Gia Sư Đáng Yêu

Chương 23: Chương 23




Huy bất tỉnh, nó lay lay Huy nhưng vẫn không có tác dụng gì, nó ép vào ngực Huy cho nước chảy ra, nhưng Huy vẫn chưa tỉnh, nó cúi người xuống hô hấp nhân tạo, một lần, Huy vẫn chưa tỉnh, nó làm lần thứ hai, vẫn vậy.Nó bắt đầu khóc,

-Huy ơii!Anh tỉnh lại đi em xin lỗi, em xin lỗi mà, em không cố chấp như vậy nữa đâu, anh không thể chết được. Em còn chưa kip nói yêu anh mà. Anh mau tỉnh lại đi. Anh tỉnh dậy anh muốn gì em cũng sẽ nghe theo, em không cãi lời anh nữa đâu

Lúc này mọi người từ trong nhà chạy ra, ba mẹ của Huy chạy đến bên con trai vẻ mặt vô cùng lo lắng

-Huy! Con sao vậy nè! Huy ơi tỉnh dậy đi con!-Bà Thảo mẹ Huy cuống quýt cả lên

-Chuyện gì với thằng Huy vậy con? Đã xảy ra chuyện gì?-Mẹ của Quỳnh ngồi xuống bên Quỳnh

Con xin…lỗi…-Quỳnh nói trong tiếng nấc.- Con….sơ ý ….con…đã đẩy anh ấy xuống hồ…con xin lỗi ….con không cố ý, con không biết là anh ấy không biết bơi..

Mọi người bình tĩnh nào, bây giờ nên đưa Huy vào nhà trước đã.- Ông Minh nói

Sau đó mọi người đưa Huy vào phòng, Quỳnh cũng lo lắng chạy theo, ba mẹ Huy và cả ba mẹ Quỳnh đều rất lo lắng….

-----------

Lúc này khách đã về hết, chỉ còn ông bà Minh, Thảo, ba mẹ Quỳnh và nó đang ở bên cạnh giường Huy và ông bác sĩ Mạnh.

Con tôi không sao chứ bác sĩ?

Cậu chủ không bị chấn thương nặng gì cả, chỉ là vấn đề tâm lý thôi, có phải trước đây cậu ấy đã từng trải qua một tổn thương nào đúng không?

Đún vậy, hồi nhỏ nó từng xém chết đuối một lần, từ đó trở đi nó luôn luôn sợ phải xuống nước.

Thì ra là vậy! Nhưng ông bà yên tâm cậu ấy sẽ sớm tỉnh lại thôi, nhưng chắc là phải cần có thời gian để cậu ấy lấy lại tinh thần.

Cảm ơn bác sĩ.- Ông Minh nói rồi tiễn bác sĩ Mạnh về.

Cô Thảo con xin lỗi con không có cố ý, con thật sự là không biết anh không biết bơi.

Được rồi con không phải áy náy lắm đâu, thằng Huy không sao là ổn rồi. Con về nhà thay đò đi, con ướt sũng rồi, không khéo cảm lạnh đấy.

Đúng rồi, con về nhà thay đồ đi, bệnh thì khổ lắm.

Dạ.

Vậy Thảo chăm sóc Huy nha, mình đưa Quỳnh về nhà đã.

Um. Mọi người về

Quỳnh về nhà thay đồ nhưng nó không yên tâm nó lại đòi ba chở sang nhà Huy. Nó ngồi bên giường Huy, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Huy nó cảm thấy có lỗi vô cùng, nó ước gì thời gian có thể quay trở lại, nếu được trở lại nó sẽ không làm những chuyện ngốc nghếch như vậy nữa. Cả đêm nó nắm chặt lấy tay Huy và cầu nguyện. Rồi Quỳnh ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Những tia nắng từ cửa sổ rọi vào mặt Quỳnh đánh thức nó dậy, Quỳnh sững người vì thâý Huy đang ngồi nhìn mình

Huy! Anh tỉnh rồi sao, anh có biết là em đã lo cho anh lắm không hả?-

Cô là ai? Sao lại ở trong phòng của tôi?

Anh …….nói gì vậy? Em là Quỳnh đây mà, anh không nhận ra em sao?

Quỳnh nào? Tôi không quen, cô ra khỏi phòng tôi đi!

Anh không nhớ em sao? Sao lại có chuyện như vậy được!. Không thể có chuyện như vậy được. Anh lại lừa em đúng không? Anh nói đi, anh nói là anh đang lừa em đi, em sẽ không giận anh nữa đâu.Anh không nhớ gì thật sao, anh không nhớ chúng ta đã cùng nhau đi dự sinh nhật bạn của rồi chúng ta còn dành nhau con gấu bông nữa, chúng ta còn hay cãi nhau nữa, rồi anh còn hay tới hiệu bánh để làm phiền em nữa, anh còn tỏ tình em ở khgu du lịch nữa anh không nhớ gì sao?

Cô đang nói nhảm gì vậy? Tôi không có chút ấn tượng nào cả? Ra khỏi phòng tôi ngay.- Mặt Huy chẳng có tí nào là đùa cả.- Tôi cần yên tĩnh.

Anh cũng không nhớ là anh cũng đã tặng nhẫn nhau em rồi sao, chính anh đã đeo nó vào tay em cơ mà, anh không nhơ thật sao?- Quỳnh nói trong nước mắt, nó không thể tin những việc đang xảy ra.

Vậy nhẫn đâu? Chiếc nhẫn đó đâu

Đây nè- Quỳnh giơ tay mình lên.- Thôi chết!

Đừng có lảm nhảm nữa ra khổi phòng tôi ngay đi, tôi không muốn nghe cô nói nhảm nữa.

Được rồi em sẽ ra, anh hãy cố nhớ lại đi, anh không thể quên em như vậy được….

Quỳnh đứng dậy ra khổi phòng, nhưng vừa đi được vài bước thì nó cảm thấy đầu óc quay cuồng, nó ngã xuống sàn nhà, trước khi ngất đi nó nghe thấy ai đó gọi mình “Quỳnh…em không sao chứ”

Quỳnh tỉnh dậy. nó nhìn xung quanh, không phải là phòng nó, có ai đó đang nắm chặt lấy tay nó, nó nhìn xuống, đó là Huy.

Em tỉnh rồi sao?

Sao em lại ở đây?

Anh xin lỗi. Anh không biết là em đã thức suốt đêm để ngồi bên cạnh chăm sóc cho anh

Anh nhớ lại rồi sao?

Anh xin lỗi, anh không biết là em bị cảm lạnh mà vẫn cố gắng bên cạnh chăm sóc cho anh. Anh xin lỗi, anh không biết mà còn nói dối để trêu ghẹo em nữa.- Em muốn đánh thì cứ đánh anh đi.

Anh …..được rồi, anh dám lừa em hết lần này đến lần khác, em sẽ không tha cho anh đâu.

Em muốn làm gì anh cũng sẽ chịu.

Vậy thì anh hãy chuẩn bị tinh thần đi, em sẽ không nhẹ tay đâu

Em định đánh anh thật hả?

Đừng nói nhiều nữa, anh nhắm mắt lại đi?

Được rồi?- Huy nói rồi nhắm mắt lại

Anh chuẩn bị đi, em không nhẹ tay đâu- Nói rồi Quỳnh tiến nhanh tới đặt lên môi Huy một nụ hôn chớp nhoáng. Khiến Huy bất ngờ mở mắt tròn xoe nhìn Quỳnh.Còn Quỳnh thỉ đỏ ửng cả mặt, cúi xuống nhìn cái….gối ôm

Thì ra đây là hình phạt của em sao? Tiếc thật đó, biết thế này thì anh đã lừa em nhiều hơn nữa rồi.

Anh dám …..-Quỳnh vừa ngẩng mặt lên thì Huy nhanh như chớp ôm lấy Quỳnh, hôn lên môi Quỳnh.

ÚI, Cảnh cấm trẻ em dưới 18 tuổi- giọng của Vân từ ngoài cửa khiến hai người giật bắn người, vội đẩy nhau ra, mặt cả hai nóng bừng

Em đến đây làm gì?- Huy hỏi

Em và Vũ nghe nói anh bệnh nên tới thăm thôi, ai ngờ lại làm trở ngại cho đôi bạn trẻ.

Cậu nói gì vậy hả?- Quỳnh đỏ mặt.

Thôi thấy hai người khỏe mạnh thì được rồi. Tụi tui về đây-Vũ lên tiếng

Ở lại chơi đã sao vội vậy?-Huy quay sang hỏi

Tụi em còn phải đi hẹn hò nữa không có thời gian cho hai người đâu.Thôi em đi đây.

Vân và Vũ đi rồi để Huy và Quỳnh ở lại, đột nhiên hai người ngại ngùng chẳng nói với nhau lời nào cả. Cuối cùng thì Huy cũng lên tiếng

Ah. Anh có cái này muốn cho em xem.

Cái gì vậy?

Bí mật!, đi theo anh rồi sẽ biết-Huy nháy mắt tinh nghịch

Huy dăt Quỳnh tới một căn phòng khác.

Tới rồi.Em mở của ra đi.

Có gì mà anh có vẻ bí mật quá vậy?- Quỳnh vừa mở cửa vừa hỏi Huy. Vừa mở của phòng ra Quỳnh không thể tin và mắt mình nữa, một căn phòng đầy ắp gấu bông.- WOW, đẹp thật đó!

Tất cả là của em đó.

Thật sao?

Đương nhiên. Em không nhớ là anh đã từng hứa sẽ tặng thật nhiều gâu bông cho em sao?

Anh vẫn nhớ sao?

Đương nhiên rồi.

Ôm gấu bông mà ngủ thì thích biết bao nhiêu.Cảm ơn anh nha

Nhưng mà tụi gấu bông này nó nói với anh là tụi nó cũng không muốn rời xa anh, vậy phải làm sao đây?

Làm sao mà nghe gấu bông nói được chứ?

Thật đó. Tụi nó nói là muốn em về đây ở chung với anh và tụi nó luôn cho vui đó

Anh thật là..

Anh thật lòng đó, em có đồng ý lấy anh làm chồng không?- Huy quỳ gối xuống, lấy từ trong túi ra một cái nhẫn.

Sao cái nhẫn lại ở trong tay anh.

Đó là bí mật. Em hãy trả lời câu hỏi của anh đi!

Chưa được.

Tại sao?

Em còn đi học mà, rồi còn phải đi học đại học nữa làm sao mà lấy chồng được.

Anh sẽ chờ, anh sẽ chờ tới khi em học xong được không?

Nhưng mà ai đảm bảo là anh sẽ không thay lòng đổi dạ chứ?

Anh xin thề với trời đất là sẽ yêu một mình em thôi, nếu anh thay đổi thì sẽ bị…

Em tin anh mà- Quỳnh lấy tay ngăn miệng Huy lại.

Vậy là em đồng ý rồi đúng không?

Quỳnh không nói gì chỉ im lặng lấy chiếc nhẫn trong hộp ra đeo vào ngón áp út trên tay mình

HẾT

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.