Triệu Thiên Bình từ từ thức dậy. Cảm giác trên người mình có gì đó khác thường, nó nhìn xuống thì xém giật nảy mình hét to, cũng may nó kịp lấy lại bình tĩnh, hóa ra là con Hắc xà đang quấn quanh cổ nó, đầu lúc này không đặt trên vai nữa mà gối trên tóc nó, bất động, có vẻ như cũng ngủ. Triệu Thiên Bình thở hắc ra một hơi:

- Sớm muộn cũng bị mày dọa chết, con khốn này lại coi người mình thành chỗ ngủ.

Lần này nó cũng không đến nỗi quá sợ hãi như trước, chỉ càu nhàu một chút rồi đứng lên chuẩn bị lên đường. Nhìn xung quanh thấy khối thịt nai còn một nữa, nó chần chừ một chút rồi lấy vải bọc lại, vắt ra sau lưng, giờ trên lưng nó đến ba cái bọc, một bọc hành lí từ trước, một bọc dây leo, một bọc thịt, nó nhún nhún người lẩm bẩm:

- Coi như luyện tập sức khỏe vậy.

Hành trình lại tiêp tục, lần này nó cũng không phải đi một mình nữa mà trên người còn có một bạn đồng hành, mặc dù bạn đồng hành này từ sau đêm đó đã qua vài ngày vẫn chưa thấy cử động gì. Triệu Thiên Bình đôi khi cũng ngứa miệng hỏi vài câu nhưng chẳng còn nghe thấy tiếng khè khè đáp lại, nếu không phải thấy trên đầu mình thỉnh thoảng thò ra cái lưỡi đỏ, có khi nó còn tưởng con rắn ăn no quá mà bội thực đi đời rồi ấy chứ.

Lại thêm bảy ngày vượt ghềnh vượt đá, Triệu Thiên Bình đến được ngọn thác cao thứ ba. Lần này vách núi bên thác không còn cây cối gì nữa mà chỉ thấy rêu xanh phủ lên những khối đá lởm chởm. Rút kinh nghiệm từ hai lần trước, Triệu Thiên Bình trước tiên quan sát thật kĩ xem có thứ gì có thể gây nguy hiểm cho mình không. Quan sát một lúc lâu cũng chỉ thấy trên vách có rêu và đá mà thôi, Triệu Thiên Bình quyết định thừ dò xét. Nó bọc tay lại bằng vải rồi cầm đao đưa tới gần vách đá. Khi mũi đao chạm vào lớp rêu, không có gì xảy ra cả. Nó khẽ dùng đao đập mạnh vào, vách đá chỉ phát ra vài tiếng coong coong chứ cũng chả có gì khác. Lần này nó dùng tay áp nhẹ vào lớp rêu, ngoài cảm giác hơi mềm và trơn