[Đồng Nhân Hp] Phụ Nợ Tử Thừa

Chương 20: Chương 20: Trong mộng hoa rơi biết bao nhiêu




“Tối nay, trước nửa đêm, người hầu sẽ lại tìm thấy chủ nhân của mình... Chúa tể bóng tối sẽ sống lại với sự giúp đỡ của người hầu, mạnh mẽ và khủng khiếp hơn bao giờ hết!”

Giọng nói khàn khàn, giống như một bùa mê ma quỷ âm thầm vang lên trong tâm trí... Sissy giơ tay chặn ánh sáng mặt trời qua cửa sổ và đứng dậy kéo rèm cửa vào.

Chuyện ngày hôm qua, lóe lên trong đầu tôi như một cơn ác mộng...

Theo dõi giáo sư, chiến đấu cùng với người sói, gặp mặt giám ngục Azkaban...Những việc này trước đây cô cũng chưa hề nghĩ tới, thế mà cô vẫn có thể không chùn bước mà cố gắng làm như vậy.

Chỉ tiếc mọi nỗ lực của cô đều không thể làm thay đổi được kết quả của câu chuyện, Peter vẫn chạy trốn được, thậm chí đến cả phương thức chạy trốn cũng giống nhau, biến hình thành một con chuột già, chạy lẫn vào những con chuột khác rồi mất tung tích.

A, cô đúng là một đứa ngốc nghếch, chỉ vì thay đổi được kết quả của một trận Quidditch thôi mà đã đắc chí, lại còn muốn thay đổi tình tiết sau này nữa chứ, có phải là đã nghĩ mình là nữ nhân vật chính vạn năng rồi không?

cô không phải là nữ nhân vật chính, thậm chí còn chẳng phải là nữ phụ, cô chỉ là một vai diễn không quan trọng gì, chuyện này đáng lẽ cô phải nhận ra lâu rồi mới phải.

Trước đây cô cũng đã đọc qua đồng nhân và không nhớ rõ lắm, nhưng cô vẫn mơ hồ nhớ rằng hầu hết nữ chính xuyên không sẽ có một gia thế hiển hách, ngoại hình xinh đẹp, nhận được sự cưng chiều của cả nam chính và nam phụ, ngay cả khi nhân phẩm kém hơn một chút sinh sai vào một nơi nào đó, nhưng chắc chắn cô ta cũng sẽ có năng lực khác người, cũng sẽ không thiếu người thích…

Nhưng mà cô thì sao, cuộc sống trong quá khứ của Sissy Suyier thật sự hỏng bét, mặc dù dòng họ Suyier là một gia tộc thuần huyết từ xa xưa, nhưng mẹ của cô từ lúc cô ba tuổi đã mất rồi, sau đó cha cũng cưới vợ hai, cô cũng có thêm một người em trai nữa.

không tệ, trên danh nghĩa thì cô vẫn là một tiểu thư danh giá, biểu hiện của mẹ kế với cô cũng khá ổn, từ nhỏ đã mới thầy đến nhà dạy cho cô pháp thuật cùng lễ nghi của quý tộc, thật sự là bỏ ra rất nhiều tâm huyết, nhưng lại không hề thương cô, không chỉ có như vậy, từ khi có em trai thì đến cả cha cũng không chào đón cô nữa.

không thể chọn lựa gia đình thì không nói, nhưng người đàn ông cô thích nhiều năm như vậy cũng ghét bỏ cô… Đáng buồn nhất chính là, cô không có bạn bè, cũng không có ai chịu tin tưởng cô, cho dù là Bộ pháp thuật hay là Hogwarts…

Như thế thì cô có năng lực gì mà đòi đi thay đổi cốt truyện? Có năng lực gì mà đòi phá vỡ vận mệnh chứ?

một nụ cười đầy châm biếm xuất hiện trên gương mặt tinh xảo, đầy xinh đẹp nhưng nhiều hơn cả lại là sự cay đắng.

Ánh mắt không có tiêu cự dời từ trần nhà xuống, cuối cùng dừng lại trên một thân hình màu trắng đang nằm trên ghế salon, nụ cười vốn khổ sở dần dần được thu lại.

Ngày hôm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng dòng nước ấm đang chảy trong trái tim lại không thể dừng lại được.

Cậu che chở, quan tâm đến cô…Cho nên… hiện tại cô cũng không cô đơn đâu đúng không…

Sissy nhìn hình dáng lúc đang ngủ của Draco, tâm trạng vốn đang xuống dốc tự nhiên lại tốt hơn một chút.

thật ra thì cô là một người rất dễ thoả mãn, chỉ cần có người thật lòng đối xử tốt với cô là cô sẽ cảm thấy rất vui vẻ.

“Draco…”

Đây là lần đầu tiên Sissy gọi thẳng tên Draco, từ trước đến giờ cô chỉ gọi cậu là bạn học Malfoy, theo lý thuyết với sự hiểu biết giữa hai người họ thì đã phải xưng hô thân thiết từ lâu rồi, nhưng cô vẫn cố ý xưng hô như vậy để kéo dài khoảng cách giữa hai người ra.

“Cảm ơn cậu…”

Draco…Cảm ơn cậu…

Trong mơ Draco mơ hồ nghe được một giọng nói, rất nhẹ, rất mềm, nhung lại giống như một tiếng thở dài, mang theo chút đau thương nhàn nhạt.

Đợi đến khi cậu tỉnh lại thì trong phòng đã không còn một bóng người, trên cái bàn không lớn đã bày sẵn bữa sáng cho cậu, còn được bỏ thêm chút thần chú giữ ấm, trên bánh kem vẫn còn hơi tỏa nhiệt…

Đồ ngốc kia…cô ấy đã đi rồi sao?

không sai, tối hôm qua cậu chính là ở phòng của Sissy, bởi vì Black cùng chuyện của Peter nên khi giáo sư Snape vừa về trường đã bị Dumbledore gọi đi, nhóm ba người kia cùng Black đều bị thương một chút vì vậy mà bị giữ lại ở phòng chữa bệnh, trong chốc lát chỉ còn lại cậu cùng Sissy đối mặt nhìn nhau, lúc này đã sớm qua nửa đêm, ký túc xá Slytherin không thể vào được, chẳng lẽ một Malfoy như cậu lại ngủ ở hành lang sao?

Nếu là ngày bình thường thì một đêm không ngủ cũng không sao, nhưng mà sau đêm qua ma lực trên người cậu dường như bị thần chú bảo hộ kia hút hết, thêm nữa phải lặn lội đường xa nên cậu đã sớm mệt đến không chịu nổi.

Cuối cùng thì hai người cũng chẳng nghĩ ra cách nào khác ngoài cách cùng nhau quay về phòng của Sissy cả.

Cậu thì nằm ngủ trên chiếc salon mà Sissy biến ra, không thể không nói đối với những thần chú phục vụ gia đình này Sissy đúng là thực sự không am hiểu gì cả, cái ghế salon không thoải mái chút nào, nhưng bởi vì cậu mệt mỏi nên ngủ rất say và lâu, thậm chí còn mơ ra cái giấc mơ kiểu như vậy nữa…

Draco…Cảm ơn cậu…

Là giọng nói của đồ ngốc kia sao?

Ở trong mơ, cô ấy gọi cậu là Draco chứ không phải bạn học Malfoy như bên ngoài này.

Giọng gọi tên cậu của cô thật êm dịu, không giống với giọng nói giả bộ ngọt ngào của những tiểu thư quý tộc, nhưng lại êm tai vô cùng. Đáng tiếc đó chỉ là giấc mơ mà thôi…

Hiệu trưởng Dumbledore, giáo sư Snape, giáo sư McGonagall, giáo sư Flitwick… Hình như cô vãn gọi mọi người như vậy, mà mình thì chẳng có lý do gì để trở thành người đặc biệt của cô ấy cả…

Mấy ngày tiếp theo của Draco trôi qua rất nhẹ nhàng, nhưng Sissy lại vô cùng bận rộn, vội vàng chạy đến tòa án làm chứng cho Black, xong còn phải vội vàng ứng phó với sự gay khó khăn của những đồng nghiệp cũ, còn phải tranh thủ đề phòng Dumbledore, lão hồ ly này sau khi nghe nói cô một mình đánh bại được người sói, ánh mắt lúc nào cũng như mèo thấy được chuột, chồn hoang nhìn thấy gà to béo, cô đoán chắc là Dumbledore đang tìm cơ hội để lôi cô vào Hội Phượng Hoàng.

Chuyện này cũng không xa lạ gì với Sissy, bởi vì mười lăm năm trước, Dumbledore cũng đã thử lôi kéo cô, nhưng bởi vì Lucius là Tử thần Thực tử cho nên cô đã từ chối vô cùng kiên quyết.

Nhưng mà bây giờ thì sao? Nếu như Dumbledore hỏi lại cô thì cô phải trả lời như thế nào?

thật ra nếu bình tĩnh mà xem xét thì Sissy không muốn gia nhập cái gì cả, cô thầm nghĩ muốn đứng ở giữa mà làm một con mễ trùng (*ăn rồi chờ chết), nhưng thực tại không cho phép…Hậu quả khi làm phe trung lập là sẽ bị hai phe đồng thời nhằm vào, cho nên lần này cô phải đưa ra một sự lựa chọn, so sánh với Voldemort sống lại coi mạng người như cỏ rác thì ít ra biểu hiện của Dumbledore cũng coi như tương đối thân thiện, và quan trọng nhất là… Người thắng lợi cuối cùng là phe của Harry Potter…cô cũng không phải người ngốc, theo tướng bên thua là không có tiền đồ.

Nhưng mà… Nếu như cô lựa chọn vào Hội Phương Hoàng vậy là sẽ đứng ở phe đối địch với Draco… Dù sao cuối cùng là có bị ép hay không thì Draco đều thành thành viên của Tử thần Thực tử…

Hơn nữa, cậu ta cũng là người duy nhất trên thế giới này đối xử không tệ với cô…Ít ra… Cậu ấy đối xử với cô không vì mục đích gì cả…

cô gái tóc bạc uốn cong những ngón tay thon thả và vô thức gõ lên chiếc bàn nhỏ trên tàu.

Gần đây Sissy có chút vướng mắc…Tuy rằng cô đã sớm đưa ra lựa chọn, nhưng cô vẫn cố ý giấu Dumbledore, giáo sư trong trường vào ngày nghỉ có thể ở lại Hogwarts, nhưng cô lựa chọn theo xe lửa của trường để quay về nhà, giống như muốn cố gắng kéo dài thời gian trận chiến giữa hai người vậy.

Nếu mọi chuyện đã có kết cục của nó thì sao phải kéo dài thời gian làm gì? Làm chuyện vô ích mà cô vẫn luôn chán ghét như vậy làm gì.

Tiện tay cầm kẹo ếch chocolate trên bàn lên, Sissy cắn một phát đứt đầu ếch cho hả giận, hoàn toàn không ý thức được trên bàn nhỏ hầu như đã chát đầy vỏ kẹo các loại.

“Người phụ nữ ngốc này, cô đã ăn nhiều lắm rồi…” Draco ngồi đối diện Sissy, bất mãn giật lấy chocolate ếch đã bị cô cắn một nửa đi.

Mấy ngày nay đồ ngốc này luôn luôn không yên lòng, chẳng lẽ bị chuyện của Black làm cho mệt chết rồi sao? Nhưng mà cậu nghe nói nhờ sự làm chứng của cô cũng hiệu trưởng mà vụ án tiến hành vô cùng thuận lợi, Black cũng được phán vô tội, Potter ngu xuẩn cũng được cho phép đến nhà cha nuôi ở vào ngày nghỉ… Tại sao mà bộ dạng của cô lại khổ sở như vậy chứ?

“Ăn kẹo nhiều sẽ béo đấy, cẩn thận đến lúc lại béo như phu nhân nhà Weasley bây giờ.” Draco uy hiếp nói.

Cậu tận mắt nhìn thấy cái tay đang chuẩn bị lấy một cái kẹo ếch nữa của cô hơi cứng lại một chút thì hài lòng mà cười cười.

Tuy rằng Sissy không hề nói qua, nhưng Draco vẫn để ý được rằng cô vô cùng để ý đến dung mạo của mình, theo lý thuyết thì phụ nữ khi đến tuổi này đều sẽ bận rộn giúp chồng chăm con, sẽ không có thời gian chăm chút trang điểm giống như cô gái nhỏ như này, hoặc có lẽ bởi vì… cô ấy vốn không có chồng và con sao?

Draco hơi đồng tình mà nhìn cô một cái, nhưng thấy cô gái tóc bạc hơi nhếch môi mỏng, con ngươi như đá quý vụt sáng một chút, hình như vô cùng ủy khuất...

Được rồi… có lẽ cũng bởi vì người phụ nữ ngốc này sống vô dụng đến 37 năm nên cô vốn không phải trải qua quá trình trưởng thành này.

“Dừng, tôi sẽ không biến thành dạng như bà ấy đâu!” Sissy rên rỉ nói một câu: “Bạn học Malfoy, nhìn qua tôi đẹp hơn bà ấy nhiều.”

Lại là bạn học Malfoy… Đôi mắt màu xám tro của Draco tối sầm lại, không biết vì sao mà lại nhớ tới giấc mơ đêm hôm đó...Thời điểm cô gọi tên của cậu rất êm tai.

“Draco…” Chàng trai tóc bạch kim đầy kiêu ngạo lầm bầm một câu, quay đầu ra chỗ khác: “Nhìn tôi như vậy làm gì? Tôi nói cô có thể gọi tôi là Draco.”

Lời còn chưa dứt mà gò má trắng nõn của chàng trai đã đỏ rực một mảng.

Thấy dáng vẻ lúng túng của Draco, Sissy hơi cong môi cười.

cô gái tóc bạc cười như ánh xuân, như mai vàng trên tuyết, ánh sáng xuyên qua cửa sổ lướt ua thái dương của cô, rơi trúng mi tâm, cuối cùng cũng không tăng thêm chút quyến rũ nào cho cô cả bởi vì bản thân cô đã có sự quyến rũ vô cùng rồi.

“Ừ, Draco…”

Chuyện này rất nhanh bị bỏ qua sau đầu bọn họ bây giờ lại rất vui vẻ mà nói chuyện khác với nhau.

“Đồ ngốc, tôi gửi thư cho cô thì nhớ trả lời lại... Đều lại cô quá ngốc nghếch, nếu không tôi đã không phải gửi thư định kỳ để xác nhận xem cô có để bản thân chết đói hay không rồi...”

“…”

“Thời gian nghỉ ngơi thì đừng ăn quá nhiều đường, tôi cũng không muốn lúc gặp lại cô trở thành một bà béo đâu.”

“…”

“Chắc cũng phải cho nhiều thần chú phòng ngự bên ngoài Trang viên Suyier một chút… Chứ tôi thấy cô cũng không hợp mắt nhiều người lắm đấy...”

“…”



Lúc chia tay cô vốn định lượng dầu cộng một chút, nhưng không ngờ Draco lại giống như trở thành một người khác đứng dặn dò cô một đống chuyện từ lớn đến bé.

Cũng bởi vì vậy mà thời gian tạm biệt của bọn họ rất dài, đến khi Draco kéo được rương hành lý đến chỗ Lucius cùng Narcissa đã đứng đợi lâu thìsân ga cũng đã lác đác không còn mấy người.

Ánh mắt, không hề báo trước mà chạm vào ánh mắt của người đàn ông cao quý kia.

cô mỉm cười, sau đó quay người rời đi.

Từ lâu cô đã không phải Sissy Suyier ngày xưa rồi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.