vương Nghiễm Ninh mua cho, sửa soạn cả buổi mới cảm thấy tạm ổn.

Vương Nghiễm Ninh nhìn bộ dạng hồi hộp của ai kia, nhịn không được liền cười nhạo anh: “Anh đang chuẩn bị giả gái về nhà cùng em hả?”

Trương Linh Dật chẳng bận tâm mình bị Vương Nghiễm Ninh cười chê, chỉ vuốt vuốt tóc mái mà đáp: “Đây là lần đầu anh gặp ba mẹ vợ, cũng nên để lại ấn tượng tốt.”

Vương Nghiễm Ninh giơ cẳng chân: “Là cha mẹ chồng.”

Lúc này Trương Linh Dật không có tâm trạng mà đôi co với cậu vấn đề nhà chồng hay nhà vợ, xách theo mớ quà tặng rồi nói: “Xong rồi, cưng à, chúng ta đi thôi!”



Đi xe từ thành phố G đến thành phố S ước chừng mất khoảng hai tiếng, hai người tự lái xe, chỉ chốc sau đã vào nội thành thành phố S.

Trương Linh Dật nghe theo chỉ dẫn của Vương Nghiễm Ninh lái xe đến một cư xá nổi danh nằm ở trung tâm thành phố S, đậu xe ngay bãi đỗ, sau đó cùng Vương Nghiễm Ninh mang đồ đạc vào thang máy lên thẳng tầng 17.

Cả hai đều im lặng, mãi đến khi đứng trước cửa nhà Vương Nghiễm Ninh, Trương Linh Dật vẫn không hé răng một tiếng.

“Không sao đâu, còn có em đây mà?” Vương Nghiễm Ninh mỉm cười nhìn Trương Linh Dật đang lo lắng đến độ kỹ năng khua môi múa mép cũng không còn thi triển được nữa. Nhưng lòng cậu cũng chẳng nhẹ nhõm hơn Trương Linh Dật là bao.

“Mấy câu đó đáng lẽ ra phải do anh nói chứ.” Trương Linh Dật nghiêng đầu hôn lên khóe môi Vương Nghiễm Ninh: “Anh sẽ không để em chịu đau khổ.”

Vương Nghiễm Ninh ấn chuông cửa.

Cánh cửa được mở ra một cách nhanh chóng. Người ra mở cửa là một phụ nữ trung niên thoạt nhìn rất hiền hậu.

“Mẹ, con về rồi.” Vương Nghiễm Ninh nói.

Trương Linh Dật thấy da đầu mình tê rần, chỉ biết mở miệng một cách cứng nhắc: “Con chào dì.”

Gương mặt vui mừng của bà Vương khi nhìn thấy Vương Nghiễm Ninh, lúc quay sang Trương Linh Dật, dường như bà nhớ ra điều gì đó, sắc mặt vui vẻ lập tức biến đi đâu mất, bà nghiêm mặt: “Vào nhà trước đi.”

Bởi vì hôm nay là cuối tuần nên ông Vương ngồi ở phòng khách xem TV, nhác thấy Vương Nghiễm Ninh trở về, bên cạnh còn có một người đàn ông, gương mặt lập tức cau có: “Mày còn về đây làm cái gì?”

Vương Nghiễm Ninh mang đồ đang xách trên tay để lên cái tủ cạnh cửa ra vào, nhìn ông Vương và bà Vương, nghiêm túc nói: “Cha, mẹ, hôm nay con dẫn người yêu của con về ra mắt gia đình mình.”

Trương Linh Dật vội vàng nói: “Chào chú, chào cô, con tên là Trương Linh Dật, là… bạn trai của Vương Nghiễm Ninh.”

Ông Vương đứng bật dậy, mặt mày tối sầm, trông như muốn la hét điều gì đấy nhưng cuối cùng vẫn nhịn được. Ông không nói hai lời, hất tay quay vào phòng, lúc đóng cửa còn cố tình đóng thật mạnh khiến cánh cửa vang lên một tiếng “Rầm” thật lớn.

Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật đều giật mình, nhưng cũng không đuổi cả hai ra ngoài ngay, ít ra cũng đã tốt hơn dự đoán của Vương Nghiễm Ninh.

Bà Vương thở dài, nói: “Ngồi xuống cái đã.”

Đợi cả hai đều ngồi xuống hết, bà Vương mới bắt đầu quan sát Trương Linh Dật, nhưng thấy Trương Linh Dật cao ráo điển trai, mặt mũi đẹp đẽ, phong thái hơn người, trong lòng cảm thấy vô cùng rối rắm.

Bà chưa bao giờ muốn con mình trở thành người đồng tính, nhưng nhìn bạn đời của con mình hoàn hảo đến vậy, lại có chút an tâm từ đáy lòng, cảm giác này không biết nên vui hay buồn đây.

Vương Nghiễm Ninh nắm tay mẹ mình: “Mẹ, con xin lỗi, khiến mẹ và cha phải đau lòng.”

Lần đầu tiên bà Vương nghe Vương Nghiễm Ninh nói mình thích đàn ông đã khiến bà khổ sở, mất ngủ mấy ngày liền, nhưng bây giờ đã qua một khoảng thời gian, mặc dù chưa hoàn toàn có thể chấp nhận, nhưng ít gì cũng đã có thể bình tĩnh, chỉ thở dài: “Con nói hai đứa đều là những người đàn ông tốt, cớ gì phải như thế này…”

Vương Nghiễm Ninh đáp: “Mẹ à, đây không phải là bệnh, con và Linh Dật thật lòng muốn ở bên nhau, mẹ đừng lo lắng.”

Trương Linh Dật cũng vội tiếp lời: “Thưa cô, xin cô hãy yên tâm, con sẽ đối xử thật tốt với Nghiễm Ninh.”

Bà Vương nhìn Trương Linh Dật, giữa hai đầu mày chỉ toàn là phiền muộn: “Hai người đàn ông thì sống thế nào đây…”

Vương Nghiễm Ninh nói: “Mẹ, cuộc sống vốn dĩ là được sống bên người mình yêu, không phải chỉ có nam và nữ mới có thể ở bên nhau, con và Trương Linh Dật đã sống rất hạnh phúc, xin mẹ hãy tin tưởng chúng con.”

Bà Vương không nói đến chuyện này nữa, chỉ hỏi han tình hình gần đây của Vương Nghiễm Ninh, mắt thấy đã gần đến giờ ăn tối, bà nói: “Các con ngồi đây đợi một tí, mẹ đi làm cơm.”

Trương Linh Dật lập tức đứng dậy: “Cô ơi, cô cứ ngồi nói chuyện với Nghiễm Ninh đi ạ, cơm tối cứ để con.”

Bà Vương nhìn Trương Linh Dật, vẻ mặt hoài nghi: “Không cần đâu, để cô làm được rồi.”

Vương Nghiễm Ninh chớp lấy thời cơ: “Vậy thì hai người đi nấu cơm đi, để con ở đây xem TV.”

Bà Vương đành phải dẫn Trương Linh Dật vào phòng bếp với tâm trạng thấp thỏm không yên.

Ban đầu bà chỉ định để Trương Linh Dật đứng phụ một bên, vì bà đã quá rõ công phu phá nhà bếp của con trai mình, mà cái cậu này trông lại chẳng khá khẩm hơn đứa con của mình là mấy.

Không ngờ khả năng của Trương Linh Dật lại vượt xa những gì bà mong muốn, chọn món rửa rau lẹ làng, thái thịt thái rau kỹ càng, lúc xào nấu thì càng trông giống đầu bếp có tiếng.

Cuối cùng hóa ra bà Vương lại là người đứng phụ.

Nếu không phải nhìn cậu ta không giống đầu bếp, bà Vương đã nghi ngờ không biết bạn trai của con mình có phải đầu bếp hay không.

Đến khi Trương Linh Dật nấu nướng xong xuôi, bà Vương nhìn cả bàn thức ăn đủ màu đủ vị mà chỉ biết im lặng.

Con trai à, đều là đàn ông với nhau mà sao con với bạn trai con lại khác nhau một trời một vực thế này?

Bà Vương đi gọi ông Vương trong phòng ra ăn cơm.

Bốn người cùng ngồi xuống bàn, gương mặt ông Vương vẫn khó coi vô cùng.

Trương Linh Dật bưng bát canh đã được trang trí xong ra cho mọi người, đến chén của ông Vương thì nghe ông nói: “Tôi không đồng ý cho cả hai ở bên nhau.”

Tay Trương Linh Dật bỗng chốc cứng đờ, anh đặt cái chén xuống, chân thành đáp: “Chú, con biết chú giận vì thương Nghiễm Ninh, con cũng giống chú, cũng thương cậu ấy, xin chú đừng vội phản đối nhanh như vậy, hãy cho chúng con một ít thời gian, con sẽ chứng minh cho chú…”

Bà Vương nghe chữ được chữ mất, thoáng cái nước mắt đã lưng tròng.

Ông Vương hừ lạnh: “Cậu thương nó? Thương nó như thế nào? Giặt quần áo cho nó? Nấu cơm cho nó? Sinh con cho nó? Những điều đó cậu làm được sao?”

Vương Nghiễm Ninh nhịn không được chen vào: “Ba, anh ấy là người yêu con chứ không phải bảo mẫu.”

“Mày im ngay cho tao.” Ông Vương thét lớn.

Trương Linh Dật vỗ vỗ mu bàn tay Vương Nghiễm Ninh, lại nhìn về phía ông Vương: “Thưa chú, thưa dì, những điều hai người hi vọng vợ Nghiễm Ninh có thể làm, ngoại trừ chuyện sinh em bé, con đều nguyện ý làm vì cậu ấy, xin hai người tác thành cho chúng con.”

Ông Vương bỗng nghẹn giọng không thốt nên lời.

Thật ra từ lúc Vương Nghiễm Ninh gọi điện thoại về nhà đã được một thời gian rồi, ông Vương và bà Vương cũng thôi kinh ngạc, trong lòng chỉ đành chịu vậy thôi.

Thời buổi bây giờ khác ngày xưa, các phương tiện thông tin đã phát triển rất nhanh, ông Vương cũng có xem vài tin tức, cũng hiểu rõ đồng tính không phải là bệnh mà là khuynh hướng bẩm sinh, nếu muốn thay đổi nó thì khả năng thành công vô cùng thấp.

Thật ra nếu như việc này xảy ra với một người khác, có lẽ ông còn có thể thẳng thắn đi khuyên nhủ cha mẹ của người đó giúp, nhưng chuyện này lại xảy ra ngay trong nhà mình, ông không phải kẻ hồ đồ không biết suy nghĩ, nhưng nếu muốn ông thoải mái mà tiếp nhận chuyện này thì không dễ chút nào.

Ông nhìn Trương Linh Dật, ban nãy là vì giận quá nên không thể nhìn kỹ, bây giờ Trương Linh Dật lại nói ra những lời thành thật như thế, khiến ông phải nhìn cậu bằng hai con mắt.

Chỉ thấy mặt mũi lẫn tướng tá của cậu thanh niên trước mặt đều được xếp vào hạng nhất, mà trong ánh mắt trong suốt nghiêm túc kia, đong đầy tình cảm chân thật.

Nếu như cậu ta không phải là đàn ông, chắc chắn sẽ trở thành lựa chọn số một.

Ông Vương im lặng thở dài một hơi rồi mới nói: “Hai người ăn bữa cơm này trước đi, tạm thời tôi không muốn nhìn thấy hai người.”

“Ông à, ông cần gì phải…” Bà Vương định bụng khuyên mấy câu, nhưng lại bị ông Vương trừng mắt ngăn lại.

Lòng Vương Nghiễm Ninh liền chùng xuống, chỉ đành yên lặng cùng Trương Linh Dật ăn cơm.

Bất kể như thế nào, chỉ cần cha không giận đến mức cắt đứt quan hệ máu mủ thì mọi chuyện vẫn chưa hỏng bét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.