Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Chương 12: Chương 12: Ấm áp lạ thường




Căn nhà cũ của Lam Doanh nằm trong một khu phố nhỏ . Con đường dính đầy bùn đất vì trời mưa . Nơi đây khác xa với vẻ hào nhoáng của thành phố Bắc Kinh ngoài kia.

" Nhà bác nhỏ cũng rất cũ kỹ , hai đứa không chê thì vào ngồi chơi "

Bà rút chìa khoá mở cánh cửa bằng sắt ra .

Ba người họ đi vào nhà . Căn nhà khá nhỏ , tuy màu sơn rất đẹp nhưng theo sương gió mà phai dần.

Cô và Vương Lãng Thần cùng nhau ngồi xuống ghế sopha . Lam Doanh lục đục trong bếp rót nước cho hai người.

" Căn nhà này đã lâu không có người ở , hai đứa uống tạm nước lọc nhé ? "

Đón ly nước từ người phụ nữ , Hàn Lệ Ái mỉm cười - " Cháu cám ơn "

" Để con sai người dọn dẹp lại cho mẹ . Mang thêm một ít đồ dùng nữa . Chứ như thế này thì thật là bất tiện " - Hắn lo lắng nói.

" Không sao , mẹ có thể tự dọn dẹp mà " - Bà xua tay.

" Mẹ , lần này mẹ nghe lời con đi . Sức khoẻ mẹ còn yếu hãy để con gọi người đến dọn dẹp. Chẳng lẽ một chút việc nhỏ này mà con cũng không thể giúp mẹ hay sao ? "

Lam Doanh đành thở dài đồng ý - " Được rồi , mẹ nghe con "

" Lệ Ái , cháu có muốn tham quan nhà bác chút không ? " - Bà lại tiếp tục nói với cô.

Hàn Lệ Ái nhanh chóng gật đầu - " Vâng , cháu rất muốn "

...........................................................

" Bác gái , bác thực sự có một chỗ vẽ tranh rất tuyệt ! " - Hàn Lệ Ái phấn khởi lớn tiếng.

Không ngờ trong một căn nhà nhỏ này lại có lầu gác mái . Mà nơi đây đầy rẫy tranh vẽ , giá vẽ , sơn nước , giấy trắng còn có vài bức tượng điêu khắc và cọ vẽ , đủ loại , đủ kích thước... Các dụng cụ vẽ không thiếu một thứ.

Ánh mắt của cô cực kì lấp lánh.

Vương Lãng Thần lại chăm chăm nhìn cô như một hiện tượng lạ. Hàn Lệ Ái như thế này thật kì lạ làm hắn cảm thấy thật lạ lẫm. Hắn còn tưởng cô gái này rất lạnh lùng và lãnh đạm với mọi thứ.

Nhưng bây giờ trên gương mặt lại hiện ra một nét thích thú và tán thưởng như một đứa trẻ. Tim của hắn lại vì một sự lạ lẫm này mà có chút tăng nhịp đập.

" Cháu thích vẽ tranh à ? " - Lam Doanh ngạc nhiên hỏi.

Hàn Lệ Ái nhiệt tình gật đầu - " Vâng , cháu rất thích vẽ. Ngay từ nhỏ cháu đã thích. Nhưng mẹ cháu không muốn cháu vẽ vì mẹ cảm thấy việc đó làm cháu bẩn và mất thời gian. Nên lâu rồi cháu không vẽ "

" Bác cũng rất thích. Hay là cháu hãy thường xuyên đến đây chơi với bác nhé , 2 người chúng ta sẽ cùng nhau vẽ " - Lam Doanh cười hiền hậu nói.

Hàn Lệ Ái không hề một chút nao núng nào mà ngay lập tức đồng ý - " Vâng, cháu sẽ thường xuyên ghé đến "

Bà lại cười nhìn cô bé trước mặt. Tuy rằng mới gặp nhau nhưng bà cảm thấy Hàn Lệ Ái rất đặc biệt , nói chuyện cũng rất hợp với bà. Vương Lãng Thần kết hôn với cô bé này , bà thực sự rất vui lòng.

" Xuống đây , bác còn muốn cho cháu xem cái này "

Lam Doanh nắm tay cô xuống lầu , Lãng Thần chỉ biết lẽo đẽo đi theo . Bà dẫn cô vào phòng ngủ của mình .

Từ dưới gầm giường , lôi ra một chiếc hộp giấy cũ . Lam Doanh mở nắp hộp ra làm cô hơi ngạc nhiên. Bên trong là những bộ quần áo nhỏ xíu của trẻ con , còn có vài tấm hình.

" Là hình của Thần nhi chụp chưa đầy một tuổi . Con xem xem , nhìn nó rất đáng yêu phải không ? "

Bà cầm một tấm hình lên.

Trong tấm hình là một em bé mặt mũi tròn tròn rất dễ thương. Một đứa bé rất xinh đẹp làm người ta muốn ngắm nhìn không thôi. Thì ra tên này ngay từ nhỏ đã là yêu nghiệt rồi.

Hàn Lệ Ái sờ vào mặt của tấm ảnh , cười cười khen - " Quả thật rất đáng yêu "

Nghe cô khen , mặt của Vương Lãng Thần có chút phiếm hồng nhưng chỉ trong chốc lát. Đáng chết thật ! Hắn bị cái gì vậy ?!

Hắn ngay lập tức bất mãn nói - " Mẹ à sao mẹ lại đưa hình hồi nhỏ của con cho người lạ xem "

" Đây đâu phải người lạ đây là vị hôn thê của con " - Lam Doanh liếc nhìn hắn.

" Mẹ , con không... "

" Nếu không chịu được xấu hổ thì con ra ngoài đi " - Bà có chút bông đùa nói.

Hắn lại bất mãn - " Mẹ thật là.. "

Nói thì nói như vậy. Nhưng hắn cũng chịu đi ra ngoài phòng khách. Để hai người lại nói chuyện.

Lam Doanh nhìn theo bóng hắn mà cười - " Thằng nhỏ này ấy chỉ được cái miệng thôi "

Hàn Lệ Ái cũng có chút buồn cười. Khóe môi cong lên một đường.

" Còn đây là tấm hình Thần nhi mừng sinh nhật một tuổi . Qua ngày hôm sau thì bác đã bị bắt , còn nó thì được đưa về nhà Vương Khải " - Bà lại cầm lấy một tấm hình khác lên, giọng nói run run.

Cô đau thương nhìn người bên cạnh, chần chừ mà nắm lấy bàn tay run rẩy của bà - " Bác à, mọi chuyện hết thảy đều là quá khứ , đã qua hết rồi. Bây giờ , tuy rằng không được công khai nhưng Vương Lãng Thần vẫn ở bên bác mà "

" Cám ơn cháu . Chắc là cháu rất muốn biết bác đã phạm tội gì mà phải vào tù phải không ? " - Bà lại khó khăn hỏi.

" Nếu bác không muốn nói thì đừng nói. Thực ra cháu cũng cảm thấy mình không nên nghe . Tuy rằng cháu và Vương Lãng Thần sau này sẽ cùng nhau kết hôn. Nhưng bác thấy đó , cuộc hôn nhân này chỉ là một cuộc hôn nhân giao thương , lấy lợi ích của hai tập đoàn làm điều kiện kèm theo . Cháu và anh ấy không phải vì tình yêu , vì vậy những chuyện riêng tư này cháu cảm thấy không nên biết "

" Sao cháu biết chắc rằng không có tình yêu ? Lệ Ái , cái cách Vương Lãng Thần nhìn cháu rất đặc biệt . Cháu không nhận ra điều đó sao ? " - Bà ngạc nhiên hỏi.

Hàn Lệ Ái bật cười lắc đầu như vừa nghe được điều rất buồn cười - " Bác à , không phải đâu. Lãng Thần ghét cháu không hết. Làm sao có thể ? Nếu như là nhìn thì chỉ có ánh mắt tức giận cùng thù địch mà thôi "

" Lệ Ái , bác là người lớn , đã trải qua rất nhiều chuyện . Tuy rằng cháu là cô bé thông minh , tài năng hơn người nhưng những chuyện này cháu không rõ hơn bác được đâu " - Lam Doanh cười nói.

Nghe vậy , cô chỉ biết lẳng lặng nhìn người trước mặt một cách khó hiểu .Cô trước giờ không có khái niệm về thứ tình yêu này. Vì thế giới của Hàn Lệ Ái vốn dĩ không thể tồn tại thứ gọi là tình yêu.

Bà lại cầm lấy bàn tay trắng nõn của cô nắm vào lòng bàn tay - " Lệ Ái , tình cảm của con người rất kỳ lạ . Bất chợt đi rồi lại bất chợt đến khiến con người ta không kịp trở tay. Có đôi khi cháu tưởng rằng bản thân mình rất ghét người đó nhưng thực chất người đó đã chiếm trong lòng cháu một khoảng rất lớn lúc nào không hay "

Cô chăm chú nghe lời Lam Doanh nói. Muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Lam Doanh và Lệ Ái không biết được rằng bên ngoài có người đang đứng đằng sau cánh cửa lắng nghe hai người nói chuyện.

Một lúc sau , bà lại lên tiếng - " Lệ Ái , bác nhờ cháu một chuyện được không ? "

" Thưa , bác cứ nói "

" Giúp bác chăm sóc Thần nhi . Bác không thể ở bên cạnh nó hằng ngày nhưng cháu thì có thể. Thần nhi ngay từ nhỏ đã không có mẹ ở bên cạnh , ở nhà của Vương Khải , thì chẳc người phụ nữ kia cũng chẳng chăm sóc nó mà đem cho người làm. Nó rất cần một người bên cạnh " - Bà ôn tồn nói.

Hàn Lệ Ái cắn môi , chần chừ một lát mới gật đầu. Nếu như cô từ chối thì cũng giống như một loại tội nghiệt.

Hai người trò chuyện một lúc lâu mới rời khỏi phòng. Ra ngoài phòng khách đã thấy Vương Lãng Thần ngồi ở ghế sopha.

" Thần nhi , cũng không còn sớm nữa con mau đưa Lệ Ái về nhà đi " - Lam Doanh lên tiếng.

Vương Lãng Thần cũng không tỏ vẻ gì. Chỉ nhìn mẹ mình gật đầu một cái - " Con biết rồi , con sẽ đưa cô ấy về "

Đi ra khỏi cửa , Hàn Lệ Ái mới cúi chào lễ phép - " Con xin phép về. Bác mau vào nhà đi , trời vừa mưa xong nên rất lạnh "

" Được rồi , bác vào nhà ngay đây. Nhớ thường xuyên tới đây chơi với bác " - Bà cười dịu hiền nói.

" Vâng , cháu nhớ rồi " - Cô cười đáp.

Nói xong , Lam Doanh trở vào nhà. Cô xoay người lại bước ra khỏi cổng đã thấy Vương Lãng Thần đứng dựa vào xe. Hắn nhìn thấy cô liền mở cửa xe.

" Cám ơn "

Hàn Lệ Ái liền bước vào ngồi vào trong xe .

Vương Lãng Thần cũng ngồi vào ghế lái , khởi động xe đi.

************************************

Suốt quãng đường đi đều là bầu không khí im lặng bao trùm.

Lúc sau , không chịu được nữa hắn mới mở miệng trước - " Cô không muốn hỏi tôi gì sao ? "

Ngay từ đầu đến giờ , cô không có một chút tức giận nào vì sự lừa dối này của gia đình hắn. Cũng không có hành vi nào là khinh thường hay khó chịu đối với mẹ hắn hay thân phận thực sự của hắn. Vương Lãng Thần nghĩ cô chắc hẳn phải rất muốn biết về chuyện của hắn .

Nhưng câu trả lời của Hàn Lệ Ái lại khác xa hoàn toàn với suy nghĩ của hắn .

" Tôi trước giờ đều không hứng thú với chuyện của bậc cha mẹ phụ huynh "

" Anh là anh , tôi là tôi . Tuy rằng chúng ta sau này cùng nhau kết hôn nhưng tôi cũng không nghĩ đến việc quá can dự vào đời tư của nhau trừ phi là nó ảnh hưởng đến chuyện của hai tập đoàn " - Cô lại nhàn nhạt nói thêm.

Tuy rằng lời nói này của cô nghe ra thật lạnh lùng nhưng trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy một trận ấm áp lạ thường .

Vương Lãng Thần một lúc sau lại lên tiếng - " Tại sao cô lại giúp mẹ tôi lại còn đối xử với bà ấy rất tốt ? Lúc nãy cô cũng nghe rồi thân phận cùng quá khứ của mẹ tôi... "

" Bởi vì mẹ anh khác xa hoàn toàn với mẹ tôi " - Cô bỗng dưng cắt ngang lời hắn.

" Không lẽ mẹ cô không thương cô ? "

" Không phải , làm gì có người mẹ nào mà không thương con chứ ? Chỉ là mẹ tôi thuộc dạng phụ nữ rắn rỏi và mạnh mẽ , bà ấy không có thói quen thể hiện tình cảm cũng chẳng biết thể hiện tình cảm với con mình . Mẹ tôi dạy dỗ tôi rất nghiêm khắc , bà ấy đa phần chỉ chỉ ra cho tôi thấy những mặt đen tối và xấu xa của xã hội này nhưng lại quên mất chỉ cho tôi những mặt tốt đẹp của nó "

Hàn Lệ Ái đưa tầm mắt nhìn ra ngoài cửa xe . Trời lại bắt đầu mưa nặng hạt.

Hai đồng tử của Lãng Thần nhất thời co dãn . Hắn quay mặt sang nhìn cô nhưng cô thì đang mắc ngắm nhìn mưa . Có điều gì ở cô làm hắn cảm thấy rất tò mò , rất muốn tìm hiểu.

Vương Lãng Thần quay lại tập chung lái xe , mở miệng hỏi tiếp - " Vậy ai là người chỉ cho cô ? "

" Chị của tôi... "

Tiếng cô nhỏ dần rồi nhạt nhoà trong không khí.

Hắn lại có chút cứng ngắc . Tay lái cũng siết chặt rồi lại buông ra. Vương Lãng Thần không hỏi thêm gì nữa.

Hắn đột nhiên cảm thấy có lỗi . Chuyện đau lòng của cô đã từng bị hắn đem ra làm trò đùa , phanh phui cho giới báo chí. Chắc chắn cô cảm thấy bị tổn thương. Đêm đó thấy chị mình chết ngay trước mặt mình cô hẳn đã phải rất đau đớn , hoảng sợ đến mức nào . Đau đớn đến mức chấn thương về tâm lý...

Một cảm giác day dứt cùng hối hận.

Vương Lãng Thần một lần nữa quay sang nhìn cô . Nhìn dáng người nhỏ nhắn của cô , đôi vai mảnh khảnh của cô giống như một mình cô chống đỡ với cả thế giới này khiến người ta không kiềm lòng được mà muốn che chở , bảo vệ.

Chiếc xe chạy nhanh trên đường . Chạy đến một ngôi biệt thự ở vùng ngoại ô thành phố .

Cánh cổng cao lớn tự động mở ra , Vương Lãng Thần lái xe chạy vào trong . Chiếc xe dừng trước dinh thự to lớn , nguy nga .

Hắn tắt máy , nhìn qua Hàn Lệ Ái thì thấy cô đã ngủ lúc nào không hay. Cả người nhỏ nhắn cuộn tròn trên ghế. Lãng Thần bỗng dưng cảm thấy bộ dạng của cô rất đáng yêu .

Ngày hôm nay , hắn đã thấy ở Hàn Lệ Ái một mặt khác mà trước giờ hắn vẫn không hề biết . Một Hàn Lệ Ái ấm áp và đáng yêu nhưng cũng thật cô đơn và đau lòng . Nếu như trước kia cô lạnh lùng đanh thép , miệng mồm lúc nào cũng xỏ xiên hắn thì bây giờ trông cô rất dịu dàng và nhỏ nhắn.

Làm Vương Lãng Thần ngày hôm nay cảm giác thật lạ lẫm , hình như sự thù ghét trong hắn đột nhiên biến mất hoàn toàn.

Từ trong dinh thự , người hầu cùng quản gia mang dù chạy ra đón .

Hắn bước xuống xe , đi vòng qua kia mở cửa. Cánh tay to lớn ôm lấy thân ảnh nhỏ nhắn bế ngang người. Cô không tỉnh , lại vùi đầu vào ngực hắn mà ngủ .

Vương Lãng Thần lại vì hành động này của cô mà một tràn rung động kịch liệt. Trái tim đột nhiên không tự chủ được mà đập nhanh.

" Chỉ cho tôi phòng của cô ấy "

Điều chỉnh lại tâm trạng , hắn nói với người quản gia.

" Vâng . Thiếu gia đi theo tôi "

Người quản gia cung kính đáp.

Đi theo người quản gia , Vương Lãng Thần bế cô vào căn phòng nằm ở lầu một . Một căn phòng rộng lớn , thiết kế đơn giản tinh tế không như những căn phòng của quý cô tiểu thư khác , lấy màu trắng làm chủ đạo.

Hắn đặt cô nằm trên một chiếc giường cỡ lớn , hình tròn và có rèm che . Vừa đặt cô xuống nệm , Hàn Lệ Ái đã dụi dụi mặt mình vào gối tìm cảm giác êm ái.

Vương Lãng Thần kéo mền lên đắp cho cô . Trong đầu suy nghĩ thì ra trong lúc ngủ cô gái này lại đáng yêu đến như vậy , khác xa với vẻ tiểu thư kiêu ngạo , lạnh lùng như ngày thường.

Hắn đưa mắt ngắm nhìn căn phòng của cô . Phát hiện trong phòng cô treo rất nhiều ảnh của cô khi còn nhỏ chụp cùng một cô gái có gương mặt rất giống cô nhưng nét mặt dịu dàng , vui tươi hơn Hàn Lệ Ái . Vương Lãng Thần đoán là chị của cô , Hàn Viên Viên .

Mỗi tấm hình , Hàn Lệ Ái đều lộ ra nụ cười rất vui vẻ , rất trẻ con. Nụ cười này hình như hắn chưa bao giờ được thấy ở cô trước đây. Chắc hẳn cô rất yêu quý chị của mình.

Vương Lãng Thần lại cúi xuống nhìn ngắm cô. Hàn Lệ Ái thực sự mà nói rất xinh đẹp . Hắn không có cách nào phủ nhận vẻ đẹp này. Lần đầu tiên hắn nhìn thấy đã bị vẻ đẹp này làm cho chấn động. Dung nhan kiều diễm của cô rất động lòng người.

Nếu như vài tiếng trước , hắn rất ghét cô , còn muốn tìm cách khiêu khích cô để phá bỏ hôn ước . Thì bây giờ nhìn bộ dạng ngoan ngoãn , dịu dàng khi cô ngủ Vương Lãng Thần lại thấy tim mình bị cảm giác ngọt ngào cùng rung động xâm chiếm.

Hắn không kiềm lòng được mà đưa tay vuốt ve má cô. Làn da trắng nõn dưới ngón tay hắn thật mịn màng , như da của em bé của bé vậy.

Hắn lại nhìn xuống đôi môi anh đào trái tim của cô.

" Thình thịch "

Vương Lãng Thần ngay lập tức rút tay lại. Hắn sợ mình lại làm chuyện không nên làm. Đáng chết hắn lại bị sao thế này ? Tại sao suốt buổi chiều đến giờ hắn lại không tự chủ được trái tim mình.

Đây là lần đầu tiên hắn không tự chủ được. Lại phải kiềm chế bản thân không hôn ai đó. Hắn trước kia bản thân muốn gì đều phải có. Lên giường với phụ nữ thì thường như ăn cơm bữa. Nay chỉ một chuyện nhỏ này cũng làm khó hắn !

Nhưng mà hắn vẫn là không nỡ rời đi. Si ngốc ngắm nhìn gương mặt của Hàn Lệ Ái. Cô đang ngủ rất ngon.

Vương Lãng Thần phát hiện kết hôn với cô gái này thì cũng không có gì là không tốt.

Một lúc sau hắn mới xoay người ra khỏi phòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.