[Đồng Nhân Hp] Phụ Nợ Tử Thừa

Chương 18: Chương 18: Ra trận còn có một cục nợ




“Người phụ nữ ngốc nghếch...cô...đang theo dõi giáo sư Snape sao?”

Draco đi nhanh về phía con người có mái tóc màu bạc đang núp ở góc tường kia, quả nhiên đúng là Sissy, đôi mắt màu xám tro lóe lên, hoang mang mở miệng.

Đầu tiên là giáo sư Snape cầm áo tàng hình của Potter đi rất nhanh, sau đó cậu lại có thể phát hiện ra người phụ nữ ngốc nghếch này đang theo dõi viện trưởng của mình...Cuối cùng thì đã có chuyện gì xảy ra vậy?

Draco cũng không ngốc nghếch, cậu biết mọi người đang giấu diếm chuyện gì đó, hơn nữa cô gái này chắc chắn có biết một chút ẩn tỉnh trong đó.

Cậu cau mày nhìn cô, mà bộ dạng này của cậu phản chiếu trong đôi mắt như đá quý của Sissy, khiến cho cô nhìn đến ngây người. Mới có vài ngày không gặp thôi mà trên người thằng nhóc này hình như thiếu mất vài phần nghịch ngợm, nhìn qua thật ra cũng trưởng thành không ít. (Truyện đăng tại cungquanghang.com)

không đúng...Bây giờ không phải là lúc nghĩ đến những chuyện này...Chuyện cô theo dõi Snape bị phát hiện rồi sao? Hơn nữa còn là bị cậu nhóc này phát hiện, cô phải giải thích như thế nào bây giờ? Cũng không thể ăn ngay nói thật, nói cho cậu biết là cô đang muốn bắt Peter Pettigrew được...

cô thừa nhận lần trước trong lúc vô tình đã thay đổi được tình tiết khiến cho cô cảm thấy vô cùng vui vẻ, cảm thấy có lẽ mình cũng có thể dùng sức lực của mình để thay đổi một chút tình huống cốt truyện...

Sissy vốn là một người hết sức bình tĩnh, cô cũng không muốn bị cuốn vào bất kỳ trận chiến nào, nhưng mà nhìn tình huống trước mắt xem, nếu theo như sự phát triển của cốt truyện, thân là một giáo sư của Hogwarts chắc chắn cô đừng nghĩ đến việc đứng ngoài cuộc chiến nào, cho nên mới quyết định dựa vào năng lực của mình để thay đổi chút tình huống nho nhỏ, nếu như cô bắt được Peter Pettigrew, ngăn cản hắn trợ giúp Voldemort sống lại, như vậy mọi chuyện đều sẽ được giải quyết....

cô suy đi nghĩ lại, cảm thấy dù thế nào thì đây cũng là con đường đơn giản nhất...Cho nên bây giờ mới quyết định đi theo Snape, ai biết ra quân bất lợi, còn chưa thấy bóng dáng Peter Pettigrew đâu đã bị thằng nhóc này tóm gọn rồi...Quả nhiên mình đúng là mệnh áo rồng (Chắc là chỉ được cái mã...Mình cũng không hiểu lắm)... đã định trước là không thể thay đổi được tình tiết sao?

Sissy bi ai ngồi xổm góc tường vẽ vòng tròn, hoàn toàn không có chú ý tới Draco lúc này đang nhìn nét mặt của cô đổi từ bối rối thành không biết làm sao.

“Này...Đồ ngốc, cô còn nán lại đây một chút nữa là đến cái bóng của viện trưởng cũng không thấy đâu nữa đấy...” Khoanh tay nhìn cô một lúc, Draco lạnh lùng mở miệng nói.

Sissy đang đắm chìm trong sự oán giận vô bờ, bị Draco nhắc nhở như vậy mới nhớ tới chuyện trọng yếu, cô phải đi bắt bằng được Peter Pettigrew.

“Nhưng mà...” cô do dự nhìn thiếu niên tóc bạch kim đang đứng bên cạnh, hình như là tạm thời chưa nghĩ ra phải giải thích với cậu như thế nào.

“Nếu như cô không muốn nói thì không cần nói đâu...” Draco trở nên rất bất thường, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Sissy rồi nở một nụ cười như có như không: “Cùng lắm thì...Tôi tự đi theo nhìn một chút là được...”

Cứ như vậy, Sissy đang theo dõi một mình lại không giải thích được mà biến thành một tổ đội hai người. Hai người đi một đường từ trường đến cây Liễu Roi, trên đường đi Sissy vẫn căm giận mà trừng mắt nhìn Draco, hình như muốn dùng ánh mắt để cho Draco một “khoảnh khắc đáng quên” vậy.

Mệt cho cô lúc đầu còn nghĩ là cậu ta đã trưởng thành hơn rồi... Kết quả thì vẫn là một thằng nhóc bốc đồng mà thôi....Lại dám uy hiếp nếu như cô không cho cậu ta đi theo dõi Snape cùng sẽ nói hết mọi chuyện cho Snape nữa chứ.

Tưởng tượng đến gương mặt u ám cùng những từ ngữ châm chọc không gì sánh được của bậc thầy ma dược kia... Sissy chỉ cảm thấy dạ dày cũng đau, không có cách nào đành phải mang theo cái đuôi này, cùng nhau trải qua gió bụi mệt mỏi mà đuổi theo bước chân của viện trưởng đại nhân Snape.

“Cây Liễu Roi? Giáo sư đến nơi này làm gì?”

Draco kinh ngạc nhìn viện trưởng nhà mình quen việc dễ làm mà đè lên vết sẹo trên thân cây, vốn là cây Liễu hung dữ hay đánh người nay tự dưng lại đứng im.(Truyện đăng tại cungquanghang.com)

“thì ra cây này có thể đứng im...”

Tuy nhiên rõ ràng là thằng nhóc này đã không khống chế tốt âm lượng của mình và mặc dù Sissy đã phản ứng rất nhanh mà dùng mấy câu thần chú cách âm ở xung quanh bọn họ, nhưng vẫn bị Snape nhìn thẳng vào hướng bọn họ đang trốn.

Sissy thấy thế, không vừa lòng mà liếc con người đã ý thức được mình vừa gây họa kia, lập tức dùng thần chú Disillusionment Charm (Bùa ẩn) cho hai người, lúc này mới lừa gạt được ánh mắt cảnh giác của bậc thầy ma dược.

“Xin lỗi...Tôi...” Nhìn thấy Snape đã đi vào trong hốc cây, Draco thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận mở miệng nói xin lỗi.

Cậu không nghĩ tới mình có thể thấy được một cảnh khó tin như vậy...Nên mới không cẩn thận...

Nhưng mà cũng phải nói dường như đồ ngốc kia đúng là tỉnh táo hơn cậu nhiều, hoàn toàn khác hình ảnh không mang theo não như ngày bình thường.

Ở chung với Sissy như vậy, Draco cũng dần hiểu được tính tình của cô, cô là dạng người lười quan tâm đến những việc nhỏ không đáng kể, cho nên ngày thường mới có dáng vẻ đối với chuyện gì cũng không quan tâm như vậy, nhưng mà nếu đến một ngày mà cô thực sự nghiêm túc thì chắc chắn sẽ không nhận thức sự việc một cách qua loa mơ hồ. Quả nhiên không hổ là Thần sáng xuất thân từ Slytherin mà vẫn sống sót qua thời kỳ nguy hiểm kia.

“Chúng ta phải làm sao bây giờ? Cứ như vậy đi vào sao?” Cậu biết dưới loại tình huống như thế này thì nghe theo ý Sissy sẽ là một quyết định tương đối tốt, dù sao thì kinh nghiệm xử lý tình huống nguy hiểm của cô phong phú hơn nhiều so với cậu.

“Hả?” Ai ngờ Sissy người thường thấy dáng vẻ kiêu ngạo khó tính của thằng nhóc Draco này lại bị dáng vẻ nghe lời ngày hôm nay của cậu dọa phát hoảng, khó có thể tin quan sát Draco từ trên xuống dưới một lần, cuối cùng mới nghiêm túc hỏi lại: “Bạn học Malfoy, buổi tối hôm nay cậu ăn phải đồ hỏng bị đau bụng sao?”

“...” Vì vậy Draco khó khăn co rút khóe miệng, cậu muốn thu hồi lời mà cậu vừa nói, hình như lúc nào đại não của người phụ nữ này cũng đần độn đến kỳ quái thì phải.

Có đôi khi Draco thậm chí nghi ngờ tổ tiên nhà Suyier có phải là có một nửa dòng máu người khổng lồ hay không, nếu không thì tại sao lại có đồng thời một cơ thể siêu phàm hơn người thường cùng một bộ não như bị người khổng lồ giẫm nát kia là sao?

Cậu vừa tận mắt nhìn thấy người phụ nữ này dùng sự linh hoạt vượt qua người bình thường của mình để tránh sự tấn công của cây Liễu Roi, sau đó lại vô cùng thoải mái làm cho cây điên kia bình tĩnh lại.

Được rồi...Tuy rằng cậu không muốn thừa nhận, nhưng mà quả thật cậu là gánh nặng của đồ ngốc kia, nếu như không có cậu, đoán chừng cô cũng không cần phí sức đi ấn vào vết sẹo của cái cây kia, trực tiếp nhảy xuống là được rồi...

“Này, đồ ngốc...Chúng ta đang đi đến đâu đấy?”

Khu vực tối tăm dưới mặt đất đã không nhìn thấy mặt trời trong nhiều năm, mà bởi vì sợ bị người khác phát hiện nên không thể sử dụng Lumos (Phát Quang) được, giọng điệu của Draco đã hơi thiếu kiên nhẫn sau khi bị vấp phải thứ gì đó dưới chân một lần nữa. (Truyện đăng tại cungquanghang.com)

Điều khiến cho cậu càng khó chịu hơn là dọc theo con đường này Sissy đều đi vô cùng ổn định, thậm chí còn có thể nói là tương đối nhẹ nhàng, vì vậy suy nghĩ bản thân luôn luôn là gánh nặng của cô ấy của Draco lại càng ngày càng tích tụ.

“Có lẽ là...Đến Hogsmeade?” Sissy trả lời một câu không chắc chắn, trong lời nói hình như còn mang theo chút ý cười.

Thính giác xuất sắc đã giúp cô sớm hiểu được khó khăn trong việc đi lại của Draco, nhưng cậu ta vẫn luôn ngại mặt mũi mà không chịu đề nghị cô đi chậm một chút, nên nói gì về cậu được nhỉ, vụng về đáng yêu?

Trong bóng tối Draco chỉ cảm thấy cổ tay của mình được một cái tay mềm mại nắm lấy, bước chân của cậu hơi dừng lại một chút, sau đó cẩn thận dùng tay kia mở móng vuốt nhỏ đang nắm chặt cổ tay mình ra rồi bao lấy nó vào trong tay của mình.

Cậu có thể cảm nhận được thân thể của cô gái đi trước mặt hơi giật mình một chút, hình như muốn rút tay ra, nhưng cuối cùng chỉ hơi giật giật ngón tay một chút rồi để cậu tùy ý lôi kéo tay cô, làm hết phận sự mà dắt cậu đi về phía trước.

đi khoảng hơn nửa tiếng, hai người đều hết sức bất thường mà không hề mở miệng nói chuyện, thẳng đến khi Sissy nhìn thấy cửa gỗ trước mặt mới ngừng lại, thản nhiên mở miệng: “Hình như phía trước có một gian phòng...Chắc giáo sư Snape đang ở bên trong...”

cô im lặng rút tay ra khỏi tay cậu mà không để lại dấu vết nào, Draco chỉ cảm thấy cái tay mới vừa cùng Sissy nắm tay kia bỗng nhiên trống không, không khỏi cảm thấy có chút thất vọng.

Nhưng mà Draco rất nhanh đã điều chỉnh lại cảm xúc của mình, đôi mắt màu xám tro nhìn chằm chằm vào cửa gỗ cũ nát, im lặng hỏi Sissy bước tiếp theo phải làm sao.

Cậu không biết sau cánh cửa kia có chuyện gì, nhưng cậu nghe được có âm thanh cãi nhau, hình như giáo sư Snape đang tranh luận với người nào đó...

“Này đồ ngốc?”

Draco nghi ngờ nhìn thoáng qua cô gái bên cạnh, phát hiện cô đang thất thần nhìn chằm chằm cánh cửa kia, có một bộ dạng không biết làm sao.

Draco nhíu nhíu mày, liên tiếp kêu cô vài tiếng, cô mới chịu đáp lại, nở nụ cười vô cùng miễn cưỡng, chậm rãi đẩy cửa ra.

Mọi thứ đập vào mắt có vẻ lộn xộn không chịu nổi, nhưng mà điều khiến Draco kinh ngạc không phải là cách bày biện của căn phòng này mà là có người trong phòng, đương nhiên giáo sư Snape sẽ ở trong đó, nhưng cậu không ngờ trong đó còn có bộ ba Harry Potter cùng với Lupin? Điều khiến người khác khó tin chính là Sirius Black đang bị truy nã cũng ở đây...

Trong lúc Draco còn đang kinh ngạc, Sissy đã nhanh tay lẹ mắt mà ném một vật gì đó xuống, vật kia vô cùng chuẩn xác lướt qua trước mắt Snape, cuối cùng rơi thẳng vào vách tường bằng gỗ trong gian phòng cũ nát.

Những người bị động tác của cô làm cho khiếp sợ không chỉ có những chàng trai cô gái mới mười ba tuổi là Draco cùng tổ đội ba người Harry Potter mà còn có cả những người trưởng thành bên trong gian phòng nữa.

Lúc nãy ngoài việc Sissy đã thực hiện thần chú tước vũ khí chuẩn xác đến ba hướng khác nhau, còn có nếu như bọn họ không nhìn lầm...thì hình như người phụ nữ này còn ném một thứ gì đó... Dao ăn?

Dưới ánh nhìn nóng bỏng của rất nhiều người, Sissy xấu hổ cười: “Trước khi đến đây tôi không tìm được vũ khí phòng thân nào nên mới cầm tạm dao ăn của trường học...Chuyện đó... Severus, Remus, hai người có thể coi như không thấy là được rồi...”

“...” không khí trong Lều Hét đều trở nên thật kỳ lạ... Draco cảm thấy rất bất lực, người phụ nữ ngốc nghếch này có luôn năng lực khiến người khác thấy vô lực trong nháy mắt dù ở trong bất kỳ tình huống nào.

Đương nhiên Sissy cũng không tự giác được bản thân là người thế nào, cô vẫn thảnh thơi như trước mà dạo bước đến bên cạnh Snape, hết sức phấn khởi mà mua chuộc lòng người: “Severus này, tôi vừa cứu cậu một lần đấy.”

Draco xin thề, cậu đã thấy được oán khí màu đen dày đặc xung quanh người của viện trưởng rồi... Nếu như ánh mắt có thể giết người thì chắc người phụ nữ kia đã chết mấy trăm lần rồi. (Truyện đăng tại cungquanghang.com)

Vì để tránh cho oán khí của viện trưởng tiếp tục khuếch tán, cậu vội vàng dắt Sissy trở về, mang theo biểu tình kinh hãi “Cho dù cô muốn chết cũng đừng có mang theo tôi“.

Ngược lại, Sissy vẫn vui vẻ dịu dàng như trước, vỗ vỗ mu bàn tay của cậu động viên, ý bảo cậu đừng lo.

Dáng vẻ tươi cười của cô gái rất tươi đẹp, dường như xua tan mọi không khí khẩn trương lúc nãy, cũng làm cho mọi người bên trong phòng đều tỉnh táo lại.

Snape hít một hơi thật sâu, rất lâu mới bật ra một câu từ trong kẽ răng: “Tôi không có cầu xin cô cứu tôi, Suyier. Hơn nữa tôi rất muốn nghe lý do vì sao mà cô cùng Malfoy lại ở đây vào lúc này?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.