Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 90: Q.7 - Chương 90: BỊ QUẢN CHẾ (1)




- Tôi không hiểu…

Thượng Quan Tuyền cố nén cảm giác choáng váng, bàn tay mảnh khảnh che chắn trước ngực, ngón tay trắng bệch, khớp xương lộ rõ hoàn toàn thể hiện tâm tình rối loạn của cô.

- Tôi không hiểu anh giữ tôi lại rốt cuộc là để làm gì? Hơn nữa…

Cô cố gắng giữ vẻ tỉnh táo, dừng lại một chút, thầm hít sâu một hơi rồi tiếp tục nói: “Anh biết rõ nhiệm vụ lần này của tôi là lấy con chip, tại sao còn nói thời gian giao dịch cho tôi biết? Chẳng lẽ anh tự tin đến vậy sao?”

Cô ngước mắt lên hỏi hắn.

Lãnh Thiên Dục nhíu mày, ánh mắt bén nhọn, giọng nói lạnh lẽo: “Tôi nói rồi, tôi thấy hứng thú với cô, còn về việc nói thời gian giao dịch cho cô…”

Hắn cười lạnh một cái, nhưng ánh mắt không có tia vui vẻ nào: “Cô đáp ứng yêu cầu của tôi, coi như tôi thuận nước đẩy thuyền mà thôi”.

Nhìn nụ cười lạnh bên môi hắn, Thượng Quan Tuyền đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát…

- Bốn ngày? Chỉ cần tôi ở bên anh bốn ngày, anh sẽ tha cho cô nhi viện Mary sao? Anh đảm bảo chứ? – Đôi mắt trong veo của cô dần dần bị sự lạnh lẽo thay thế.

- Đúng, chỉ cần cô tình nguyện làm người phụ nữ của tôi trong bốn ngày, tôi đảm bảo cô nhi viện sẽ bình an vô sự, tôi muốn…

Lãnh Thiên Dục duỗi tay, vuốt mấy sợi tóc đen nhánh của cô ra sau lưng, động tác tuy mờ ám nhưng lại lộ ra hơi thở lạnh lẽo: “Sau bốn ngày, hứng thú của tôi với cô sẽ biến mất”. dieღndan✬nleeeღquydo✬n

Bên cạnh Lãnh Thiên Dục không thiếu phụ nữ nhưng chưa từng có ai giống Thượng Quan Tuyền, khiến hắn nảy sinh cảm giác hứng thú như vậy. Chuyện này là lần đầu tiên trong đời hắn, vì đối với hắn, phụ nữ chẳng qua cũng chỉ là công cụ phát tiết mà thôi, hắn chưa từng giữ người phụ nữ nào ở bên cạnh mình.

Thượng Quan Tuyền ngồi im, ánh mắt trong suốt khiến người ta khó có thể nắm bắt được.

Hắn là người mạnh mẽ và luôn muốn chinh phục, vẻ tỉnh táo và khí chất của cô khiến hắn có cảm giác trước nay chưa từng có. Chỉ cần nhìn cô hắn đã cảm thấy tràn đầy hưng phấn, cảm giác muốn chiếm hữu trời sinh từ từ sôi trào như muốn bùng phát ra bất cứ lúc nào.

Cô cố gắng bình tĩnh, hắn lại càng muốn cô. Hắn muốn thuận theo cảm giác mãnh liệt của mình, quyết định muốn cô!

Bốn ngày là đủ rồi chứ, nếu như chẳng qua chỉ là hứng thú nhất thời thì bốn ngày hẳn là quá đủ rồi.

Lãnh Thiên Dục nói một câu như mũi kiếm lạnh giá đâm thẳng vào trái tim Thượng Quan Tuyền.

Cô chau mày lại, không biết tại sao khi nghe những lời này, cô lại thấy đau xót!

Tại sao lại có thể như vậy? Đáng lẽ cô phải căm phẫn mới đúng, tại sao khi nghe câu đó trong lòng lại mơ hồ có cảm giác mất mát!

Một lát sau, vẻ tái nhợt trên mặt Thượng Quan Tuyền lại càng thêm bi thương, bên môi nở nụ cười nhạt, ánh mắt không hề vui vẻ mà lại trống rỗng khiến người ta cảm thấy tan nát cõi lòng…

- Tôi đồng ý với anh, nhưng nếu anh nuốt lời, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh! – Cô cất cao giọng như muốn phát tiết.

Lãnh Thiên Dục không nói gì nữa, đôi mắt thoáng qua tia ảm đạm không dễ phát hiện.

***

Không khí bữa ăn tối xa hoa đến mức dọa người. Chỉ là một bữa ăn mà đầu bếp đứng đầu thế giới chuẩn bị không dưới mười món, trong đó gồm cả món chính và món phụ kết hợp với nhau, cùng rượu ngon, món tráng miệng là bánh ngọt, những món ăn như từ khắp nơi trên thế giới quy tụ hết về Hy Lạp. dieღndan✬nleee✬quydoღn

Đèn thủy tinh trên trần xoay tròn chiếu những vầng sáng lấp lánh phối hợp với đặc điểm kiến trúc độc đáo của Hy Lạp, cả phòng ăn như một thế giới trong thần thoại khiến người ta phải cảm khái trong lòng.

Nhìn toàn cao lương mĩ vị trước mặt, Thượng Quan Tuyền thầm thở dài, sau đó ngước mắt nhìn thẳng vào Lãnh Thiên Dục, bên môi nở nụ cười lạnh: “Xem ra anh rất thích dùng tiền để lấy lòng phụ nữ”.

Lãnh Thiên Dục tao nhã cắt một miếng thịt bò, chỉ tùy ý liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền, thản nhiên nói: “Tôi không cho rằng cô là loại phụ nữ có thể dùng tiền để lấy lòng”.

Nói xong, hắn dùng dĩa xiên miếng thịt bò vừa cắt đưa lên môi Thượng Quan Tuyền…

Thượng Quan Tuyền không ngờ hắn sẽ có hành động như vậy, trên mặt hiện lên vẻ không tự nhiên, vô thức nhìn bốn phía.

- Không cần nhìn, chỗ này tôi bao hết rồi, trừ nhạc công ra sẽ không ai thấy hết. Há mồm ra! – Lãnh Thiên Dục thấy vẻ mặt cô như vậy, trong lòng cảm thấy khó chịu, lạnh giọng nói.

- Tôi… tôi thích ăn món ăn nhẹ một chút… – Vì bị hắn nhìn thấu tâm tư, Thượng Quan Tuyền hơi lúng túng.

- Cô cũng nên ăn nhiều một chút đi!

Lãnh Thiên Dục ngắt lời Thượng Quan Tuyền, đôi mắt càng tối lại.

Tay hắn vẫn cố chấp cầm dĩa xiên thịt bò để bên môi như muốn đấu cùng cô.

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục toát ra vẻ cố chấp, nếu như cô không nghe lời hắn, hắn nhất định sẽ không buông tha…

- Tôi tự mình ăn…

Thượng Quan Tuyền đáp lại, hành động này khiến cô thấy rất lạ, hơn nữa lại còn cùng ăn một bộ dao dĩa với hắn…

Nhưng khi cô thấy vẻ tức giận trong ánh mắt hắn thì lập tức ngừng lại.

Đôi mắt thâm thúy của Lãnh Thiên Dục khẽ chớp đầy uy hiếp…

Không biết tại sao, khi nhìn vào ánh mắt hắn, cô lại có thể hiểu được ý của hắn…

“Nếu không há miệng ra ăn thì cứ chờ đấy!” dieღnda✬nnleeeღquydoღn

Hết lần này tới lần khác cô lại làm theo vào sự uy hiếp của hắn…

Người đàn ông đáng ghét này, có gì mà hắn không làm được chứ!

Thật là bực mình. Nhưng không còn cách nào khác, dù sao hiện tại cô cũng đang bị quản chế!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.