Độc Tình

Chương 2: Chương 2




Sau khi tiếp nhận Liên Thịnh, cuộc sống của Lộ Thiếu Hành cũng chẳng thoải mái gì, hết mâu thuẫn gia đình lại đến nội bộ công ty không đồng thuận, chia bè kết phái. Đương nhiên, Lộ Thiếu Hành chẳng hề bận tâm về chuyện người của phe này phe kia, xưa nay anh vốn không dễ tin vào lòng người. Xã hội hiện giờ, ai cũng chạy theo cái lợi, thấy người nào có lợi thì sẽ về phe người đó.

Giấy tờ tài liệu hỗn độn trên bàn, rõ ràng đã bị lục lọi. Lộ Thiếu Hành chỉ nhìn thoáng qua một lượt rồi mở máy tính, nghiên cứu tính hình cổ phiếu của công ty. Từ sau khi ông ngoại qua đời, giá cố phiếu có nhiều biến động bất thường, anh vẫn nghi ngờ có người ngầm giở trò sau lưng. Mấy ông cậu đáng kính kia, giải quyết sớm ngày nào thì bớt lo ngày ấy.

”Dạo này thế nào?” Lộ Ôn Diên cười hả hê. Biết được tình hình hiện tại của Lộ Thiếu Hành, không trêu chọc một chút thì thật uổng phí.

”Không đến nỗi.” Vừa nhìn những số liệu nảy, Lộ Thiếu Hành lập tức đưa ra được kết luận.

Thải độ ung dung của anh khiến Lộ Ôn Diên không khỏi sửng sốt, anh ta cười gượng hỏi: “Có cần giúp gì không?“.

”Cần chứ.” Lộ Thiếu Hành bình thản đáp.

Lộ Ôn Diên nhướng mày, đúng là tự mình dẫn xác đến cho cọp.

Lộ Thiếu Hành phối hợp với Lộ Ôn Diên, mau chóng giải quyết xong vấn đề với mấy người cậu và đám nhân viên không biết điều. Bận tới bận lui, đảo mắt đã hai tháng trôi qua, đến khi bố mẹ Trác Dực Đình gọi điện “hỏi thăm”, Lộ Thiếu Hành mới nhớ đến chuyện mà họ nhờ lúc trước. Đã đồng ý giúp rồi thì ffương nhiên phải giữ lời. Lâu lắm anh không đi đâu đó thư giãn, nhân cơ hội này có thể hẹn mấy người bạn cũ gặp mặt. Nghĩ vậy, anh lập tức gọi điện thoại đặt chỗ rồi thông báo qua loa với đám bạn thân, đề nghị mọi người đưa bạn gái theo, chứ không chỉ có cánh đàn ông nói chuyện trời biển và uống rượu. Là người mời thì phải ra dáng chủ tiệc, anh liền gọi điện mời Thái Di Dao đi cùng mình.

Thái Di Dao vô cùng kinh ngạc, mãi đến khi lên xe vẫn ngỡ như mình đang nằm mơ. Lần trước cô ta cũng đến dự tiệc chào mừng Lộ Thiếu Hành, nhưng thái độ của anh rất hờ hững khiến bản thân cô ta tự biết ý mà lui, mặc dù bố mẹ cô ta vẫn hối thúc liên tục.

Lộ Thiếu Hành lặng yên lái xe, mười đầu ngón tay đặt trên vô lăng mang một vẻ quyến rũ mê người. Phụ nữ nhiều khi không chịu thừa nhận rằng, sau khi gặp một người đàn ông có diện mạo lôi cuốn, sẽ thấy anh ta làm gì cũng vừa mắt. Tất cả đều là bởi ấn tượng ban đầu đã hằn sâu vào tiềm thức.

”Không cần căng thẳng.” Lộ Thiếu Hành vừa lái xe vừa nói, “Chỉ là gặp mặt vài người bạn thôi“.

Thái Di Dao kinh ngạc muốn biết tại sao Lộ Thiếu Hành gặp gỡ bạn bè mà lại đưa mình đi cùng.

“Tôi tưởng rằng chúng ta là bạn?” Lộ Thiếu Hành hời hợt liếc nhìn đối phương qua gương chiếu hậu, thản nhiên nói.

Thái Di Dao cả kinh, những tưởng Lộ Thiếu Hành muốn chứng minh điều gì thông qua buổi gặp gỡ này hoá ra bản thân đã nghĩ quá nhiều.

”Đương nhỉên rồi.”

Có điều, Lộ Thiếu Hành dường như đã bỏ quên một chữ “chỉ“.

Đến quan bar Vũ Mỹ, Lộ Thiếu Hành chủ động trò chuyện vài điều vụn vặt với Thái Di Dao, đối phương cũng đáp lại vui vẻ, bầu không khí không đến nỗi quá trầm lặng.

Cửa phòng vừa mở ra, Thái Di Dao sửng sốt mất vài giây vì thấy bên trong rất đông người, cô ta đi theo Lộ Thiếu Hành ngồi xuống cạnh anh.

”Lộ Thiếu Hành, chàng mấy khi thấy cậu nhớ đến bọn này nhé, tôi còn tưởng cậu quăng chúng tôi ra Đại Tây Dương rồi cơ đấy. “ Đã lâu không gặp nhau, Trang Chu vừa nhìn thấy Lộ Thiếu Hành đã nổi hứng trêu đùa.

”Dạo này tôi bận quá.” Lộ Thiếu Hành tươi cười đáp lại, không giới thiệu Thái Di Dao với mọi người, trong tình huống này giới thiệu có lẽ chỉ khiến người khác nghĩ rằng bên trong sự tình có uẩn khúc.

“Chứ không phải vì bận ứng phó với phụ nữ à?” Tưởng Diệu hờ hững nói, còn bổ sung thêm một tiếng thở dài.

”Tôi đâu phải Trác Dực Đình chứ!'' Lộ Thiếu Hành cầm ly rượu lên, đảo mắt về phía người hỏi. 

Nghe câu này, mọi ngươi đều tỏ ra đồng cảm, ai đó bật cười: “Tôi dám cá lần này Trác Dực Đình nghiêm túc“.

”Cá gì nào?”

Đoạn, hai ngươi họ giơ ngón trỏ ra giao hẹn, còn không quên dặn dò những người khác: “Các anh em ở đây phải làm chứng đấy nhé!“.

Đang bàn luận sôi nổi thì cửa phòng bị ai đó mở toang, mọi ánh mắt đổ dồn vể phía cửa. Trác Dực Đình bước vào với vẻ mạt rạng rỡ, bên cạnh anh ta là một cô gái mặc trang phục đơn giản nhưng được phối hợp rất vừa mắt, mái tóc dài tết lại khéo léo, toát lên một phong thái ngọt ngào, hiền thục khiến người đối diện cũng cảm thấy thoải mái.

Trác Dực Đình tiến lại vỗ vai Lộ Thiếu Hành: “Vẫn biết đường về cơ đấy?”

Lộ Thiếu Hành liếc nhìn cô gái phía sau Trác Dực Đình, thản nhiên đáp: “Tất nhiên, về còn xem mắt cậu có tiến bộ không chứ“.

Trác Dực Đình kéo bạn gái đến bên cạnh, giới thiệu: “Lê Họa”, rồi chỉ vào Lộ Thiếu Hành, nói: “Bạn cấp ba của anh, cậu hai nhà hộ Lộ, Thiếu Hành“.

Cô gái tên Lê Họa tiến lên trước một bước, chủ động chào hỏi: “Nghe danh từ lâu, rất vui được gặp anh.”

”Gặp cô Lê mới là trăm nghe không bằng một thấy.”

Chỉ là mấy câu giới thiệu đơn giản nhưng cũng đủ để Lộ Thiếu Hành hiểu rằng lần này Trác Dực Đình rất nghiêm túc, đừng hòng ai can thiệp được. Anh nhìn chăm chăm Lê Họa, hơi nâng cằm, chìa tay về phía đối phương.

Lê Họa không muốn Trác Dực Đình khó xử, bèn tươi cười chủ động đưa tay lên bắt. Chỉ cô mới biết, tay mình bị người đàn ông kia bóp chặt đến nỗi đỏ ửng.

Đàn ông khi làm chuyện mờ ám, luôn đáng sợ hơn phụ nữ.

Suốt thời gian còn lại, mọi câu chuyện đều xoáy vào Lộ Thiếu Hành, dù sao anh cũng vừa từ nước ngoài trở về, lâu ngày mới tụ họp bạn bè. Chỉ nó nhóm nữ hay hỏi chuyện Lê Họa, Trác Dực Đình thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn về phía cô như thể muốn xác định cô có ổn hay không.

Trang Chu ngồi xuống bên cạnh Lộ Thiếu Hành, hất cằm về phía Lê Họa, hạ thấp giọng chỉ có một mình Lộ Thiếu Hành nghe được: “Thật sự mặc kệ thế hả?”

Lộ Thiếu Hành nheo mắt: “Còn có thể làm gì được?”

“Nghe nói bố mẹ cậu ta đã đến tìm cậu?” Trang Chu cười ẩn ý.

“Bố mẹ cậu ta còn phải bó tay, huống hồ là tôi.” Lộ Thiếu Hành lơ đễnh uống một ngụm rượu, “Hơn nữa, chẳng lẽ cậu không nhận ra cô nàng bảo bối kia của cậu ta?”

“Chính vì nhận ra nên mới khó giải quyết.”

“Khó thì thôi.” Lộ Thiếu Hành ngả người vào lưng ghế.

Trang Chu vừa rời khỏi, Trác Dực Đình nhanh chóng ngồi vào thế chỗ.

”Gỉai quyết mấy chuvện kia sao rồi?” Anh ta cười hỏi, “Trông cậu cũng không đến nỗi chật vật lắm nhỉ!“.

”Cậu có vẻ rất tiếc nuối?” Lộ Thiếu Hành đưa một ly rượu vào tay Trác Dực Đình, rồi tự rót một ly khác cho mình, “Thật lòng tôi rất tiếc vì các cậu không thể cười trên nỗi đau của tôi“. 

Trác Dực Đình bật cười thành tiếng, vỗ vai Lộ Thiếu Hành, “Đúng là rất muốn được cười trên nỗi đau của cậu, nhưng xem ra cậu không cho chúng tôi cơ hội“.

”Biết đâu đấy, ngày đó sẽ tới nhanh thôi, hên xui mà, người tiếp theo không chừng lại là tôi.” Lộ Thiếu Hành nói bâng quơ.

Trác Dực Đình quan sát Lộ Thiếu Hành hồi lâu mới lên tiếng: “Tôi thật sự muốn thấy bộ dạng cậu lúc nghiêm túc“.

Lộ Thiếu Hành liếc anh ta một cái: “Chẳng lẽ cậu không nhận ra lúc nào tôi cũng nghiêm túc à?“.

Hai người vừa nói vừa cười vui vẻ.

Trác Dực Đình vốn tưởng rằng Lộ Thiếu Hành có chuyện muốn nói với mình, trong lòng cũng đã chuẩn bị sẵn cách ứng phó. Thật không ngờ Lộ Thiếu Hành chẳng hề hé răng nửa lời về chuyện đó, anh ta không khỏi kinh ngạc, đồng thời cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Lúc này, Lê Họa chợt lên tiếng: “Xin lỗi, em ra ngoài một lát“. Những cô gái còn lại vốn chỉ tò mò về Lê Họa, chứ chẳng hề có ý làm khó cô, lập tức tươi cười gật đầu.

Lê Họa không thích đến những cuộc gặp gỡ kiểu này, nhưng Trác Dực Đình đưa cô theo ắt hẳn là có nguyên do đặc biệt nên cô không muốn hỏi nhiều. Hơn nữa, anh sẵn sàng để cô bước vào những mối quan hệ của mình chứng tỏ anh thật sự coi trọng cô. Làm người cũng cần phải thức thời.

Cô vào phòng vệ sinh, dặm thêm chút phấn má rồi lấy bao thuốc lá trong túi ra, ngẫm nghĩ giây lát, lại bỏ vào. Mùi thuốc lá bám lại trên người rất lâu, tốt nhất không nên hút lúc này. Cô nhìn lại mình trong gương, chợt thấy nực cười bởi chính cái bộ dạng danh giá của mình hiện tai, chẳng khác nào một cái xác không hồn.

Ra khỏi nhà vệ sinh được mấy bước, Lê Họa giật nảy mình vì trông thấy Lộ Thiếu Hành. Anh đứng khoanh tay, khóe miệng nhếch lên cười nhẹ, như thể gặp lại một người bạn tốt sau nhiều năm xa cách.

Cô cứ thế đi ngang qua, bất ngờ bị Lộ Thiếu Hành giữ tay lại, đẩy sát vào tường. Cô ngẩng lên nhìn gương mặt gần trong gang tấc, tim đập thình thịch nhưng không hé răng nửa lời.

Lộ Thiếu Hành nhìn chằm chằm cô hồi lâu rồi chợt lên tiếng: “Xin lỗi, tôi nhận nhầm người“.

Anh buông cô ra, quay lưng bỏ đi như chưa hề xuất hiện. Chỉ còn mình cô đứng đó trông theo bóng lưng anh, hai bàn tay nắm chặt.

Ngươi thòng minh luôn biết cách day đối phương vào tình trạng hoàng loạn. Có lẽ ngay từ đấu, phấn thua đã thuộc về cô.

Người thông minh luôn biết cách đẩy đối phương vào tình trạng hoảng loạn. Có lẽ ngay từ đầu, phần thua đã thuộc về cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.