Đuôi Nhỏ Thật Ngọt

Chương 5: Chương 5: Con dâu nuôi từ bé




Hứa gia cùng Đường gia là bạn cũ, hai bên gia gia thời điểm tuổi trẻ từng là chiến hữu, hơn nữa ở cùng tiểu khu, tự nhiên như vậy liền lui tới chặt chẽ thành hàng xóm.

Hứa Hành Niên từ nhỏ thường ít nói, không có nhiều bằng hữu, khi đó Đường Ôn cả ngày ngây ngốc theo đuôi hắn, dường như giống cái đuôi nhỏ, hắn đi đến chỗ nào nàng liền theo tới chỗ ấy, giọng nói ngọt ngào mềm mại kêu “Hành Niên ca ca”, kêu đến nỗi Hứa Hành Niên luôn mặt đỏ tai nóng.

Thời điểm 7 tuổi, Đường gia tính toán ly khai khỏi Trung Quốc, đi nước Mỹ định cư phát triển, Đường Ôn luyến tiếc, túm tay áo Hứa Hành Niên khóc ròng.

Hứa gia gia vừa thấy, cảm thấy hai đứa nhỏ rất xứng đôi, cùng Đường gia gia đến chùa, nơi đó tính nhân duyên, phát hiện hai người bát tự tương hợp, nếu kết hôn đối với hai bên vận thế đều trợ giúp rất lớn.

Hai lão nhân gia vui sướng vạn phần, lập tức tìm người tới làm chủ, cấp hai đứa nhỏ định ước.

Hứa mẫu dở khóc dở cười, cảm thấy dùng phương thức này buộc chặt hài tử có chút không thích hợp, liền dứt khoát để Đường Ôn ở tại trong nhà, bồi dưỡng cảm tình, tạo thành thói quen.

Cứ như vậy, Đường Ôn ở Hứa gia ở tám chín năm, mỗi lần Lục Hoài Sâm nhìn thấy Đường Ôn, đều trêu chọc kêu nàng “con dâu nuôi từ bé của Hứa gia”, luôn khiến cho hai người mặt đỏ tai hồng.

......

Hứa Hành Niên nghĩ lại một chút, xác thật không ổn, nàng còn chưa có hoà nhập với tập thể, nếu nói cho bọn họ, giống như nàng cố tình khoe ra cái gì.

Huống chi, bọn họ quan hệ vẫn luôn là dựa vào hôn ước, tựa hồ thiếu quá trình......

Nghĩ vậy, đôi mắt đen nhánh của Hứa Hành Niên hiện lên một tia ánh sáng, rũ mi mắt phá lệ nhu hòa: “Vậy ngươi liền không cần nghe những lời đồn đó.”

Đường Ôn hít cái mũi, nhẹ dẩu cái miệng nhỏ, suy tư gật gật đầu.

“Hảo, ta về phòng trước, tý nữa sẽ đi xuống ăn cơm.”

“Ân.”

Chờ Hứa Hành Niên đi rồi, nàng thu thập một chút sách vở trên bàn, thay đổi một bộ quần áo ở nhà, lại nhìn vài lần tin tức trong di động, lúc sau mới chậm rãi đi xuống ăn cơm.

Mới vừa đi đến chỗ ngoặt ở cầu thang, một con mèo béo “meo” một tiếng, thân hình mập mạp bước lại đây, cọ cọ lông xù vào đầu dép lê của nàng.

“Nguyệt nguyệt buổi tối hảo a!” Nàng ngồi xổm xuống, đem mèo béo mềm mại ôm vào trong lòng ngực, cầm móng vuốt nó.

Đây là lúc nàng mới vừa lên lớp 6 năm ấy, ở tiểu khu bên ngoài trong hoa viên nhặt được mèo con lưu lạc.

Ngày đó nàng đi học vũ đạo về, thời điểm tan học, ngoài cửa sổ đột nhiên trời đổ mưa, nhiệt độ không khí cũng chợt giảm xuống. Lý thúc xin nghỉ, Hứa Hành Niên mang dù tới đón nàng, còn mang theo cho nàng áo khoác.

Trên đường trở về màn mưa dày đặc, bóng đêm hỗn hợp, đèn đường lung linh ánh sáng mưa bụi bay.

Nàng nắm cây dù, tung tăng nhảy nhót, tránh né vũng nước trên đường phố, nhưng mưa thế nhưng quá lớn, cuối cùng vẫn là bị dính ít bùn ở đế giày.

“Chậm một chút.” Hứa Hành Niên sợ ô tô bắn nước lên người hắn, vẫn luôn đi bên ngoài đường phố.

Đi đến cửa tiểu khu, ánh sáng tối sầm xuống, chỉ có đèn đường còn lộ ra sáng mờ ảo. Toàn bộ tiểu khu yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa to như thác nước trút xuống.

Gió có chút lớn, nàng cầm không được cây dù, liền dứt khoát đem dù của chính mình thu lại, cùng Hứa Hành Niên đi chung một cái.

Hứa Hành Niên đi ở bên cạnh, nhẹ lấy thân mình chắn gió giúp nàng. (Lemon: trời ơi Niên ca quá soái)

Lúc này, ở trong bụi cỏ phát hiện một đôi mắt sáng như pha lê, tập trung nhìn vào, là một chú mèo con, đang ở dưới cành lá cuộn thành một cục, người run run.

“Ai ngươi xem!” Đường Ôn túm cổ tay áo Hứa Hành Niên, hướng cách đó không xa trong bụi cỏ chỉ chỉ.

Hắn hiểu ý mà nhẹ nhìn lướt qua bụi cỏ, liếc xem qua phát hiện nàng cử động thân mình có chút lệch khỏi ô, theo bản năng mà đem dù hơi hơi nghiêng hướng về phía nàng, ngắn gọn “Ân” một tiếng.

Đường Ôn vẫn luôn thích động vật, nhìn thấy lông nó bị mưa ướt đẫm, không khỏi có chút đau lòng, ngồi xổm xuống dùng tay giúp nó che che mưa.

Mèo nhỏ dường như bị kinh hãi hoảng sợ, đột nhiên cong người lên, nhìn nàng với ánh mắt vài phần cảnh giác.

Đường Ôn không chút nào để ý, ngược lại quan tâm nó: “Hảo đáng thương a, nhìn qua bộ dáng thực gầy.”

Nàng chú ý trước sau đặt mèo nhỏ lên trên người, lôi kéo góc áo Hứa Hành Niên, trùng hợp nhẹ cọ qua mu bàn tay hắn.

Đầu ngón tay lạnh lẽo cách làn da thấm vào tận đáy lòng hắn, Hứa Hành Niên nhíu ấn đường, suy nghĩ một lát, vẫn là đem tay nàng nắm ở trong lòng bàn tay.

“Chúng ta đem nó mang về nhà được không?”

Nàng đột nhiên quay mặt lại, ánh mắt ở trong bóng đêm phá lệ sáng ngời.

“Muốn nuôi”?”

“Ân ân!”

Nàng vội vàng gật đầu, bánh bao nhỏ xinh trên mặt tràn ngập chờ mong.

Nghĩ đến nàng mấy năm nay đều không có nuôi qua sủng vật, thời điểm năm sáu tuổi nuôi một con chó nhỏ, sau này Đường gia dọn đến nước Mỹ lúc sau liền đưa cho người khác, nàng đặc biệt luyến tiếc.

Hiện giờ cảm thấy mèo con không có nhà để về, thương hại làm nàng có ý xúc động muốn nuôi dưỡng ——

Hứa Hành Niên trầm ngâm một lát, nhìn đôi mắt xinh đẹp của nàng, cuối cùng gật gật đầu: “Hảo.”

“Oa ngươi thật tốt!”

Giọng nói của nàng mềm như bông, âm cuối hô lên, mang theo một tia vui sướng cảm xúc, cong thành ánh mắt trăng non rót đầy ý cười.

Hắn như bị nàng lây nhiễm, cũng gợi lên khóe môi, trên mặt thần sắc ôn nhu.

Mà khi đó Đường Ôn cũng không biết, Hứa Hành Niên đối với lông mèo bị dị ứng.

Đem mèo nhỏ mang về nhà lúc sau liền nuôi dưỡng, lấy nhũ danh “Nguyệt nguyệt”, hy vọng nó về sau nó có thể béo lên một ít.

Đoạn thời gian kia nàng ở trên mạng tìm tòi rất nhiều tài liệu liên quan đến việc nuôi mèo, còn cùng dì Cầm cùng đi mua không ít thức ăn cho mèo. Ngay từ đầu Nguyệt Nguyệt thể trạng cũng không phải là tốt, nàng nhọc lòng chăm sóc, nửa đêm đều đến lên nhìn xem tình huống nó có làm sao không.

Có một ngày rạng sáng, Hứa Hành Niên khát nước nên xuống lầu uống nước, nghe thấy ngoài cửa hành lang truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, tưởng ai ở trong toilet, không quá để ý, ai ngờ cẩn thận nghe, thế nhưng nghe được tiếng nức nở nhè nhẹ.

Hắn kéo cửa ra, thấy Đường Ôn không biết làm sao mà đứng ở hành lang, mặt đầy nước mắt.

“Làm sao vậy?” Hắn vội vàng đi ra phía trước hỏi nàng.

“Nguyệt nguyệt...... Nó......” Bả vai nàng run rẩy, hơi thở run đến lợi hại, nửa ngày mới run run rẩy rẩy nói ra một câu, “Nó vẫn luôn nôn.”

“ Nôn đã bao lâu?”

Nàng đứt quãng mà nói: “ nôn đã một ngày, thức ăn cũng không ăn, thật vất vả lắm mới ăn một chút, lại toàn nhổ ra, trước khi ngủ còn tốt, kết quả vừa rồi ta lên vừa thấy, phát hiện lại nôn hết ra...... Ta, ta cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.”

Hứa Hành Niên nhấp môi, đi theo Đường Ôn đi vào trong phòng.

Nguyệt Nguyệt ủ rũ dường như nằm ghé vào trong ổ mèo, mí mắt hơi hơi nhắm lại, hơi thở thoi thóp.

Hứa Hành Niên ngồi xổm xuống, duỗi tay đến trước mặt nó, thử vuốt lông nó, mèo con kêu lên một tiếng yếu ớt.

Hắn trước nay không quá gần gũi với nói, bộ dáng thật sự là có chút vụng về.

Nguyệt Nguyệt đại khái cũng không quen biết hắn, mở to đôi mắt, nghiêng đầu trốn khỏi tay hắn, móng vuốt cào nhẹ vào cánh tay hắn, “Meo” tiếng vang.

Một người một mèo trừng mắt nhìn lẫn nhau trong chốc lát.

Suy nghĩ một lát, Hứa Hành Niên đứng dậy, có chút bất đắc dĩ: “Đưa bệnh viện đi.”

Đứng ở phía sau tiểu cô nương hít cái mũi, dùng bàn tay lung tung lau nhẹ nước mắt, nghẹn ngào nói: “Đã trễ thế này......”

“Không có việc gì, ta đi gọi điện thoại cho Lý thúc.”

Hắn nhìn Đường Ôn khóc đến sưng đỏ đôi mắt, ánh mắt trầm xuống, vươn tay muốn thay nàng lau sạch nước mắt.

Nhưng cánh tay mới vừa giơ đến không trung, hắn lại giống nhớ tới cái gì đó dường như dừng lại, chần chờ trong chốc lát, cuối cùng vẫn là buông xuống xuống dưới. ( Lemon: vẫn không hiểu nổi tại sao Niên ca ko lau nước mắt cho Đường Đường???)

“Ngươi mặc thêm quần áo vào, ôm nó chờ ở phòng khách.”

Thấy nàng ngoan ngoãn gật đầu, hắn xoay người rời khỏi phòng.

Trở lại phòng, hắn nương ánh đèn, quan sát một chút cánh tay chính mình vừa rồi sờ qua lông mèo.

Còn không có đỏ lên, thật may.

Khi còn nhỏ đi nhà họ hàng thân thích chơi, bồi tiểu biểu đệ ở trong sân chơi với mèo, chơi trong chốc lát hai tay cánh tay liền đỏ rát, Hứa mẫu chạy nhanh mang hắn đi bệnh viện xem, bác sĩ nói là đối với lông mèo bị dị ứng.

Thời điểm Đường Ôn mới vừa mang Nguyệt Nguyệt về đến Hứa gia, Hứa mẫu còn nghi hoặc, nhưng Hứa Hành Niên lén cùng nàng bảo đảm sẽ cách xa mèo con, nàng mới miễn cưỡng đáp ứng đem nó lưu lại.

Lý thúc ở cùng trong tiểu khu bọn họ, vừa cúp điện thoại lúc sau vội vàng đuổi lại đây.

Thời tiết tháng 10 đã bắt đầu lạnh, Đường Ôn mặc một áo khoác mỏng, đem Nguyệt Nguyệt bọc lại trong thảm lông, Hứa Hành Niên nhìn nàng ăn mặc quá ít, lại chạy tới trong phòng cầm áo khoác của chính mình, nhanh chóng đem nàng bọc đến kín mít.

Đến bệnh viện thú cưng hơn hai mươi phút, Đường Ôn trong lòng bất ổn, bị mất thông tin tra được trên mạng doạ sợ, sợ tới mức lòng bàn tay ứa ra mồ hôi lạnh, sợ chính mình không có thể chiếu cố tốt cho nó.

Tưởng tượng đến mấy ngày nay ở chung tới giờ, chóp mũi bỗng nhiên đỏ lên, hốc mắt dần dần chứa đầy nước mắt sắp rơi.

Hứa Hành Niên nhìn nàng cố nén rơi lệ, nhấp môi, không nói một lời.

Năm ấy hắn mới mười ba tuổi, cũng không biết nên như thế nào an ủi nàng.

Tới bệnh viện thú cưng, dừng xe, xếp hàng, đăng ký, thẳng đến lúc khám bệnh.

Lăn lộn đến 2h đêm, ba người mới tính một hơi thở dài nhẹ nhõm.

Bác sĩ kiểm tra ra nôn mửa nguyên nhân là bị nhiễm ký sinh trùng đường ruột, đây là bệnh mèo con thường gặp, mèo con ăn quá nhiều thức ăn không thích hợp nên ngoài nên dễ mắc phải bệnh này.

Lý thúc hiểu được trước một bước, ngữ khí nhu hòa mà cùng Đường Ôn giải thích một chút.

Bác sĩ khám bệnh nhìn đến bộ dáng lo lắng hai tay nắm chặt của Đường Ôn, thấu hiểu tiến lên ôn nhu sờ sờ đầu nàng, cười nói: “Không quan hệ, ta cho nó uống thuốc thì tốt rồi, không cần khổ sở.”

Đường Ôn nhăn cái mũi: “Thật vậy chăng?”

“Ân.”

Tay nàng thực ấm, mặt mày nhu hòa, Đường Ôn cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Nhìn bác sĩ đem khăn giấy tiến lên trước mặt nàng, Đường Ôn hít cái mũi, miễn cưỡng đem nước mắt nghẹn trở về, mà nói câu: “Cảm ơn.”

Hứa Hành Niên vẫn luôn lưu ý đến nàng, nhìn thấy Đường Ôn khẽ run bả vai có điều bình tĩnh lại, buông lỏng ra lòng bàn tay che kín mồ hôi.

Có điểm sợ nàng lại khóc.

(Lemon: bắt đầu chuỗi ngày nghỉ lễ anh em xả hơi thôi )

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.