Gia Sư Đáng Yêu

Chương 2: Chương 2




CANTEEN

- Sao lâu vậy ? - Vân cằn nhằn.

- Nhắc lại càng thấy bực mình !

- Chuyện gì?

- Hồi nãy bị một tên va phải thế mà lại chẳng được xin lỗi tử tế.

- Sao không tung chiêu ra. Mày chỉ cần ra một đòn thì thế nào hắn ta chẳng phải vào viện.

- Yaa. Sao tự nhiên lại quên ta.

- Chỉ có một lí do để mày quên thôi.

- Lí do gì?

- Hắn ta đẹp trai lắm phải không ?

- Đúng đúng. Sao biết ?!?

- Thì chỉ có trai đẹp mày mới không động thủ thôi. Còn không thì

- Mà kệ. Trong cái rủi có cái may

- Kể nhanh đi.

- Thì lúc sau đó tao gặp Vũ, cậu ấy giúp tao đem đống tài liệu về lớp. Cậu ấy thật là galang. - Quỳnh cười vui vẻ.

- Hèn chi mày vui như vây . - Vân cũng cười nhưng thật ra cô bạn đang rất buồn.

...

Hôm nay là ngày đầu tiên Quỳnh đi làm gia sư. Dù đã làm qua nhiều việc part time nhưng đây là lần đầu tiên nó làm gia sư. Với bảng điểm của nó thì xin làm gia sư là một chuyện vô cùng dễ dàng. Nó đang đứng trước ngôi nhà được trung tâm giới thiệu tới.

-WOW. Cái này mà gọi là nhà hả trời ! - Quỳnh sững người trước căn biệt thự nguy nga trước mặt nó. Nó bấm chuông.

- Cháu tìm ai ? - Một người đàn ông có gương mặt phúc hậu ra mở cửa.

- Dạ cháu được giới thiệu tới đây làm gia sư ạ.

- Vậy thì cháu vào đi.

- Cháu cảm ơn bác.

Sau đó nó được dẫn vào trong nhà. Ở đây mọi người đều mặt đồng phục giống nhau, kiểu như là mấy cô hầu gái trong truyện tranh Nhật Bản vậy đó. Còn bà quản gia thì nhìn mặt rất là đáng sợ, đi bên cạnh bà ấy mà Quỳnh chẳng dám nói lời nào.

- Đây là phòng của Huy thiếu gia, cô sẽ dạy học cho thiếu gia ở đây.

- Dạ - Quỳnh nói khẽ trong miệng, nó nghĩ thầm “Cái gì mà thiếu gia chứ, thời buổi nào rồi”

- Mời cô vào, và nhớ là đừng làm cho thiếu gia bực mình đó.

- Dạ.

Rồi Quỳnh bước vào phòng. Nó không thể tin nổi đây lại là một cái phòng. Nó nhìn xung quanh. Cái phòng này rộng gấp mấy lần cái phòng của nó. Đồ đạc được sắp xếp gọn gàn và sáng loáng.Trên trần là chùm đèn cực kì đẹp. Ở giữa phòng là một cái giường rất rộng, chạm trổ tinh sảo. Trên giường có một người đang ngủ. “Chắc là gã thiếu gia gi đó rồi, bây giờ là mấy giờ mà còn ngủ chứ” Quỳnh nghĩ thầm. Nhưng nó không dám đánh thức hắn ta vì nhớ lời bà quản gia.

Quỳnh tiến lại cái bàn học gần đó ngồi chờ “ thiếu gia” tỉnh dậy.

5 phút.

10 phút.

20 phút.

“ Đã nửa tiếng rồi mà hắn ta vẫn chưa chịu dậy hả trời “ Quỳnh bực bội nhìn đồng hồ, rồi lầm bầm.

Nó đánh liều tới đánh thức hăn dậy.

-Này dậy đi - Nó lay lay – Dậy đi, học nhanh rồi tôi còn về chứ. Này này….

Đột nhiên cậu thiếu gia kéo tay nó, giật mạnh lôi nó nằm trên giường, Quỳnh chưa kịp phản ứng gì hết thì hắn ta ôm chầm lấy nó, kéo cái chăn lại che cả hai người. Quỳnh vùng vẫy đang định hét lên thì đã bị một bàn tay che miệng lại rồi, Quỳnh càn vùng vẫy thì hắn ta càng ôm chặt hơn.

“Đồ háo săc ! Không chịu thả ra ah ? Cậu sẽ biết tay tôi”

Quỳnh không vùng vẫy nữa nó nhẹ nhàng kéo chân lên, đá thật mạnh vào “chỗ ấy” của hắn.

-Á - Hắn ta la lên (Đau phải biết )

Rồi hắn ta thả Quỳnh ra. Quỳnh liền lao nhanh xuống giường.

- Đồ háo sắc, tiểu nhân, đê tiện…Quỳnh tuôn một tràn cho bõ tức.

- IM ĐI - hắn ta quát lên - Cô vừa làm cái gì đó hả.

Hắn ngồi dậy, Quỳnh lúc này mới nhìn rõ mặt của “thiếu gia” thì ra là cái tên hôm qua đã tông phải Quỳnh.

- Thì ra là cậu à.

- Sao lại là cô, cô vào nhà tôi làm gì. Đừng nói cô là gia sư của tôi nha.

- Tôi là gia sư của cậu thì sao nào. Cái đồ biến thái.

- Ai là biến thái chứ.

- Không thì tại sao khi nãy lại làm thế chứ.

- Thì…thì…. Mà ai bảo cô đứng gần giường của con trai thế chứ.

- Thì tôi phải gọi cậu dậy để học chứ .

Hắn ta ôm bụng cười ngặt ngẽo - Cô mà dạy tôi à. Nhìn lại mình đi.

- Tôi thì sao nào, xinh xắn , dễ thương, học giỏi.

- Nói mà không biết ngượng miệng ah.

- Nếu cậu không chịu học thì thôi. Tôi về đây. Tôi không muốn phải dạy loại người như cậu đâu. Hủy hợp đồng đi.

- Tôi không hủy nếu thích thì cô cứ hủy đi, rồi bồi thường.

- Nè người không chịu học là cậu mà tại sao tôi phải bồi thường.

- Tôi không chịu học là chuyện của tôi, còn chuyện của cô là dạy mà. Cô không thích thì hủy đi.

- Cậu đừng có mơ. Nhưng tôi cảnh cáo nếu bữa sau còn hành động như vậy nữa thì cậu chết chắc.

- Mà sau này cô phải gọi tôi là thiếu gia đó nghe chưa.

- Được rồi tôi về đây. Thưa THIẾU GIA. - Quỳnh nhấn mạnh hai chữ thiếu gia ở cuối.

Huy nở môt nụ cười thật là bí hiểm ^^

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.