Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Chương 6: Chương 6: Bốn tiểu thư đây sẽ day dỗ lại anh cho thật tốt




....Beijing Airport...

Sân bay quốc tế

Những hành khách quốc tế vội vã đi qua cửa khẩu . Không khí rộn ràng của buổi sáng tràn ngập đại sảnh sân bay quốc tế. Đến khi đám đông lần lượt vãn ra . Từ phía bên trong cửa khẩu , một cô gái xinh đẹp nức nở lòng người đẩy một xe vali lớn từ từ đi ra.

Cô gái dáng người thon thả , làn da trắng như tuyết , gò má hồng hào như nét xuân kết hợp với đôi mắt to tròn đen láy , mái tóc dài suông mượt màu hạt dẻ . Trên người mặc một chiếc áo khoác dạ dáng dài rất thời thượng màu đen đi cùng với giày cao gót cùng màu. Cả người cô gái toát lên khí chất quý tộc , quyền quý. Nhưng hơn hẳn, dung nhan hoàn mỹ của cô khiến cho người nhìn không khỏi mê mẩn. Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm , nét đẹp của cô càng thêm phần rực rỡ.

Ngay lập tức , có hai người vệ sĩ bước tới. Cả hai cùng cúi chào lễ phép. Một kẻ lên tiếng - " Tiểu thư , chào mừng người đến Bắc Kinh . Chủ tịch đã dặn chúng tôi đến tiếp đón người chu đáo "

Hàn Lệ Ái lạnh nhạt gật đầu liếc nhìn hai người. Bọn họ hiểu ý liền tiến lên đón lấy xe vali đẩy đi . Ra ngoài , đã có một chiếc Maybach màu trắng sang trọng đợi sẵn. Một tên cung kính mở cửa sau cho cô ngồi vào .

Trong xe...

" Chúng ta đi đâu đây ? " - Hàn Lệ Ái nhàn nhạt mở miệng. Mắt thì vẫn nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài .

Người vệ sĩ ngồi ghế trên , quay mặt xuống có chút khó hiểu trả lời - " Thưa tất nhiên là về Biệt Thự Aries . Tiểu thư , chẳng lẽ người còn muốn đi đâu sao ? "

Hàn Lệ Ái vào năm 10 tuổi đã từng đến đây nghỉ hè cùng chị mình. Trước khi xảy ra chuyện kia , cô luôn có một người chị ở bên cạnh chăm sóc yêu thương. Năm đó , Hàn Viên Viên đưa cô đi chơi khắp nẻo đường của thành phố Bắc Kinh. Một ký ức tuổi thơ vẫn còn đọng lại trong chút trí nhớ.

" Hiện tại còn rất sớm , đến trường trung học Vương Trí đi " - Cô lại nghiêm giọng nói.

" Tiểu thư, chẳng phải ngày mai người mới nhập học ? " - Kẻ kia càng khó hiểu. Vừa mới xuống sân bay tiểu thư đã đòi đến trường, cái này có phải là gấp gáp muốn đi học quá không ?

" Tôi muốn tham quan một chút " - Ý tứ lời nói của Hàn Lệ Ái nghe kĩ sẽ phát hiện ra có gì đó rất thích thú.

Người vệ sĩ liền gật đầu hiểu ý, quay sang nói với người lái xe - " Đi đến trường trung học Vương Trí "

Chiếc xe sang trọng bắt đầu lướt nhanh trên đường phố Bắc Kinh.

****************************************

...Trường Trung Học Vương Trí...

Không hổ danh là trường trung học danh giá của thành phố Bắc Kinh và của cả Đại Lục. Ngôi trường được xây nên vô cùng rộng lớn , trường đại học ở nước ngoài cũng không lớn được như vậy. Chỉ có thể so sánh với tòa lâu đài.

Ngôi trường này chính xác được xây như một lâu đài mang phong cách Châu Âu. Nhưng kiểu kiến trúc lại theo hơi hướng hiện đại , sang trọng chứ không cổ kính và quá nguy nga.

Hàn Lệ Ái đeo túi xách bước vào khuôn viên trường, khẽ nhếch môi cười. Vương thị này thực sự thế lực tiền tài cũng không hề nhỏ. Cư nhiên là dùng một số tiền lớn để xây nên một ngôi trường như lâu đài thế này để dành cho mấy công chúa , hoàng tử vào học.

Đáng lẽ ngày mai mới là ngày học chính thức của cô nhưng Hàn Lệ Ái là muốn đến xem qua một chút càng muốn nhìn thử tên hôn phu không biết điều kia một chút.

Đó cũng là mục đích đến nơi này của cô, dạy dỗ lại tên thiếu gia họ Vương cho "nên người", sau này cưới về còn biết cái gì nên làm cái gì không nên làm.

Trước giờ cô không hứng thú chấp nhặt với kẻ đâm xấu sau lưng lại còn là con nít hỉ mũi chưa sạch . ( Yết : Chị ơi chị bằng tuổi người ta đấy _ ). Nhưng mà lần này là chuyện ảnh hưởng đến Auheron, đến mặt mũi gia đình cô. Hàn Lệ Ái không trị lại không được.

Hàn Lệ Ái đứng trước cửa lớp có biển treo là A3 nhìn chăm chú một lúc rồi bước chân vào . Giờ này còn rất sớm nên lúc nãy dưới sân trường vắng tanh , trong lớp học lại càng không có một bóng người.

Cô đi thẳng đến cái bàn cúi dãy, cởi áo khoác ra vắt lên thành ghế rồi ngồi xuống. Cô thừa biết đây là lớp của hắn , cũng còn biết đây là chỗ ngồi của hắn. Trước khi đến đây , Hàn Lệ Ái đã điều tra rất chi tiết về mọi thứ của Vương Lãng Thần.

Cô nhàn nhã ngồi chéo chân . Hàn Lệ Ái vì đi gấp đến đây nên không mặc đồng phục chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng không tay kết hợp với chân váy Mullet màu xám chất liệu làm bằng Voan . Khi cô ngồi chéo chân liền để lộ ra đôi chân dài thẳng tắp trắng nõn mê người.

Từ trong túi xách, Hàn Lệ Ái lấy ra một quyển tiểu thuyết văn học Anh của James Joyce . Nhẹ nhàng lật từng trang sách ra đọc. Cô rất thích đọc sách , đó là việc duy nhất cô làm mỗi khi rảnh rỗi.

...6 giờ 30 phút...

Người đầu tiên bước vô lớp là một nữ sinh , cô ta nhìn cô gái ăn vận thời thượng ngồi trong lớp như một sinh vật lạ.

Người thứ hai là một nam sinh , vừa bước vào đã ngất ngây trước vẻ đẹp của cô gái lạ hoắc đang ngồi đọc sách kia. Mê mẩn ngắm nhìn.

Kẻ thứ ba vào lại bắt đầu phát hiện chỗ cô ngồi là của Vương Lãng Thần. Một phen kinh ngạc. Chỗ đó ngay cả hiệu trưởng cũng không dám ngồi.

Rồi người thứ tư , thứ năm... Những người tiếp theo nữa bước vào lớp nhìn cô như hiện tượng lạ...

....6 giờ 45 phút...

Lớp học gần như đã vào đông đủ chỉ thiếu mỗi ba người là Vương Lãng Thần , Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha.

Đám học sinh xung quanh nãy giờ vẫn xôn xao bàn tán , nhìn chằm chằm vào Hàn Lệ Ái . Nam sinh thì đắm đuối ngắm nhìn người con gái đẹp như một nữ thần kia , không biết là tiểu thư nhà ai mà lại xinh đẹp như vậy.

Còn nữ xinh...

Một số thì dùng cặp mắt khó chịu dòm cô vì tất nhiên họ không thể không bực bội khi có một cô gái xinh đẹp lạ hoắc đột nhiên xuất hiện tại lớp lại còn ngang nhiên ngồi vào chỗ của Vương Lãng Thần, hoàng tử của họ.

Còn một số khác âm thầm đánh giá trang phục , phụ kiện trên người cô. Ánh mắt không khỏi phát cuồng lẫn trầm trồ ngưỡng mộ. Tất cả đều là hàng hiệu cao cấp không những giá tiền kinh khủng mà lại còn là hàng hiếm , chỉ có đúng 1 hoặc 2 cái trên thế giới, được nhà Design nổi tiếng thiết kế riêng biệt. Chưa chắc có tiền đã mua được. Bọn họ tuy cũng là tiểu thư gia đình giàu có nhưng những thứ hàng hiệu có một không hai trên thế giới này , họ lần đầu tiên được thấy tận mắt. Mà cô gái kia từ trên xuống dưới đều là hàng hiếm , chắc chắn thân thế "không phải con vua thì cũng là con quan".

Trước ánh mắt của bọn người kia , Hàn Lệ Ái vẫn không mảy may để ý . Chỉ lo chú tâm đọc sách , không quan tâm tới thế giới bên ngoài. Chìm đắm trong thế giới riêng của mình.

Vẻ chăm chú đọc sách của cô dường như càng khiến đám nam sinh kia tim đập không thôi. Ngón tay thon dài nhã nhặn lật từng trang sách , đôi mắt kiều diễm hơi nhíu lại vì tập chung. Đôi chân thanh mảnh khéo léo chéo lên nhau, thật là làm nam sinh trước mắt một tràng kịch liệt.

Cuối cùng không chịu được nữa, một nữ sinh tiến đến trước mặt cô , giọng điệu khó chịu - " Xin hỏi cô là ai vậy ? Sao lại tự nhiên khi không lại vào lớp tôi ngồi như vậy ? "

Cả lớp chăm chăm theo dõi hai người.

Hàn Lệ Ái nghe cô ta hỏi cũng không ngước mặt lên chỉ cất giọng thoát nhẹ ra ba chữ - " Học sinh mới "

Nữ sinh đó nhìn cô dáng vẻ hờ hững như khinh người liền tức giận - " À , thì ra là học sinh mới . Nhưng cô có biết đây là chỗ của ai không mà tự tiện dám ngồi "

" Không quan tâm "

Hàn Lệ Ái nhàm chán đáp . Mắt vẫn dán vào cuốn sách.

" Cô !!! Đây là chỗ của.. "

" I don't care "

" Cô thật lớn gan.."

" Who's care ? "

Nữ sinh kia bị Hàn Lệ Ái làm cho tức chết . Sôi mạch máu cả người.

" Reng... Reng..."

Đột nhiên tiếng chuông vào lớp vang lên.

Vương Lãng Thần và 2 kẻ kia bước vào lớp . Vừa đặt chân vào đã thấy đám học sinh nhìn hắn bằng con mắt rất quái gở.

Cảm thấy lại có điều gì đó bất bình thường, hắn theo ánh mắt của mọi người mà hướng về phía cuối lớp.

Ngay bàn của hắn có một bóng dáng người đang ngồi đó. Không biết kẻ nào lại to gan đến vậy , muốn được ban chết đây mà .

Đột nhiên , Thiệu Nha lên tiếng tán thưởng - " Thật xinh đẹp ! "

Vương Lãng Thần cau mày nhìn kỹ hình dáng kẻ kia...

Là một cô gái rất xinh đẹp .

" Thịch.. "

Bỗng dưng hắn nghe thấy trái tim mình đập mạnh một cái. Tuy rằng hắn nhìn qua người đẹp rất nhiều nhưng người đó lại vô cùng đặc biệt. Một vẻ đẹp vừa thuần khiết , vừa rực rỡ như ánh ban mai. Là một nữ thần giữa rừng người kia.

Nhưng mà hắn cũng không phải kẻ ham mê sắc đẹp . Dù hắn thừa nhận vẻ đẹp của cô gái kia khiến hắn thực để tâm . Vương Lãng Thần vẫn là đang không thích có kẻ ngồi vào chỗ của mình. Hắn vốn dĩ rất cao ngạo.

Vương Lãng Thần không quan tâm đi tới , lạnh lùng nói - " Tránh khỏi chỗ của tôi "

Hàn Lệ Ái bấy giờ mới đặt quyển sách xuống bàn , từ từ ngước mặt lên . Đôi mắt xinh đẹp như có lớp sương mờ dày đặc chạm vào cặp mắt lạnh lùng kia .

" Thịch.. "

Hắn lại khẽ nghe thấy tiếng động đó. Đáng chết hôm nay tim hắn bị làm sao vậy ?!

Thì ra đây chính là thiếu gia Vương Lãng Thần của đoàn Vương thị . Quả nhiên như lời đồn , rất anh tuấn , rất khí chất cũng đủ cao ngạo . Chắc là sẽ phải dạy dỗ từ từ thôi .

Cả đám người trong lớp cũng hồi hộp theo dõi cảnh tượng trước mắt.

Khóe môi đẹp đẽ theo một đường cong lên , Hàn Lệ Ái giương mắt nhìn hắn. Cô lại nhẹ nhàng đứng dậy , cất quyển sách vào túi xách .

Rồi bất thình lình , cô giơ một cánh tay lên . Cánh tay trắng nõn vòng qua ôm lấy gáy Vương Lãng Thần kéo đầu hắn xuống gần như là ôm. Khiến cả lớp học , Vu Tích Kỳ , Thiệu Nha và ngay cả hắn một phen chấn kinh .

Làn da mịn màng ở cánh tay cô khẽ chạm vào làn da thô ráp ở phần gáy của hắn tạo ra một sự tiếp xúc kì lạ nhưng cũng thực rung động . Làm Vương Lãng Thần có chút cứng ngắc.

Chưa kịp làm gì thì cánh môi nhỏ nhắn đã nói khẽ bên tai hắn , giọng điệu có chút đùa cợt - " Hân hạnh lần đầu tiên gặp mặt ,Vương thiếu gia . Hãy nhớ cho rõ những điều tôi sắp nói đây... "

Giọng của Hàn Lệ Ái rất nhỏ nên chỉ đủ hai người nghe . Hình ảnh của hai người bây giờ nhìn vào trông rất ái muội.

Vương Lãng Thần nghe giọng nói kia, đôi lông mày anh tuấn có chút trau lại.

" Bắt đầu kể từ bây giờ , bổn tiểu thư đây sẽ dạy dỗ lại anh cho thật tốt " - Cô thỏ thẻ nhẹ nhàng nhưng lại rất nghiêm túc.

Nói xong cô liền buông hắn ra . Nở một nụ cười mĩ miều nhưng lại có chút lạnh lẽo . Cầm lấy túi xách và áo khoác rời đi trước bao cặp mắt muốn rớt ra khỏi tròng.

Vương Lãng Thần đứng đó trợn mắt nhìn hành động quái gở của cô gái lạ hoắc kia. MK ! Cô ta là ai mà dám ăn nói phách lối như vậy . Nhưng mà tại sao lúc nãy hắn lại đứng yên nghe cô ta nói như vậy ?! Nếu như bình thường , hắn đã đẩy mạnh kẻ đó ra và cho xuống địa ngục từ lâu rồi !

Hắn đúng là bị ma nhập rồi !!!

Mà cô gái kì lạ kia lá gan cũng thật to . Lần đầu tiên có kẻ dám nói là sẽ dạy dỗ hắn . Thật sự muốn hắn "hủy" chết cô ta.

Vu Tích Kỳ và Thiệu Nha cuối cùng cũng bước tới . Tích Kỳ ngạc nhiên mở miệng hỏi trước - " Lão đại , cô gái đó nói gì mà bộ dạng cậu lại như muốn giết người như vậy ? "

Cậu nghĩ thầm cô gái xinh lúc nãy quả thật quá to gan . Ngay cả lão đại của Tam Vương hội mà cô ta cũng dám tùy tiện hành động như thế.

Vương Lãng Thần gương mặt u ám nhìn cậu - " Không có gì !!! "

Xong ngồi xuống bàn một cái phịch. Nhưng là... Chỗ ngồi còn vương vấn một mùi hương hoa dịu nhẹ . Chết tiệt ! Là của cô gái lúc nãy !

Hắn tức giận đứng lên . Đá cái bàn đó sang một bên , kiếm một cái bàn chống khác ngồi.

Thiệu Nha thấy vậy liền chề môi - " Lão đại , cậu không ngồi thì để mình ngồi . Mình muốn ngửi hương thơm mỹ nhân "

" Câm mồm !!! " - Hắn quát lớn.

Lần này khiến cho cả Vu Tích Kỳ cũng giật mình. Liền ngay lập tức trừng mắt nhắc nhở thằng nhóc kia. Lão đại từ hôm qua đã bực bội , hôm nay lại xảy ra chuyện này với cô gái kì lạ kia lại càng thêm "núi lửa phun trào".

" Mà hình như cô ta quen biết với cậu ? " - Cậu nhíu mày hỏi.

" Không có ! Mình còn chẳng biết cô gái kì quặc đó là ai !!! " - Hắn tiếp tục tức giận trả lời.

Vu Tích Kỳ lại thêm khó hiểu . Nếu như không biết sao lại dám tùy tiện hành động như vậy. Trước giờ tuy có rất nhiều cô gái dùng mọi chiêu thức tiếp cận lão đại cho bằng được nhưng cũng không dám tùy tiện như khi nãy. Cùng lắm là bạo dạn ôm lấy tay.

Nhưng mà tiếp cận như cô gái đó cũng thật là kì lạ và lớn mật . Đợi một chút...

Vu Tích Kỳ nhạy cảm ngay lập tức phát giác có điều không đơn giản ở chuyện này. Cô gái đó không những xinh đẹp rạng rời, cả người khí chất đều rất quý tộc quyền quý . Sáng sớm đã chạy vào trường Vương Trí , vào lớp A3 lại còn ngồi ngay đúng chỗ của lão đại. !

Nếu là như vậy chắc chắn cô ta phải đi quan sát tìm hiểu rất lâu hoặc là... Có người điều tra cho từng chi tiết. Nhưng tột cùng cô gái kì lạ đó là ai , cậu thực sự đoán không ra .

Thật là kì lạ .

**************************************

Hàn Lệ Ái sải chân bước giữa khuôn viên rộng lớn của trường.

Hôm nay chào hỏi đến đây là đủ rồi. Cô chỉ là muốn nhìn xem qua một chút để phán đoán thôi.

Lần này chắc có lẽ nên mạnh tay một chút đây. Cái cây này có vẻ rất khó uốn nắn . Nhưng là vẫn nên uốn nắn lại khi nó còn mềm yếu. Tên hôn phu kia cần phải học lại nhiều lắm.

Hàn Lệ Ái miên man suy nghĩ, chân đã bước tới cổng . Cô chợt xoay lưng lại , đảo mắt một vòng nhìn ngắm ngôi trường xa hoa kia . Đôi mắt kiều diễm như sương mờ ảo , ảm đạm tâm tình.

Xong rồi cô lại đi ra ngoài bước lên chiếc xe đang chờ sẵn. Chiếc xe khởi động lăn bánh đi mất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.