• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lam Nhất Dương chợt nhớ đến bức hình mà một người bạn mới quen đưa cho hắn xem. Đó chính là lần đầu tiên hắn nhìn thấy cô. Mộc Như Lam là nhân vật nổi tiếng trong trường, nhưng dù sao cũng là hội trưởng hội học sinh, nên dĩ nhiên sẽ rất hiếm khi thấy cô xuất hiện dưới sân trường vào giờ giải lao. Hơn nữa, hai người cũng không học cùng khối, Mộc Như Lam học năm ba, còn hắn học năm hai.

Lý do khiến hắn tò mò với cô gái này là bởi vì, sau khi nhìn thấy hình cô, hắn không khỏi kinh ngạc vì khí chất thanh cao và nụ cười ấm áp của cô. Nhưng mà có cố nhìn thế nào hắn cũng nhìn không ra, rốt cuộc, cô gái này có gì đáng giá để cho bọn học sinh phải yêu thích như vậy? Tụi nó có phải quá khoa trương rồi không? Vô số lần, hắn nghe lũ nhóc đó nói: Hễ ai đã từng tiếp xúc với Mộc Như Lam đều sẽ thích cô. Bọn họ, tất cả đều yêu quý cô.

Như vậy còn không khoa trương sao? Phải nói là quá khoa trương mới đúng. So với chuyện hắn nhìn thấy ông nội mây mưa bảy lần trong một đêm còn khoa trương hơn. Thậm chí đến đồ