Em Muốn Tin Tức Tố Của Anh

Chương 8: Chương 8: Chúng sinh đều là cây cỏ






Thời điểm dì Lý mang sữa bò lên Kiều Tẫn vẫn chưa tỉnh, vùi ở trong lồng ngực Lục Hàm Châu, trên mặt ướt đẫm nước mắt, thoạt nhìn liền biết rất sợ hãi.

"" Xin lỗi tiên sinh, tại tôi chưa xích Thanh Thương, không bị thương chứ, có phải đi bệnh viện xem một chút không?""

"" Không đáng ngại, xuống đi.""

"" Vâng.""

Ly sữa bò còn đang bốc lên hơi nóng, Lục Hàm Châu để cậu tựa vào lồng ngực mình một lúc, lại cúi đầu nhìn cậu một hồi. Kiều Tẫn lớn lên phi thường đẹp đẽ, đôi mắt như quả hạnh nhân, da mỏng mịn, trên mí mắt còn lộ ra mạch máu đo đỏ.

Môi hơi chu lên* theo hô hấp mà khẽ khép mở, sống mũi rất cao, trên người còn mang theo hương sữa thơm ngọt, thật giống như hộp sữa thành tinh.

* Chỗ này là 唇珠 tức là cái khoanh tròn ở bên dưới, và Kiều Kiều có cái khoanh tròn đấy giống y hình. Tại mình không biết bộ phận này gọi là gì =))



Lục Hàm Châu hơi rũ mắt, tầm mắt rơi trên tay Kiều Tẫn, mắt hơi tối lại.

Lục Hàm Châu hơi khống chế tay mình, tay Kiều Tẫn thực sự rất xinh đẹp, có thể nói là xinh đẹp nhất mà hắn từng gặp. Da dẻ trắng nõn, nhẵn nhụi, khung xương tinh tế, như một ngọn thác bạc, khớp xương hơi nhô lên cũng tinh xảo cực điểm như là được tỉ mỉ mà điêu khắc.

Lục Hàm Châu quỷ xui thần khiến đưa tay ra, đem tay cậu bao lại, nắm lấy.

Hắn gặp qua vô số Omega, khôn khéo, già giặn, mềm mại, đáng yêu đều có, nhưng lại không có một cái tiểu thiên nga tinh khiết ngây thơ như này.

Dung mạo xinh đẹp lại ngoan ngoãn, một Omega như Kiều Tẫn cần phải được Alpha sủng ở trong lòng bàn tay mà thương yêu. Chỉ tiếc, cậu phải gả cho hắn, liền xác định không có loại đãi ngộ này. ( Mọi người nhớ câu này, về sau tát Lục tổng cho sướng tay)

...

"" Tỉnh rồi?"" Lục Hàm Châu cảm nhận được người trong ngực khẽ động liền lập tức buông tay, cầm lấy ly sữa bò thử độ nóng một chút mới đưa cho cậu: "" Uống xong rồi đi ngủ.""

Kiều Tẫn có chút không phản ứng kịp, không có đưa tay ra nhận mà là ghé sát môi lại, bé ngoan uống hết ly sữa trên tay Lục Hàm Châu, trên môi còn dính một chút sữa, liền theo bản năng dùng đầu lưỡi liếm đi.

Lục Hàm Châu nhìn cái ly trống không, cũng không biết cậu khờ thật hay là giả ngốc.

Hắn thậm chí còn hoài nghi, đứa nhỏ này từ lúc bắt đầu khóc cho đến bây giờ lại dùng lưỡi liếm sữa bò đều là hao hết tâm tư muốn ghẹo hắn.

"" Uống ngon không?""

Kiều Tẫn lúc này mới hậu tri hậu giác thức tỉnh, nhìn cái ly không trong tay Lục Hàm Châu, lại cảm nhận được vị sữa ngọt trong miệng mình, sợ hắn tức giận liền cẩn thận rụt rè gật đầu một cái.

"" Nói cho tôi, vừa nãy đi ra ngoài tìm cái gì?"" Lục Hàm Châu bị cái phản ứng này của cậu làm cho không nhịn được cười, để ly sữa lên bàn, lấy khăn đưa cho cậu lau mặt.

Kiều Tẫn vừa mới ngừng nước mắt, thời điểm lau nước mắt, lông mi ướt nhẹp khẽ run rẩy, trong âm thanh còn mang theo một chút nức nở: "" Vẹt... vẹt vừa nãy bay ra ngoài, tôi sợ nó... Sợ nó lại bị Thanh Thương... Anh mất hứng...""

Cậu nói đứt quãng, câu trước không khớp câu sau. Lục Hàm Châu tận lực đem suy nghĩ của mình đặt trong chiều không gian của Kiều Tẫn mới miễn cưỡng hiểu được. Kiều Tẫn nói vẹt bay ra ngoài, mới vừa bị Ục Ục cào lông, sợ lại bị Thanh Thương ăn mất, hắn sẽ không vui.

"" Chỉ bởi vì cái này?""

Kiều Tẫn cúi đầu, lúc này mới phát hiện mình hóa ra vẫn ngồi trên đùi hắn, nhất thời choáng váng tại chỗ, thân thể cứng ngắc không dám động đậy. Cắn cắn môi, hai mắt đỏ bừng nhìn hắn.

Lục Hàm Châu nhíu mày: "" Lại làm sao? Không cho khóc nữa, khóc nữa liền đánh cậu.""

"" Tôi muốn xuống..."" Kiều Tẫn run rẩy, âm thanh còn mang theo nghẹn ngào tinh tế, lại sắp muốn rơi nước mắt.

Lục Hàm Châu cảm giác được thân thể người trong lòng cứng lại, cố ý ngắt lấy eo cậu, đứa nhỏ ngay lập tức càng căng thẳng hơn, "" Không khóc, bây giờ để cho cậu xuống thì cậu sẽ không khóc sao?""

Kiều Tẫn không chút suy nghĩ cấp tốc lắc đầu, "" Không, không khóc.""

"" Thật sao?""

Kiều Tẫn dùng sức gật đầu bảo đảm: "" Tôi không khóc, không khóc nữa.""

"" Thanh Thương không to gan như Ục Ục của cậu, nó không dám ăn Huyền Phượng*, đừng suy nghĩ nhiều."" Lục Hàm Châu buông cậu ra, mỉm cười, "" Vừa nãy muốn đặt xuống cậu sống chết không chịu xuống, bây giờ nín khóc rồi phủi mông một cái liền muốn đi?""

Kiều Tẫn nghe thấy lời hắn lỗ tai lập tức đỏ lên, nắm nắm ngón tay nhỏ giọng nói: "" Tôi không... không phải.""

"" Bây giờ nói cho tôi, chỗ nào bị Thanh Thương cắn?""

Kiều Tẫn vừa nghe thấy tên Thanh Thương liền theo bản năng run lập cập, chờ phản ứng lại mới thấy ngượng, "" Không có, không có bị cắn.""

"" Lại đây, tôi kiểm tra một chút.""

Kiều Tẫn hít sâu mấy hơi, chậm rì rì dịch đến đứng bên cạnh bàn, chờ hắn từ trên xuống dưới tuần tra một lần, lại bị hắn vén áo lông lên nhìn.

"" Thật thật sự không có, không muốn kiểm tra..."" Kiều Tẫn chưa từng ở trước mặt người ngoài cởi quần áo. Ở phòng khiêu vũ cũng không thay quần áo cùng người khác, mỗi lần đều là đến thay trước hoặc là chờ mọi người thay xong mới vào thay.

"" Có hay không để tôi kiểm tra mới biết, nghe lời.""

Cậu mặc quần áo rất rộng rãi, cắn một cái cũng không để lại dấu răng, Lục Hàm Châu khẽ cau mày nói:"" Không muốn tự cởi, muốn tôi giúp?""

Kiều Tẫn vừa nghe liền lảo đảo hai bước vừa căng thẳng lại ủy khuất vén áo lên cho hắn xem, xác nhận quả thực không có bị cắn mới thả áo xuống.

"" Đã nói là không có mà...."" Kiều Tẫn đỏ mặt nhỏ giọng lầm bầm, bị Lục Hàm Châu nhìn lướt qua lập tức ngậm miệng.

"" Còn dám mạnh miệng, đây là tỉnh rồi?""Lục Hàm Châu nhìn cậu đứng trên cao, theo lẽ thường ngửa đầu lên nhìn Kiều Tẫn rồi lại nhận ra có gì không đúng. Hắn không có thói quen ngước mắt lên nhìn người khác, từ lâu đã quen đứng từ trên nhìn xuống dạy bảo người khác, đành phải tìm cho Kiều Tẫn một cái ghế cho cậu ngồi xuống.

Kiều Tẫn có cớ tránh xa hắn, vội vàng đi tìm vị trí xa nhất ngoan ngoãn ngồi xuống chờ hắn lên tiếng.

"" Lúc ăn cơm tối, tôi bảo cậu ăn xong liền đến thư phòng tìm tôi, còn nhớ chứ?""

"" Còn.""

"" Hôn nhân của chúng ta, là căn cứ vào phân phối của cục quản lý gen, không liên quan đến tình cảm. Trình luật sư chắc hẳn đã nói rõ với cậu, những cam kết đó tôi bảo đảm đều có thể làm được. Ví dụ như điều kiện sinh hoạt hằng ngày của cậu, ngoại trừ yêu đương và bị đánh dấu ở bên ngoài, tôi có thể thỏa mãn bất kỳ yêu cầu gì của cậu.""

"" Ừm.""

"" Tôi chỉ yêu cầu cậu trong lúc chúng ta vẫn là vợ chồng, tôi không muốn có người khác xen vào cuộc hôn nhân này, càng không cho phép cậu bị người khác đánh dấu. Tôi không hy vọng ngửi thấy tin tức tố của người khác trên người cậu, hiểu chưa?""

Kiều Tẫn gật đầu: "" Đã hiểu.""

"" Cậu có yêu cầu gì với tôi có thể đề ra, chỉ cần trong ranh giới nguyên tắc của tôi, tôi đều có thể đáp ứng cậu."" Lục Hàm Châu hai tay giao vào nhau, làm ra một tư thế đàm phán quen thuộc.

Kiều Tẫn suy nghĩ một chút, hơi hơi mím môi dưới, rụt rè hỏi hắn: "" Anh có người mình thích không?""

Lục Hàm Châu nhất thời sững sờ, hắn mất nửa phút cũng không hiểu được ý tứ trong lời nói này, "" Cậu đừng muốn dùng điều này để bắt tôi dung túng cậu cùng nam nhân khác ân ái? Kiều Kiều, cậu có phải có...""

"" Không phải! Không phải...""

"" Vậy thì là cái gì?""

Kiều Tẫn căng thẳng đến lòng bàn tay toàn là mồ hôi, cố gắng đánh bạo ngẩng đầu lên, nhìn mắt Lục Hàm Châu nói: "" Trình luật sư nói, anh sẽ không can thiệp việc học của tôi, cũng sẽ không đánh dấu tôi. Vậy... anh chuẩn bị kết hôn với một Omega khác sao?""

Kiều Tẫn rũ mắt xuống, nhìn tay mình nói: "" Nếu như... nếu như tôi thật nghe lời, trước khi ly hôn tôi ngoan ngoãn, anh có thể hay không đừng bắt nạt tôi?""

Lục Hàm Châu ngẩn ra.

Sáng sớm hôm sau, Kiều Tẫn là bị đau tỉnh, lúc này mới phát hiện cổ chân phải sưng lên như cái bánh bao.

Cậu ngồi trên giường, ngây ngốc mấy giây mới nhớ ra hôm qua mình thiếu chút nữa là bị Thanh Thương ăn sống rồi. Tối qua lúc về phòng còn chưa sưng, phỏng chừng là do ở cùng Lục Hàm Châu thần kinh quá căng thẳng, không để ý đến.

Lục Hàm Châu bảo hôm nay muốn đi chụp ảnh cưới, cậu như vậy làm sao chụp.

Kiều Tẫn chống tay lên giường, nhẹ nhàng đặt chân xuống đất thử một chút, một trận đau xót từ cổ chân truyền lên, ngay lập tức mắt liền muốn đỏ, vành mắt cũng là xót xót.

Cậu rất sợ đau, nhưng cũng sợ Lục Hàm Châu.

Kiều Tẫn hít một hơi thật sâu, chống đỡ rửa mặt xong mới kê chân trên đệm lót, chậm rì rì xuống lầu, đã chín giờ rưỡi.

Kiều Tẫn đi đến bậc cầu thang cuối cùng, lần này không có tay vịn cho cậu chống, chỉ có thể tận lực nhẹ nhàng, chậm rãi đi xuống. Lục Hàm Châu đang ngồi bên cạnh bàn ăn sáng, nghe thấy âm thanh liền liếc mắt nhìn cậu, "" Chân làm sao vậy?""

"" Quay ra đây.""

Lục Hàm Châu vừa nhìn cổ chân cậu, quả nhiên là bị sưng rất to, mấy bước đi xuống đây cũng làm chóp mũi cậu toàn là mồ hôi lạnh. Suy đoán là do hôm qua bị Thanh Thương dọa, đau chân.

"" Được rồi, đứng đó đừng đi nữa.""

Kiều Tẫn không rõ vì sao, nhưng vẫn là ngoan ngoãn đứng tại chỗ.

Lục Hàm Châu không thích đông người, cho nên ở đây ngoài trừ dì Lý ở bên ngoài cũng chỉ còn hai người bọn họ, vừa vặn bây giờ bà đang đi ra ngoài mua thức ăn, không ở nhà.

Hắn đi tới, khom người ôm Kiều Tẫn đặt xuống ghế, lại xoay người đi lấy thuốc mỡ, dường như phía sau lưng có mọc một con mắt nói: "" Dám động đậy sẽ bị đánh.""

Kiều Tẫn vừa định nhảy xuống ghế, động tác ngay lập tức dừng lại, không dám động nữa.

Thời điểm Lục Hàm Châu trở lại thấy cậu vẫn đang ngoan ngoãn ngồi đó, bữa sáng trong tay cũng chưa động tới chút nào, có chút buồn cười nói: "" Tôi không cho phép chân cậu nhúc nhích chứ cũng không phải không cho phép miệng cậu nhúc nhích, ăn sáng đi, duỗi chân ra đây để tôi giúp cậu xoa thuốc.""

Kiều Tẫn chần chờ hai giây, bé ngoan duỗi chân ra cho hắn.

Ghế tựa phòng ăn không hề cao, mà Lục Hàm Châu dáng người lại cao, muốn giúp cậu bôi thuốc cũng chỉ có thể ngồi xổm xuống.

Hắn nắm chặt chân phải Kiều Tẫn đặt trên đầu gối, phát hiện da dẻ nơi này của cậu cũng đều nhỏ nhắn, nhẵn nhụi như tơ lụa. Năm ngón chân tinh tế trắng nuột, không có một chút vết tích, móng chân cắt sửa gọn gàng, sạch sẽ, tựa hồ như cũng đang tỏa ra tin tức tố vị sữa.

Chỉ là nơi mắt cá chân không hề dễ nhìn như vậy, sưng to, tím bầm một mảng. Hắn đụng vào một cái bàn chân kia liền run lên, phản xạ muốn rút về.

Lục Hàm Châu đổ một ít thuốc mỡ trên tay, mặc dù đã cố gắng xoa nhẹ nhất, nhưng nghĩ bởi vì vẫn đang sưng nên sẽ khá đau liền nhẹ giọng nói: "" Nhịn một chút, xoa thuốc một chút sẽ không đau.""

Kiều Tẫn khẽ nói đã biết, nhưng Lục Hàm Châu mới xoa nhẹ mấy lần trong mắt cậu đã long lanh một vũng nước mắt, chịu một lúc cũng không nổi nữa liền nhỏ giọng nức nở hỏi: "" Bao giờ mới xong, thật đau quá.""

Lục Hàm Châu đầu quả tim tê rần, bị câu này của cậu mang theo tiếng khóc nức nở lướt qua tai, liền mềm lòng, buông lỏng tay, âm thanh ôn nhu nói: "" Ngoan một chút, không xoa thuốc sẽ càng đau, tôi sẽ cố gắng xoa nhẹ.""

"" Nhưng mà đau quá... Không muốn... Buông tay, đừng, xoa nhẹ một chút... Đau quá..."" Kiều Tẫn liều mạng nhẫn nhịn đau xót như kim châm ở cổ chân, Lục Hàm Châu lại không dừng lại chút nào. Thuốc mỡ phát huy tác dụng, thiêu đốt làm da dẻ nơi đó nóng bừng, khó chịu muốn rút về, lại bị hắn trụ lại không thể động đậy.

Lục Hàm Châu vốn không phải người kiên nhẫn, cũng chưa từng hầu hạ ai như thế này. Hắn tư thế thuần phục, nửa ngồi nửa quỳ đặt chân cậu lên đầu gối mình, cẩn thận từng li từng tí hầu hạ như vậy còn dám nói không muốn?

"" Lại động đậy nữa tôi sẽ thả Thanh Thương ra.""

Tác giả có lời muốn nói:

Lục Hàm Châu: Em ấy không phải đang uống sữa, em ấy là đang chọc ngứa tim tôi.

Kiều Tẫn: Tôi, tôi không phải QAQ.

Lục Hàm Châu: A, đúng rồi, lão bà nói tôi bắt nạt, là bắt nạt cái gì, ai trả lời đúng tôi sẽ thưởng lì xì.

Không hiểu UwU.

16/04/2020, chắc hôm nay 1 chương là ổn =)) vụ 13k chữ hôm qua làm tui sang chấn tâm lý nên văn vẻ hôm nay không được mượt lắm, mong mọi người thông cảm và góp ý nếu có thể!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.