Hắn Có Khi Nào Đi Nhảy Sông Không?

Chương 39: Chương 39




Trong phút chốc, máu huyết toàn thân tướng quân đều dồn hết lên đầu, trên trán tướng quân nổi gân xanh, đáy mắt đều hiện ra màu đỏ tươi.

Hắn không biết mình làm sao xông tới, cũng không biết mình đã mạnh mẽ bẻ gãy tay Lý Trường Tự sau đó ôm lấy Thẩm Mục.

Trong đầu hắn chỉ còn lại một ý nghĩ muốn tìm thái y, muốn tìm thái y, thư ngốc của hắn bị thương, muốn tìm thái y…

Thái y, thái y ở đâu…

Hắn nổi cơn điên ôm người chạy, phảng phất bốn phía hết thảy đều bị rung lở, trời đất trắng bệch u mờ.

Trong khoảng không lại xuất hiện một đòn phản công, đầu óc hắn đột nhiên xuất hiện từng mảnh ký ức vụn vặt, một màn lại một mạc, che ngợp bầu trời…

Hắn nhìn thấy, thư ngốc của hắn sắc mặt trắng bệch hỏi, Tư Đồ tướng quân ở đâu?

Tướng quân, hoàng thượng có chỉ…

Vừa tựa như có thiên quân vạn mã, khói bụi cuồn cuộn, thư ngốc cầm lấy tay hắn, kiên định nói, Thẩm mỗ nguyện cùng tướng quân cùng tiến cùng lui…

Lại chuyển sang cảnh khác, thư ngốc cười nói, tướng quân, Thẩm mỗ trồng cây hoa lê này đã hai năm rồi..

Y nói, tướng quân, Thẩm mỗ chỉ là một thư sinh…

Y nói, Tư Đồ…

Ta sợ ngươi có chuyện…

A Việt…

“A Việt, A Việt…” Đầu tướng quân căng trướng lợi hại, không phân biệt rõ hồi ức cùng hiện thực, hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần từ trong hỗn loạn tưng bừng, nghe thấy Thẩm Mục đang gọi hắn.

Hai tay Thẩm Mục nắm dao găm, rút dao ra, nhẹ buông tay, dao găm rơi xuống, máu nhuộm đỏ bạch y.

“Thư ngốc, đừng sợ, ” tướng quân ôm y vội vã mà chạy, “Đừng sợ, chúng ta đi tìm thái y…”

“A Việt, ta không sao…”

“Đúng, không có chuyện gì, ” tướng quân lầm bầm lầu bầu lẩm bẩm nói, “Không có chuyện gì…”

“Chỉ là bị cộm đau.”

“Không đau, lập tức không đau, không…” Tướng quân rốt cục lăng lăng ngừng lại, mờ mịt nhìn Thẩm Mục, “Cộm… Cộm đau?”

Thẩm Mục lấy ra khóa cầu tử mà tướng quân đã cho y từ trong ngực, phía trên chữ Phúc bị lõm vào một khối.

“Dao găm đâm vào khóa” Thẩm Mục giải thích, “Ta chỉ là bị cộm đau.” Khóa này vốn y đeo trên cổ, nhưng ban đêm tướng quân cứ mò mò cái khóa lại sờ sờ bụng y, còn một mặt cười khúc khích, tâm trạng y nghi hoặc, sáng nay lấy xuống nhìn kỹ nửa ngày cũng không nhìn ra cái gì, cho nên tiện tay nhét vào trong áo.

Không nghĩ tới, Lý Trường Tự sắp chết lại phản công, còn muốn lấy mạng của y.

Càng không có nghĩ tới, khóa bạc trong lồng ngực vừa vặn chặn dao găm.

Tướng quân vẫn cứ sững sờ, “Vậy vết máu kia…”

Thẩm Mục giơ tay cho hắn xem, “Là máu trên tay bị dính lên…”

Tướng quân giống như đột nhiên bị rút sạch khí lực, trực tiếp quỳ xuống đất.

“A Việt, ” Thẩm Mục nhìn khuôn mặt trắng bệch của hắn, tâm đều đau đớn, “Ta không sao…”

Tướng quân đột nhiên ôm y thật chặt, vùi mặt vào cổ y.

Có chất lỏng ấm áp chảy xuống cổ Thẩm Mục.

“A Việt…” Thẩm Mục ôm chặt người đang run rẩy.

Tướng quân khóc.

Thẩm Mục chưa từng nhìn thấy tướng quân khóc.

Ai cũng chưa từng nhìn thấy.

Nguy cấp, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, tướng quân xưa nay đổ máu không đổ lệ, thậm chí còn muốn mắng mấy tên lính bật khóc là không có tiền đồ.

Người lính mới kia đại khái có bị đánh chết cũng không dám nghĩ đến, tướng quân hung thần ác sát của bọn họ lại bị một người thư sinh mặc bạch y bị nhuốm máu dọa khóc.

“Là mẹ ở trên trời phù hộ cho ngươi…” Tướng quân chôn mặt, khàn tiếng nói, “Thư ngốc, nàng nhất định cũng rất yêu thích ngươi…”

Thẩm Mục gật gật đầu, nhẹ giọng nói, “Ừm, vậy ta muốn đi cám ơn bá mẫu…”

Tướng quân há mồm cắn cổ y, “Phải gọi mẹ!”

“Ừm.” Thẩm Mục cười nói, “Cảm tạ mẹ…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.