Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Chương 42: Chương 42




Tây Thuần không ngờ chuyện li kì đó lại xảy đến với mình, cuối cùng bây giờ cô cũng đã nhìn thấu lòng người. Bị bạn cùng phòng mỗi ngày đều gọi nhau là chị em tốt phản bội, đúng như câu bán rẻ bạn bè. Nhiều năm sau mỗi lần nhớ lại chuyện này, cô chỉ mỉm cười. Thậm chí còn biết ơn người đã bán cô đi, biết ơn rất đỗi chân thành.

Học kì 2 năm nhất, tên đại gia đó cứ mãi đeo bám Tây Thuần, muốn Tây Thuần nghe lời. Theo cách nói của ông ta là ông ta thích cảm giác thanh thuần trên người cô, Tây Thuần ớn lạnh sóng lưng, thanh thuần thật sự thì sẽ không muốn có bất kì dính líu gì đến loại người như ông ta. Nhưng đối phương cứ dai như đĩa, chẳng chịu từ bỏ, đến nổi hứa sẽ lo nửa đời sau cho cô. Tây Thuần thấy nực cười, “Đâu ai biết được chữ ngờ, biết đâu nửa đời trước tôi còn qua không nổi.”

Tiếp đó, tại quán bar, cô uống ly rượu đã bỏ thuốc từ trước.

Cô choáng váng, nhưng cũng đủ biết mình mắc bẫy, đầu tiên là căm hận những người này, tiếp mới nghĩ mình phải trốn thôi. Chỉ là không dễ như cô tưởng, đối phương đã tính toán nhiều vậy thì đời nào mà buông tha cho cô. Đây là trừng phạt cô tội rượu mời không uống chỉ muốn uống rượu phạt. Tây Thuần bị kiềm chặt, khoảnh khắc đó lòng cô chỉ thấy mỗi tuyệt vọng và tuyệt vọng. Giây sau đó, cô đã được cứu rỗi, người đó giúp cô thoát khỏi bóng tối, thấy được ban mai.

Đầu cô xoay vòng vòng, đến cả mắt cũng hoa. Không thấy nổi những gì trước mắt, chỉ biết có một người đang nắm chặt tay cô, rất vững chắc, chỉ biết chạy và chạy. Chưa bao giờ cô liều mạng như thế, cũng chưa bao giờ điên cuồng như thế, mãi cho đến khi dừng lại, cô vẫn quay cuồng không biết đâu là trời, đâu là đất. Cô cảm giác mình được một đôi tay ôm lấy, sau đó chẳng còn ấn tượng gì.

Tây Thuần tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong căn phòng xa lạ. Mọi thứ trong phòng đơn giản mộc mạc, ngay cả một thứ có giá trị cũng chẳng có. Nhưng vật nào cũng rất tinh xảo, những lá thư được chặn trên bàn, cái đèn bàn nhỏ đã hư một góc, nhưng hình như chủ của nó đã đắp gì đó vào chỗ hỏng. Có thể thấy chủ nhân phòng này tuy gia cảnh không tốt lắm, nhưng rất khéo léo, chỗ nào cũng ngăn nắp sạch sẽ.

Cô ngẩn người trong chốc lát, mới cuống cuồng nhớ lại chuyện xảy ra hôm qua. Cô vỗ trán, mới nhớ lại một chút thôi đã rùng mình rồi. Nếu không có người này xuất hiện, thân cô giờ này cũng chẳng giữ nổi trong sạch. Dĩ nhiên là cô chưa từng hứa sẽ dành nó cho ai, chẳng cần vì ai mà thề chết giữ gìn trinh tiết. Cô tự trách mình không giỏi uống rượu, tửu lượng không cao, may mắn đêm qua chưa xảy ra chuyện gì khó xử.

Cô đứng lên, ra khỏi phòng.

Phòng khách nhỏ hẹp, chàng trai mặc áo T shirt màu trắng ngồi đó. Cô sống đến giờ vẫn luôn ít mua đồ mau trắng nhất có thể, cô thừa nhận mình không đủ sức giữ lại màu trắng quá ba ngày. Bình thường cứ giặt qua một lần thì đã ố vàng, vì vậy cô không bao giờ mặc áo khoác trắng. Nhưng không ngờ áo trên người anh ta lại trắng sáng như vậy, hệt như ánh nắng sớm mai.

“Cô tỉnh rồi à?” Anh ngẩng đầu nhìn qua cô một cái, “Ăn sáng.”

Tây Thuần lại ngẩn người vài giây, mới qua ngồi đối diện anh. Cũng chưa chịu ăn, cứ nhìn anh: “Là anh cứu tôi hả?”

“Ừ.” Chẳng thừa lời nào.

Tây Thuần mãi vẫn không tin những gì Trầm Thính nói, nhưng giờ thì cô tin, phàm là đàn ông có chút tuấn tú, đều hay bày đặt thâm trầm. Khi nói chuyện, nếu một chữ có thể giải đáp xong hết thì tuyệt đối không nói hai chữ, không có gì tuyệt đối không mở ‘Kim khẩu’. Mới hơi điển trai đã vậy, huống chi người trước mặt này không chỉ là điển trai một tí.

“Tôi làm gì để báo đáp anh đây?” Tây Thuần nhìn anh, ít nhất bản thân cũng nên tỏ ra biết ơn.

“Khỏi cần.” Vẫn như cũ, tiếc chữ như mạng.

Tây Thuần còn muốn nói thêm nữa, nhưng cái nhìn bên kia quá đỗi nghiêm nghị, đành vùi đầu ăn. Hương vị rất ngon, nhưng không giống mua ngoài tiệm, “Anh làm bữa sáng hở?”

“Ừ.”

Tây Thuần nhận định anh tốt từ đó, “Đúng là không ngờ anh có thể nấu ăn nha, đã vậy hương vị cũng khỏi chê luôn.”

“Thứ không ngờ còn nhiều lắm, điển hình như tôi không ngờ cô là người nói nhiều như vậy.”

Tây Thuần hết hồn, bĩu môi.

Ăn xong bữa sáng, Tây Thuần đi theo phía sau anh. Anh đi lấy xe đạp, cô kéo áo anh, “ A ha ha, tôi là sinh viên đại học A, anh chở tôi về trường được không? Tôi biết ơn anh vô cùng luôn.”

Cô chẳng biết đây là đâu, trên người cũng chẳng có xu nào dính túi.

“Không thể.” Giọng nói hời hợt của đối phương truyền đến.

Tây Thuần điên người, còn chưa kịp lên cơn, người ta đã đặt 2 đồng xu lên tay cô, “Đi lại đằng kia, lên xe 112, qua 5 trạm thì xuống chuyển qua xe 877, tới trường thì xuống.”

Tây Thuần nhìn hai đồng xu vẫn còn độ ấm của anh trên tay mình, nhìn anh, anh đã trèo lên xe đạp, chuẩn bị chạy đi, cô bước lên kéo chặt áo anh, “Thế anh tên gì?”

“Biết làm gì, dù gì sau này chúng ta cũng chẳng gặp lại nhau.”

“Anh cứu tôi mà, tôi phải biết tên anh mới được.”

“Khỏi cần. Chỉ là lòng thương hại bất chợt nổi lên mà thôi.”

Tây Thuần cũng chẳng nói gì, chỉ lo kéo áo anh. Anh cầm cự chẳng được bao lâu liền đầu hàng, cau mày, “Trình Dục Bắc.”

Tây Thuần thả áo anh ra, hớn hở cười tươi. Trình Dục Bắc lắc đầu hết nói, đạp xa chạy đi.

Đúng y lời anh nói, lên xe bus về thẳng trường. Tây Thuần đen mặt, dù hôm qua không xảy ra chuyện gì tồi tệ, nhưng cô là người ân oán rõ ràng. Trở lại trường chuyện đầu tiên làm là xin đổi phòng, sau đó dọn đổ chuyển phòng, chẳng có nguyên nhân, cũng chẳng giải thích với ai.

Chuyện hôm đó cũng không truyền ra ngoài, chỉ là Tây Thuần không bao giờ nói chuyện với các cô ấy nữa, mỗi lần tình cờ gặp các cô ấy đều có vẻ như muốn nói rồi lại thôi. Nhưng Tây Thuần chỉ đi qua các cô ấy, chẳng nhìn cũng chẳng liếc mắt lấy một cái, cô không bao giờ cãi nhau ầm ĩ với người khác. Người làm cô thất vọng, cô sẽ bỏ qua, chỉ coi như chưa từng quen biết, không muốn nghĩ xem các cô ấy đã làm chuyện quá đáng cỡ nào, bởi lẽ các cô ấy không đáng để cô lãng phí thời gian.

Tây Thuần không đi tìm Trình Dục Bắc, cô luôn tin có duyên rồi cũng gặp lại, không duyên có cưỡng cầu cũng vô ích.

Cuộc sống sau đó cứ bình thản trôi qua.

Cho đến một ngày nọ, khi đi lấy tài liệu, đi ngang qua bãi đậu xe đạp. Bước chân vô thức dừng lại, chẳng quá bất ngờ, cô chỉ tủm tỉm cười. Đa số xe đạp đều thuộc loại mới, nhưng trong đó có một chiếc xe từ nhiều năm trước, chẳng còn nhãn mác gì hết, rất cổ. Cô nhớ đến chiếc xe đạp khi Trình Dục Bắc chạy đi, lòng cũng đã hiểu sơ sơ.

Thì ra Trình Dục Bắc cũng là sinh viên trường này, lớn hơn cô hai khóa.

Tây Thuần hỏi thăm về anh, đối với các chàng trai có diện mạo điển trai, lúc nào mà chẳng hấp dẫn ánh mắt thiên hạ, huống chi đại học là nơi tập trung sắc nữ mọi miền.

Trình Dục Bắc ở đại học A có vẻ là nhân vật nổi tiếng, vừa vào đại học đã trở thành nhân vật mà các chị em tranh nhau truy lùng, ngoài mã ngoài ra, anh còn là chàng trai rất ưu tú, có tài, có nhiều ý tưởng sáng tạo, có năng lực lãnh đạo. Từ việc lớn đến việc nhỏ trong trường đều do anh sắp xếp, thiết kế, tất cả các chương trình phải qua sự hướng dẫn của anh mới vừa mắt mọi người. Hơn nữa, anh còn có địa vị cực cao trong hội sinh viên, đó là phá lệ chưa từng có, vượt qua các sinh viên khóa trên trở thành chủ tịch hội sinh viên. Chỉ tiếc tiệc vui chóng tàn, lên năm hai anh ấy không tham gia lập kế hoạch thiết kế chương trình nữa, cũng từ chức chủ tịch hội sinh viên.

Ai cũng biết gia cảnh của Trình Dục Bắc không tốt, lên đại học cũng phải tìm học bổng, anh không hề mặc thứ gọi là hàng hiệu, chẳng chê chán đồ ăn căn tin, chưa ai thấy anh dạo phố bao giờ, cần gì là đến siêu thị giải quyết tất.

Nghe nói bây giờ ngoại trừ học ở trường anh ấy còn đi làm thêm nữa, học bổng trong trường vốn không đủ để anh trang trải tất cả, cũng có người đồn trường học miễn phí tất cả chi phí cho anh, anh đi làm thêm bởi do mẹ anh bệnh nặng. Trách nhiệm của anh là phải chăm sóc mẹ mình.

Tây Thuần thốt lên, thật ra trên đời này cũng có rất nhiều người có hiếu. Vốn dĩ mọi thứ đều trông rất đơn giản, nhưng để làm được thì chẳng phải chuyện dễ dàng. Không ganh đua là chuyện đơn giản nhất, nhưng ít ai làm được, ít nhiều cũng để tâm đến ánh mắt thiên hạ.

Nhưng điều làm Tây Thuần áy náy là bởi vì chuyện của cô mà Trình Dục Bắc đã bị chủ quán bar đuổi việc. Xét về mặt nhân đạo, cô phải có chút biểu hiện mới đúng chứ nhĩ. Cô đây đang duy trì và phát huy tốt phẩm chất tốt đẹp ngàn năm của dân tộc Trung Hoa đó nha.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.