Game Thủ Mang Tên Thành Phố Dưới Lòng Đất

Chương 340: Chương 340: Bang hội mới




Editor: Wave Literature

Tiễn Đao Thủ Ái Đức Hoa giật mình tỉnh giấc trong bóng đêm.

Trong đầu của anh ta vẫn hiện lên cảnh tượng chiến đấu đêm hôm trước, tiếng hò hét, máu và lửa, còn có đám “Quái vật” kinh khủng kia...

Ái Đức Hoa lắc đầu, lúc này có một người đi tới cửa, gõ cửa một cái, nói: “Thủ lĩnh, buôn lậu nô lệ của Thánh Quốc tới.”

“Được, mang cả tên A Phi kia tới luôn đi.”

Sau đó Tiễn Đao Thủ Ái Đức Hoa ngồi dậy, rửa mặt qua một chút rồi đi ra ngoài.

Ở đại sảnh, có một nhân loại mặc trang phục quý tộc, trên ngón tay đeo nhẫn vàng, đằng sau anh ta còn có mấy người hầu bảo vệ.

Vẻ mặt tên nhân loại kia nhìn qua có chút khẩn trương, anh ta nhanh chóng nói với Tiễn Đao Thủ Ái Đức Hoa:

“Xin chúa bảo vệ anh, Ái Đức Hoa.”

“Anh cũng vậy, đồng bọn thân mến của tôi.”

Hiển nhiên Tiễn Đao Thủ Ái Đức Hoa rất quen thuộc với nhân loại đứng trước mắt này, hai người bọn họ nói chuyện qua loa một lúc, sau đó có mấy người bị trói kéo ra ngoài, trong đó có cả A Phi bị thương.

Mắt A Phi vừa xoay tròn nhìn cảnh tượng trước mắt, vừa không ngừng chụp ảnh trong đầu, làm sao anh ta có thể bỏ qua cốt truyện bí ẩn xuất sắc như vậy được?

“Ồ? Thế nào còn có một người tàn tật?”

Tên buôn lậu nô lệ nhìn về phía A Phi, có chút kỳ quái.

“Lần trước bắt được, miệng người này rất cứng, rất có cốt khí, anh xem vết thương trên người hắn xem, đều thành như vậy cũng không muốn bán đứng đồng bọn của hắn, đúng là có chút dị dạng, thế nhưng bằng vào phần nghị lực này, tôi nghĩ tàn tật hay không tàn tật cũng không sao cả.”

Tiễn Đao Thủ Ái Đức Hoa giải thích.

“Dáng vẻ như vậy sao...”

Tên buôn lậu nô lệ kia gật đầu, sau đó thong thả bước chân đi tới trước mặt một đôi mẹ con, trong mắt hắn lóe sáng, đi tới, cười nói với đôi mẹ con kia: “Vật nhỏ lớn lên còn rất độc đáo, đừng lo lắng, chờ các người đến nhà tôi, từng người sẽ giặt quần áo cho tôi!”

“Thật là đáng sợ, nhỏ như vậy đã để cô bé giặt quần áo.”

“Trời ạ, thật không có nhân tính.”

“Mẹ con cùng giặt quần áo, trời ơi, chuyện tốt như vậy thế nào không tới lượt tôi?”

Bên cạnh có không ít người hô lên, có điều Tiễn Đao Thủ Ái Đức Hoa ho khan hai tiếng, rất nhanh bọn họ đều yên tĩnh lại.

Tiễn Đao Thủ Ái Đức Hoa quay sang nói với người buôn lậu nô lệ: “Tất cả đều bán cho anh, dựa theo giá cả trước kia.”

“Thành giao.”

...

A Phi ngồi trên xe ngựa xóc nảy, bắt đầu hướng về phương xa.

Nếu như không suy xét tới xiềng xích trên tay, còn có thị vệ võ trang đầy đủ ở bên cạnh nhìn chằm chằm, đây đại khái sẽ là một cuộc hành trình rất tuyệt diệu.

Thế nhưng dù vậy, đối với A Phi mà nói, nó cũng đã đủ hưng phấn, anh ta rất chờ mong cốt truyện tiếp theo...

“Cái kia, có thể cho tôi một nơi để nằm xuống không?”

Bởi vì trên xe ngựa chen đầy người, A Phi cũng không thể nằm xuống.

Hai thị vệ vũ trang đầy đủ trên xe liếc mắt nhìn nhau, sau đó đều cười ha ha: “Có muốn tôi cởi còng ra giúp cậu, còn cho cậu một ly nước chanh không?”

“Đàng hoàng một chút cho tôi, cậu cho rằng cậu đang đi nghỉ mát à?”

A Phi lập tức có chút sốt ruột: “Không phải, tôi thật sự có việc gấp mà, mẹ tôi gọi tôi, mẹ kiếp?! Mẹ kiếp!!”

A Phi đột nhiên kêu lên, sau đó kịch liệt giãy dụa, cái loại cảm giác này giống như bị người nhấc lên, sau đó A Phi liền nằm ngửa ra, rớt xuống từ trên xe.

“Mau dừng xe! Có nô lệ nhảy xe!”

Đoàn xe vận chuyển nô lệ có chút hỗn loạn.

Cuộc phiêu lưu của A Phi vẫn còn tiếp tục diễn ra, các người chơi của Duy Đa Lợi Á vẫn sống trong nước sôi lửa bỏng.

Login, dọn gạch, sau đó đến ổ nhện chịu ngược, dọn gạch, logout.

Hiện nay người chơi của Duy Đa Lợi Á cũng mới chỉ mở chút cốt truyện như vậy mà thôi.

Về phần dã ngoại thám hiểm?

Các người chơi cũng thử thám hiểm xung quanh rừng rậm, thế nhưng đừng nói là mãnh thú, động vật có hình thể lớn hơn bàn tay một chút cũng không có!

Ngược lại không phải là nói thế giới mặt đất an toàn bao nhiêu, mà là bởi vì có đọa lạc thiên sứ Lị La định cư ở chỗ này, mặc dù có bảo châu thế thân có tác dụng che giấu thân phận đọa lạc thiên sứ của Lị La, thế nhưng sinh vật nguyên thủy vẫn có thể cảm nhận được loại sợ hãi này theo bản năng, về phần tại sao động vật lớn chừng bàn tay lại trốn đi, chủ yếu vẫn là bởi vì ở trong hoàn cảnh bị Lị La uy hiếp và bên ngoài uy hiếp, đám nhát gan này lựa chọn ở tại chỗ chờ chết.

Đương nhiên các người chơi không biết điều này, bọn họ còn tưởng rằng những thứ này đều là thiết kế của trò chơi mà thôi.

Cũng có người chơi dã ngoại thám hiểu như Mã Khả Ba La, có điều ai có thể chịu được đi liên tiếp đi hai ba ngày đều không thấy một bóng người chứ?

Mà Duy Đa Lợi Á cũng nghênh đón một tin tức lớn... Trảo Căn Bảo chuyển trận doanh tới đây!

Mặc dù Trảo Căn Bảo không phải là thổ hào, thế nhưng anh ta lại có thể đánh bại đa số thổ hào, duy chỉ có thổ hào siêu lớn đó là Á Sắt mới đánh bại anh ta.

Mà điều này cũng làm cho danh tiếng của Trảo Căn Bảo trong những game thủ trở nên cực kỳ cao, rất nhiều nhóm người chơi cao thủ, đều là dựa vào ăn mặc bị nghiền ép, dù sao chỉ cần mỗi ngày login học tập kỹ xảo chiến đấu, đầu óc cũng không phải quá ngốc, trên cơ bản chênh lệch cũng sẽ không bao nhiêu, bộ phận tạo thành chênh lệch phần lớn là vì trang bị.

Thế nhưng Trảo Căn Bảo là người duy nhất không tốn quá nhiều tiền, đơn thuần dựa vào kỹ năng chiến đấu của mình, đánh bại đông đảo các người chơi bình dân và thổ hào, cái loại cảm giác này giống như là một người không hề mặc áo giáp, cầm một cây gậy gỗ để đánh bại mộ chiến sĩ vũ trang hạng nặng, chuyện anh ta được mọi người hoan nghênh đương nhiên là chuyện có thể tưởng tượng được.

“Hiện tại tôi cảm thấy chúng ta chuyển trận doanh thật sự là một quyết định chính xác...”

Âu Ngật Mâu nhìn cơ thể cường tráng của mình, cảm giác khi là con người, khẳng thích ứng hơn một ít so với địa tinh, chủ yếu nhất là có thể tạo hình đẹp trai.

Có mạnh hay không là một chuyện vụn vặt, có đẹp trai hay không mới là chuyện cả đời.

Không chỉ như vậy, mà tiền trong trò chơi cũng không giống như hệ thống ma thạch của Vĩnh Hằng Quốc Độ, hiện nay Duy Đa Lợi Á chỉ có hệ thống tiền vàng, điều này có ý nghĩa, bao gồm cả chuyển trận doanh, tất cả dịch vụ đều có thể dùng tiền vàng đến thanh toán.

Có điều chuyển trận doanh cần một trăm tiền vàng.

Thế nhưng so sánh với điều này mà nói, thành lập công hội sẽ tiện nghi hơn một chút.

Thậm chí cũng không cần Trảo Căn Bảo bỏ tiền, rất nhiều người chơi phân tán của Duy Đa Lợi Á tự mình góp tiền, mong muốn Trảo Căn Bảo có thể thành lập một bang hội, tên cũng nghĩ xong rồi.

Tuy rằng không hiểu tại sao các người chơi lại thích cái tên gọi bang hội ẻo lả này, thế nhưng dưới sự giật dây của Âu Ngật Mâu và Báo Tử Đầu Linh Sung, trong sự vây quanh của một đám người, bọn họ rất nhanh đã đăng ký bang hội mới ở chỗ ba con hamster kia.

(Vì một đêm của Hạ Lạc Khắc.)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.