Điên Cuồng Độc Chiếm

Chương 62: Chương 62




Edit & Beta: Nhi

Tám tháng sau, hoa đào đã trồng mấy tháng trước trên đảo nở rộ, hồng phấn tươi đẹp, nhìn từ xa, hòn đảo trông tựa như một Đảo Đào Hoa mỹ lệ.

Trong rừng truyền đến tiếng cười của một cô gái, trong thế giới ngập màu hồng đó có một thiếu nữ đang mang thai, cô đứng dưới tàng cây anh đào, gương mặt còn hồng hào hơn cả hoa, ngũ quan xinh đẹp nổi bật, thanh tú hơn suối. Tuy bụng to không tiện, nhưng vì dáng người cao gầy nên vẫn có vẻ linh hoạt nhẹ nhàng, thấy thế nào cũng không giống người sắp sinh.

Cô cười ngọt ngào với hoa đào, mặc một bộ đầm bầu hồng nhạt, gương mặt trắng nõn càng thêm xinh đẹp, rất có hương vị “Ngọc diện hoa đào tương ánh hồng”. (Gương mặt ngọc và hoa đào tôn nhau cùng ánh sắc hồng)

Có lẽ là cô ngắm quá mức nhập tâm nên không nhận thấy tình huống chung quanh, cô đột nhiên xoay người, nhận ra người mới ở cùng mình không thấy đâu nữa, cô hoảng sợ tìm quanh bốn phía, hô to: “Lãnh Ngạo, anh ở đâu, sao em không nhìn thấy anh?”

Kêu một lúc lâu vẫn không thấy Lãnh Ngạo, sắc mặt của cô càng thêm khó coi. Lúc cô bắt đầu kinh hoảng thì gốc hoa đầu trước mắt bỗng nhiên nhoáng lên một cái, cô xoay người nhìn thấy người mình muốn tìm, nở một nụ cười ngây thơ hồn nhiên.

“Cho em!” Một giọng nam trầm thấp từ tính vang lên.

Cô vui vẻ nhận lấy, có chút tủi thân nói: “Anh đi hái hoa cũng không chịu nói một tiếng, đột nhiên biến đâu mất tiêu, em sợ lắm biết không.”

“Khả Nhi, xin lỗi, sau này sẽ không như vậy nữa, làm em lo lắng rồi.” Lãnh Ngạo ôm hai vai cô, hai người cùng dạo bước trong rừng hoa đào, thỉnh thoảng có vài cánh hoa rơi xuống lả tả, cảnh sắc đẹp vô cùng.

Một lúc sau hai người mới rời khỏi rừng hoa, trở về phòng ngủ.

Dọc đường Lãnh Ngạo luôn quan tâm đầy đủ với Thước Tiểu Khả, chỉ sợ cô mang thai không tiện, mãi đến khi đặt cô lên giường anh mới thở ra một hơi.

“Nghỉ ngơi đi!” Anh vừa định xoay người thì bị Thước Tiểu Khả ôm eo, cô làm nũng nói: “Ngạo, anh đừng đi, em sợ, đừng rời khỏi em!”

Lãnh Ngạo nghe thấy giọng nói hờn dỗi của cô thì trong lòng trào dâng ấm áp, hiện tại cô dựa dẫm vào anh như vậy, khiến anh cảm thấy những việc mình làm vì cô đều xứng đáng.

Anh xoay người ngồi xuống đầu giường, nói: “Anh ở đây với em, an tâm ngủ đi!”

Thước Tiểu Khả thấy anh ở lại thì an lòng không ít, cô nằm xuống, vỗ vỗ bụng nói: “Ngạo, anh thích con gái hay con trai?” Ở nước A, phụ nữ có thai có thể siêu âm giới tính thai nhi, nhưng bọn họ không muốn như vậy, vì họ thấy biết trước hết thì không thú vị, vẫn để niềm vui này lại đến ngày sinh nở thì tốt hơn.

“Con gái hay con trai anh đều thích.” Lãnh Ngạo cũng vươn tay vuốt bụng cô, cảm nhận máy thai trong bụng.

“Ngạo, ngày mai anh đi mua đồ dùng em bé với em nhé.” Kỳ thật Lãnh Ngạo đã mua rất nhiều rồi, nhưng Thước Tiểu Khả vẫn cảm thấy không đủ.

“Được, anh đi cùng em, mau ngủ đi.”

Lần này, Thước Tiểu Khả mới thỏa mãn nhắm mắt lại, một tay đặt trên bụng, tay kia vẫn cầm chặt tay Lãnh Ngạo , mấy phút sau cô rốt cuộc cũng chìm vào giấc ngủ.

Lãnh Ngạo nhìn gương mặt khi ngủ như trẻ con của cô, đáy mắt ấm áp, anh vẫn ngồi yên không dám động, Khả Nhi vừa mới ngủ, anh sợ mình thoáng động một cái sẽ làm cô thức giấc. Từ sau khi mang thai, cô rất dễ tỉnh ngủ, cho nên anh phải vô cùng cẩn thận.

Khoảng nửa giờ sau, thấy cô đã ngủ say anh mới nhẹ nhàng cầm tay cô đặt vào trong chăn, lo lắng nhìn cô vài lần rồi mới rời đi.

Ngày hôm sau, Lãnh Ngạo đưa Thước Tiểu Khả vào trong trung tâm mua sắm trong nội thành phồn hoa. Bọn họ đi dạo mấy cửa hàng đồ dùng trẻ em cao cấp, lực chú ý đều đặt lên hết hàng hóa, thấy thích cái gì thì trực tiếp mua không cần nhìn nhãn hiệu, sau đó đưa hết cho hộ vệ phía sau lưng.

Thước Tiểu Khả đã mang thai hơn tám tháng, tuy dáng người không mập lắm, lúc đi đường cũng linh hoạt, nhưng trung tâm không thể so bằng trên đảo, hoàn cảnh phức tạp, cho nên Lãnh Ngạo vẫn giữ chặt eo cô, không để cô rời khỏi tầm mắt mình một bước.

Nhìn thấy một đôi giầy nhỏ đáng yêu, hai mắt Thước Tiểu Khả sáng lên, dùng giọng điệu trẻ con nói: “Ngạo, anh xem! Đôi giầy này đẹp biết bao nhiêu!”

“Rất đẹp, nhưng màu sắc quá sặc sỡ, nếu sinh con trai thì không mang được.” Lãnh Ngạo cũng không thích màu sắc quá sáng.

Thước Tiểu Khả chu miệng nói: “Không sao, mua hai đôi màu đỏ và màu xanh là được!” Cô nói xong lập tức cầm một đôi giầy xanh lên đi đến quầy thu ngân.

Sau khi mua hai đôi giầy, thấy hộ vệ cầm quá nhiều đồ, Thước Tiểu Khả không đành lòng nhìn bọn họ mệt nhọc như vậy nên nũng nịu nói với Lãnh Ngạo: “Mình mua cũng đủ rồi cho bọn họ trở về đi!”

Lãnh Ngạo ôm Thước Tiểu Khả, một đoàn hộ vệ đi theo sau, chậm rãi rời khỏi cửa hàng. Lúc đi xuống cầu thang cuốn lại gặp phải ba người, ba người này vẫn nhìn Thước Tiểu Khả nhưng Thước Tiểu Khả chỉ khách khí nhìn thoáng qua, cô hoàn toàn không quen bọn họ.

Lãnh Ngạo cũng phát hiện ra, anh phóng một ánh mắt nguy hiểm về phía ba người kia khiến bọn họ sợ tới mức xanh mặt, không dám nhìn Thước Tiểu Khả nữa, mãi khi xuống đến nơi họ mới dám thở dốc một hơi, bắt đầu nói chuyện.

“Sao Khả Nhi lại không nhận ra chúng ta?” Đỗ Ngưng hỏi.

“Chắc là bị Lãnh Ngạo uy hiếp.” Thước Lai Diệp trả lời, anh biết rõ Lãnh Ngạo sao có thể thật sự cho em gái tự do được chứ.

“Aiz, mấy tháng trước Lãnh Ngạo đưa Khả Nhi về thăm nhà, còn tưởng là về sau có thể thường xuyên gặp con bé, không ngờ con bé mang thai thì cậu ta lại trở về bộ mặt thật, nhốt nó luôn trên đảo, chúng ta cũng không thể gặp được nữa.” Phong Duy đã mấy tháng không gặp được con, bà vô cùng buồn bã, hôm nay vô tình gặp được nhưng lại không thể nhận nhau, bà cũng không biết phải làm sao. “Hiện giờ con bé sắp sinh rồi, mà bà ngoại này lại không thể chăm sóc cho cháu mình được.”

“Mẹ, mẹ đừng buồn nữa.” Lãnh Ngạo yêu Khả Nhi quá mức, Thước Lai Diệp biết rõ trong lòng, chỉ là anh không hiểu được, nếu Lãnh Ngạo đã cho Khả Nhi tự do, cũng cho em gái nhận lại người nhà, thì tại sao lúc Khả Nhi mang thai lại đột nhiên thu hồi tất cả. Nếu nói là vì muốn tốt cho đứa con trong bụng thì cũng không đến mức ngay cả người nhà cũng không cho gặp. Mà nhìn dáng vẻ của Khả Nhi lại khác khi trước rất nhiều, tựa như không nhận ra người nhà vậy.

“Sao có thể không buồn chứ?” Phương Duy than thở: “Nếu mẹ không gặp được Khả Nhi nữa thì coi như tâm mẹ đã chết, nhưng vì sao Lãnh Ngạo lại cho con bé về nhà làm gì, tình cảm rất khó xây dựng được lại tan biến, mà lúc Khả Nhi nhìn thấy chúng ta cũng không có biểu tình gì. Mẹ rất lo lắng cho nó.”

Hai mẹ con đều đau khổ trong lòng, Đỗ Ngưng đứng bên cạnh vì không biết nguyên nhân, bạn trai cũng không nói nhiều với cô, nên cô chỉ có thể giương mắt nhìn.

____

Sau khi về đảo, Lãnh Ngạo lại đưa cô về phòng y tế, vì đứa con trong bụng nên Lãnh Ngạo mua về tất cả dụng cụ kiểm tra thời gian mang thai, cao hơn nữa còn mời bác sĩ sản khoa đến khám thai nhi định kì cho Thước Tiểu Khả. Lúc khám thai, nhìn anh có vẻ rất hưng phấn, bởi vì bác sĩ nói hôm nay phải làm siêu âm, cha mẹ có thể thấy tình hình của thai nhi trong bụng.

Trong phòng y tế, Thước Tiểu Khả nằm trên gường, bên cạnh có một bác sĩ nữ khoảng năm sáu chục tuổi đang tập trung vừa nhìn màn hình siêu âm, vừa cầm dụng cụ dời tới dời đi trên bụng Thước Tiểu Khả.

Lãnh Ngạo thấy vợ mình bị bác sĩ ‘lần mò’, thầm mừng vì mình mời bác sĩ nữ đến, theo như tính tình anh, sao có thể cho phép một bác sĩ nam đến gần vợ mình chứ? Cho dù là trị liệu bình thường thì cũng không được.

“Bác sĩ, thai nhi có bình thường không?” Thước Tiểu Khả lo nhất là con bị dị dạng gì đó.

“Rất bình thường.” Bác sĩ đã nói với cô mấy lần rồi, con chưa sinh ra, mẹ cứ lo lắng phập phồng như vậy.

Bác sĩ nhìn một lúc rồi hỏi: “Lãnh tiên sinh thật sự không muốn biết giới tính của thai nhi sao?”

“Không muốn , tôi và vợ tôi muốn để bất ngờ này lại đến ngày sinh.” Lãnh Ngạo nhìn màn hình siêu âm, đáng tiếc anh không phải bác sĩ, nhìn không hiểu gì cả. Vì thế anh bước lên trước một bước, chỉ vào màn hình hỏi: “Đây là mặt của con sao?”

“Đúng vậy.” Bác sĩ bắt đầu giải thích: “Đây là tứ chi, hiện tại em bé đang gặm ngón tay đó.”

Nghe bác sĩ nói vậy, Lãnh Ngạo càng nhìn chăm chú hơn, nhưng phải một lúc lâu mới thấy được dáng vẻ mơ hồ của con.

Thước Tiểu Khả nằm trên giường cực kì hâm mộ Lãnh Ngạo, anh có thể nhìn con ở khoảng cách gần như vậy, tuy chỉ là hình ảnh nhưng so với cô thì vẫn tốt hơn.

“Bác sĩ, tôi có thể xem được không?” Cô không vui hỏi.

Bác sĩ cười cười: “Nếu như cùng xem thì sao siêu âm thai được nữa?”

Thước Tiểu Khả nghe vậy thì vô cùng tức giận, mấy giây sau nghe bác sĩ nói: “Không sao đâu, những ảnh này sẽ được chụp lại, một lúc nữa cô sẽ thấy thôi.”

Nghe vậy cô mới hết giận.

Kiểm tra xong, cô quả nhiên được nhìn ảnh siêu âm, ngũ quan rất mơ hồ, con nằm cuộn tay chân có vẻ rất an nhàn. Cô càng xem càng kích động, càng xem càng vui, cuối cùng lại vui đến khóc.

“Khả Nhi, khóc cái gì?” Lãnh Ngạo cũng rối loạn theo, rõ ràng vừa rồi còn vui như vậy sao bây giờ lại khóc rồi.

“Không có gì.” Thước Tiểu Khải lau nước mắt nói: “Chỉ là cảm thấy được làm mẹ thật sự rất vĩ đại!”

“Khả Nhi, sau này anh sẽ không để em chịu khổ như vậy nữa.” Lãnh Ngạo nói rồi ôm cô vào lòng.

“Em không sợ khổ, chỉ sợ anh rời khỏi em.” Thước Tiểu Khả ướt nước mắt nói: “ Ngạo, có phải anh sẽ không rời khỏi em và con hay không?”

“Ngốc, sao anh có thể rời khỏi hai mẹ con em được chứ?”

Trong phòng ngủ tràn ngập lời tâm tình kéo dài của đôi nam nữ.

Hết chương 62


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.