Dư Sinh

Chương 16: Chương 16: Yêu (2)




Công ti Cố Thần Sinh là thế lực mới của nghành xa xỉ phẩm. Thị trường Trung Quốc là một trong những thị trường hàng đầu. Mà muốn tiêu thụ một sản phẩm mới, đầu tiên phải hiểu rõ thị trường.

Dự án túi xách mới ra mắt đã bắt đầu khởi động, Cố Thần Sinh cùng Linda ra ngoài khảo sát thị trường đã mấy ngày rồi. Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Trung tâm thương mại Tinh Tế.

Cố Dư ngáp dài ngáp ngắn nhìn mẹ đang chọn túi xách. Thỉnh thoảng góp ý một vài câu rồi lại chán nản.

Bởi vậy nên khi Cố Thần Sinh vừa bước vào khu vực này, liền nhìn thấy cảnh tượng cô “cháu gái” nhỏ của anh ngồi bệt trên ghế thử giày, vừa nhắm mắt đã bị Diệp Lộ lôi dậy.

Cũng đúng, tối qua làm nhiều như thế.

Cố Thần Sinh cúi đầu cười, đưa tay quẹt chóp mũi, sải bước dài tiến về phía hai người kia.

Diệp Lộ nhìn thấy anh trước, hào hứng hô lên,

“Lão tứ?”

Cố Dư nghe thấy cái tên này, ngay lập tức mở mắt, ngồi thẳng người, nhìn anh, cười,

“Chú út.”

Cố Thần Sinh đứng trước mặt Diệp Lộ, nhìn cô gật đầu một cái rồi quay sang nói chuyện với bà,

“Chị cùng Dư Dư đi mua sắm sao?”

Diệp Lộ ngắm nghía mấy đôi giày trên kệ,

“Ừ, tiện thể xem mắt.”

Vù vù!!!

Cố Dư vô thức rụt người, cảm nhận dường như có vài ngọn gió lạnh từ miền heo hút xa xôi thổi vào mặt, lạnh buốt.

Xong đời!!!

Không khí xung quanh giảm xuống hàng chục độ, lạnh như nụ cười trên môi anh lúc này vậy.

Cố Thần Sinh, “A, là đi xem mắt sao?”

Diệp Lộ gật gù.

“Cũng đúng, Dư Dư đã 22 rồi, cũng nên tìm bạn trai.”

Chú Cố, chú cười nhưng ánh mắt chú nhìn cháu là sao?

Cố Dư sợ sệt nhìn anh, lắc lắc đầu, mếu máo.

Anh làm ngơ, nhếch miệng,

“Vậy hai người cứ chơi tiếp nhé, em bận công việc rồi, đi trước.”

Cố Dư lật đật vơ lấy túi xách bên cạnh chạy về phía ngược lại.

Diệp Lộ lôi cô về, “Làm càn sao? Ở lại, lát nữa đi ăn cơm với mẹ.”

Cố Dư giận dỗi, “Con không đi xem mắt đâu, mẹ chỉ nói đi mua sắm thôi mà.”

Diệp Lộ đánh vào vai cô, “Mẹ không nói thế thì con chịu đi sao.”

Cố Dư đau đến xuýt xoa, “Mẹ!”

Diệp Lộ không để ý đến cô, tiếp tục xem giày, “Đừng nhiều lời, mẹ đã hẹn người ta rồi, không thể thất hứa.”

Cố Dư bất đắc dĩ ngồi xuống ghế, lôi điện thoại từ trong túi ra, tức tốc nhắn tin cho ai đó.

“Chú Cố, anh đừng hiểu nhầm, em không biết chuyện mình sẽ đi xem mắt đâu.”

Cố Thần Sinh gửi đến một icon giận dỗi, không nhiều lời.

Cố Dư gửi đi một icon [ôm ôm],

“Đừng giận mà, chú Cố đáng yêu như thế này em còn có thể đi xem trọng người khác sao.”

Mấy phút sau bên kia mới hồi âm.

“Em chết chắc rồi.”

Cố Dư tay run run, ngửa mặt than trời.

______________

Cố Dư bị mẹ nửa lôi nửa kéo đến nhà hàng Tây sang trọng gần đó.

Đợi sẵn là một người đàn ông hơn cô khoảng vài tuổi, tướng mạo đoan chính đường hoàng, đến dáng ngồi thẳng tắp cũng đủ chứng minh là một người cẩn trọng.

Cố Dư nhìn mẹ một cái, không còn lời gì để nói. Con gái đi xem mắt mà mẹ lại đi cùng, người ta cũng chỉ đi có một người.

Người đàn ông kia thấy hai người tiến lại liền lập tức đứng dậy, gật đầu chào hỏi,

“Chào dì Cố, Cố tiểu thư.”

Diệp Lộ kéo con gái đến cạnh, niềm nở,

“Chào cháu, Tiểu Bạch, đây là con gái dì, Cố Dư, đây là Bạch Lăng Tư, con trai của dì Thẩm, hồi nhỏ hai đứa đã từng gặp nhau rồi đó.”

Cố Dư cảm thấy khó chịu với ánh nhìn chằm chằm của anh ta, gượng gạo gật đầu, cười,

“Chào anh.”

Ba người ngồi xuống, Bạch Lăng Tư gọi phục vụ, để hai người chọn món.

Cố Dư không khách khí dật lấy menu từ tay mẹ,

“Để con gọi cho.”

Diệp Lộ không hài lòng nhìn cô, song cũng không nói gì.

“Thịt bò tái, tôm hùm đất, cua hoàng tế, bạch tuộc nướng. Cảm ơn.”

Cử chỉ đoan trang nhã nhặn, thậm chí cô cười vẫn rất dịu dàng, vậy mà lời nói ra lại khiến người ta vỡ mộng.

Bạch Lăng Tư ngồi đối diện hình như hơi sửng sốt. Diệp Lộ đập vai cô,

“Con đấy, có ăn hết không mà gọi nhiều vậy?”

Cố Dư cười ngây thơ,

“Chẳng phải lúc nãy mẹ bảo con tự nhiên một chút sao?”

Hình tượng ơi, hãy ở lại với ta thêm một chút. Chỉ có cách này mới có thể khiến bảo bảo đang giận dỗi ở nhà kia nguôi giận mà thôi.

“Cố tiểu thư đúng là nhanh nhẹn hoạt bát.”

Cố Dư đang uống soda nghe đến câu này liền “phụt” một tiếng, họ khù khụ, vội vơ lấy giấy ăn trên bàn, che miệng cười,

“Cảm ơn anh.”

Bạch Lăng Tư kín đáo nhíu mày. Đây là người con gái dịu hiền nết na mà mẹ anh ta giới thiệu đây ư?

Không khí trên bàn ăn cứ duy trì như thế, anh ta hỏi, Diệp Lộ thay cô trả lời.

Cố Dư cảm thấy thật buồn cười.

Cho đến khi mẹ cô không thể chịu nổi được nữa, lấy cớ đi vào nhà vệ sinh, nhường lại không gian riêng cho hai người.

Cố Dư vấn cắm cúi ăn, không để ý đến anh ta.

Bạch Lăng Tư dù sao cũng thấy tiếc rẻ cho người con gái xinh đẹp thế này, tiếp tục gặng hỏi,

“Cố tiểu thư có vẻ rất thích ăn nhỉ?”

Cố Dư vừa gặm càng cua, vừa giơ ngón cái đầy dầu mỡ lên.

Anh ta vuốt vuốt trán, “Cô có thể cho tôi phương thức liên lạc được không?”

Cố Dư nghẹn. Gì đây? Vẫn còn muốn tiếp tục à? Gu của người này cũng mặn quá đi.

Cô dùng khăn giấy chùi miệng, nở nụ cười,

“Không được đâu, bạn trai tôi không cho phép tôi làm như vậy.”

Bạch Lăng Tư sửng sốt, “Cô đã có bạn trai rồi sao?”

Cố Dư nhìn anh ta, trong lòng bĩu môi, bộ dáng sửng sốt của anh ta thật xấu. Vẫn là chú Cố đẹp nhất.

Cô cười, “Vâng, chẳng qua vì một vài lí do nên tôi chưa tiện nói với mẹ tôi, nên bà mới làm việc này, xin lỗi vì làm phiền anh nhé.”

Anh ta lúc này đã vứt hết khí chất thân sĩ từ đầu, nhíu mày,

“Cô nói thật sao?”

Cố Dư nhếch môi, “Tôi lừa anh làm gì? Chúng tôi đã yêu nhau được ba năm rồi.”

Bạch Lăng Tư sửng sốt hơn nữa, định nói gì lại thôi, cuối cùng đứng dậy, gọi phục vụ tới tính tiền, nói với cô,

“Vậy thì chúng ta không nên tiếp tục. Gửi lời tạm biệt và xin lỗi của tôi với dì Cố nhé.”

Cố Dư cười cười, gật đầu. Xem như vẫn còn chút khí phách.

Lúc Diệp Lộ ra ngoài, trên bàn chỉ còn Cố Dư ngồi gặm càng cua,

“Người đâu?”

“Về rồi?”

“Hả? Sao lại về?”

Cố Dư đáp, “Anh ta không thích con.”

Diệp Lộ vỗ đầu cô, cao giọng,

“Cái gì mà thích hay không thích, có phải con lại làm gì rồi không?”

Cố Dư nhún nhún vai, “Kệ mẹ đấy, con không biết, nếu anh ta có thích con thì con cũng sẽ không bao giờ thích anh ta.”

Diệp Lộ hết cách, cầm lấy thí xách kéo cô về nhà.

Ngồi trên xe, bà không ngừng chất vấn cô,

“Có phải con có bạn trai rồi không?”

Cố Dư ậm ờ, nghịch điện thoại,

“Đúng là con có thích một người.”

Diệp Lộ ngay lập tức sáng mắt,

“Ai? Con cái nhà nào? Mẹ có quen không?”

Cố Dư ngáp một cái, nhìn ra ngoài cửa sổ,

“Con không cho mẹ biết đâu.”

Nếu con nói ra, mọi thứ sẽ thấy đổi, nên, đoạn tình cảm này, con sẽ giữ kín cả đời.

________________

Cố Dư về nhà cả buổi chiều. Cố Thần Sinh tan ca xong cũng chưa thấy cô trở về. Cũng không tiện gọi điện, liền tắm rửa rồi lên giường làm việc.

Cả căn phòng tối mờ mờ, ngón tay anh gõ cạch cạch trên bàn phím.

Bỗng nhiên từ phía sau thò ra một đôi tay bịt chặt mắt anh, theo đó là tiếng cười rúc rích.

Cố Thần Sinh chớp chớp mắt, lông mi cọ cọ trong lòng bàn tay cô.

Cố Dư thấy anh không chút phản ứng, liền nũng nịu đổ người lên lưng anh, bộ ngực mềm mại cọ xát,

“Thần Sinh, em về rồi.”

Cố Thần Sinh lạnh lùng “ừ” một tiếng, tiếp tục lạch cạch gõ bàn phím.

Cố Dư cọ cọ một lát cũng không ra lửa, tức giận cắn vào tai anh một cái,

“Anh giận gì chứ? Em đã doạ anh ta chạy mất dép rồi.”

Cố Thần Sinh đặt laptop lên đùi, xoay người,

“Vậy hả?” Vẫn lạnh nhạt.

Cố Dư “ha hả” một tiếng, thấy anh vẫn không thèm để ý đến mình, liền xoay người xuống giường đi tắm.

Lúc đi ra, Cố Thần Sinh đã tắt máy tính, nằm nghiêng trên giường xem điện thoại.

Cố Dư che miệng cười một cái, nhào vào lòng anh.

Cố Thần Sinh “hự” một tiếng, theo phản xạ đưa tay đỡ lấy cô. Một lát sau mới nhận ra mình đã ôm cô vào lòng, vội vàng buông ra, lại bị Cố Dư ôm chặt không buông.

Ánh mắt cô sáng rực, cong lên như ánh trăng, hàm răng trắng lộ ra giữa làn môi hồng,

“Em nói với anh ta là em đã có bạn trai rồi.”

Cố Thần Sinh hơi động đậy, cúi đầu nhìn cô, híp mắt xác nhận.

Cố Dư hiểu ý anh, gật gật đầu, “Thật đấy, em cũng nói với mẹ là mẹ đã có người trong lòng rồi, nên từ này sẽ không cần đi xem mắt nữa.”

Cố Thần Sinh vẫn lạnh nhạt, “Người trong lòng em là ai vậy?”

Cố Dư ôm cổ anh, hôn chụt lên môi anh một cái,

“Là người đàn ông của em?”

“Là toàn bộ thế giới của em?”

“Hay là Cố Thần Sinh?”

Mỗi một câu nói thốt ra đều kèm theo một chiếc hôn.

Dần dần, trong mắt anh đã nổi lên ý cười, cúi đầu phối hợp với nụ hôn của cô,

“Anh cũng yêu em.”

Cả hai đều động tình, tay anh bắt đầu từ đùi cô sờ thẳng lên trên. Được một lát liền cảm thấy có gì đó không đúng. Cố Dư đỏ mặt trong lòng anh thở dốc.

Cố Thần Sinh sờ thêm một lát, lửa dục ngày lập tức bốc lên tận đỉnh đầu.

Con mẹ nó, Cố Dư lại mặc quần chữ T!!

“Ý gì đây?”

Hơi thở Cố Dư nóng rực, phả vào cổ anh, cô xấu hổ,

“Kế hoạch B, em không biết anh lại dễ dỗ như vậy.”

Cố Thần Sinh vén chiếc dây mỏng vắt qua âm hộ của cô, ngón tay lướt qua khe rãnh ướt át, chọc vào, hé miệng cắn cắn xương quai xanh cô,

“Tiểu tao hoá.”

Cố Dư rụt người, cong ngón chân lại, cảm nhận tay anh chuyển động rất nhanh bên trong mình.

Tiếng nước róc rách được phóng đại trong không gian kín tối tăm.

Cố Dư dần không kìm nén được nữa, bật ra tiếng rên, thân thể bắt đầu run rẩy, thân dưới đong đưa theo nhịp điệu của anh.

__________________

Có lịch thi học kì rồi

Luật cũ, 200 votes up chương mới nhé. Hôm nay chủ nhật nên mình tranh thủ hết thời gian và sức lực

Comment & vote

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.