Dân Quốc Bắt Quỷ Ký

Chương 9: Chương 9: Quỷ sự gánh hát 01




Sau khi sự kiện cương thi kết thúc, ba người trở về không tránh được bị Lâm lão gia lải nhải một phen.

Không chỉ gạt ông đi đến thôn tiểu Hâm,càng là đánh trận đầu làm gương cho binh sĩ,này thật đúng là.....

Nhưng mà nói như thế nào thì ba người Lâm Mạc cũng đã tham gia,hiện tại ngoan ngoãn ngồi xếp hàng ở trên ghế,nghe Lâm lão gia nhắc mãi cũng coi như là giúp Lâm lão gia giảm một ít hỏa khí.

Bất quá,nhìn bộ dáng của ba người bọn họ Lâm lão gia hừ lạnh một tiếng ba cái tên tiểu tử này vẻ ngoài làm như là đang nghe ông nói trên thực tế suy nghĩ hẳn đã ném đi chỗ nào rồi.

Mọi chuyện nói cũng đã nói qua Lâm lão gia tử không kiên nhẫn phất tay cho bọn họ về phòng.

"Hô,cuối cùng cũng đã xong." Từ thư phòng của Lâm lão gia đi ra Lâm Cù ngoáy ngoáy lỗ tai,đã bị niệm suốt một buổi sáng,lỗ tai cũng đã sắp mọc kén rồi.

Lâm Mạc cũng không có cảm giác gì,chỉ vỗ vỗ bụng vừa rồi luôn ngồi ngoan ngoãn không dám động đậy thực tế thì đã sớm đối với điểm tâm trong thư phòng của Lâm lão gia thèm đến chảy nước miếng.

"Đệ tìm chút đồ ăn,đại ca,nhị ca,các huynh ăn không?"

Lâm Phác lắc đầu:"Huynh không ăn,giờ này rồi huynh cũng nên đi đến cửa hàng nhìn xem."

"Huynh cũng không ăn,huynh đi đến sở cảnh sát." Lâm Cù cùng Lâm Phác giống nhau vỗ vỗ đầu của tiểu đệ liền đi ra ngoài.

Lâm Mạc di chuyển ở trong bếp nửa ngày,cuối cùng cũng đã no bụng cầm một ít lá dưa non trở về uy lão tổ tông.

Càng gần đến buổi tối,mưa to hạ xuống.

Tiếng sấm ầm ầm vang vọng trên không trung,đôi lúc mang theo vài đạo tia chớp,sắc trời trở nên ám trầm, rõ ràng là chưa đến tối lại giống như đã đen.

Hậu trường gánh hát Nam Đài.

Hồng Nhụy ghé vào bàn trang điểm khóc lóc,cánh tay phía dưới còn đè lên một kiện quần áo đào. Bởi vì mưa to,cũng không có mấy ai đến xem diễn,đơn giản,Lý Nguyệt Quý liền cho những người trong gánh hát hôm nay về nhà sớm. Trước khi đi,Hồng Nhụy còn trộm gọi Nguyên Ngọc ra sau,đỏ mặt bày tỏ,chính mình hâm mộ y không thôi.

Hiện tại Nguyên Ngọc chính là tâm phúc của gánh hát,lớn lên đẹp trai,bình thường cười rộ lên càng là câu nhân,cơ hồ một nửa nữ nhân tại gánh hát đều đem tâm đặt trên người y. Nhưng mà dám nói ra lại không có mấy ai,rốt cuộc Nguyên Ngọc cũng chỉ đối với Lý tứ gia nở nụ cười,ngày thường đều là bộ dáng người sống chớ gần,làm cho những nữ nhân khác thật sự là không có dũng khí nói ra. Trong lòng Hồng Nhụy khổ sở,nguyên bản nàng chỉ cần đứng nhìn xa xa liền tốt chính là bây giờ,mẫu thân nàng không biết từ nơi nào tìm được người yêu nhà ở đối diện,hiện tại muốn cùng gia đình này rời khỏi Hâm Thành. Hồng Nhụy trừ bỏ mẫu thân liền không nơi nương tựa,nàng muốn theo người khác rời đi,Hồng Nhụy đương nhiên cũng phải đi.

Vì thế,hôm nay liền lấy hết cam đảm nói ra tâm ý của chính mình.

Nguyên Ngọc yêu chính là Lý Nguyệt Quý,có thể nghĩ,Hồng Nhụy có nói cũng sẽ không có được lời hồi báo nào,lạnh nhạt của Nguyên Ngọc càng là một chậu nước lạnh rót vào trong tâm nàng.

Nghẹn nước mắt,Hồng Nhụy chờ toàn bộ người trong gánh hát rời đi,nàng mới ghé vào bàn trang điểm đau đớn khóc lớn.

Tiếng sấm vang vọng,trong phòng trừ bỏ ánh đèn cũng chỉ còn lại tiếng khóc của Hồng Nhụy,nàng ghé vào đó,lòng bàn tay còn ôm lấy diễn phục mà Nguyên Ngọc đã từng xuyên.

Bên ngoài sét đánh ầm ầm,bạch quang tia chớp lướt qua,trong phòng tựa hồ cũng tối đi một chút. Hồng Nhụy dựa vào bàn trang điểm,không nhìn thấy đến vừa rồi ánh chớp qua đi,bóng đèn ở phía trên kính trang điểm giống như là bị hỏng,trong chốc lát lúc sáng lúc tối,cuối cùng trở nên ảm đạm.

Chỉ trong nháy mắt,trên mặt gương dần mơ hồ xuất hiện một bóng người,lúc sau,bóng người dần dần trở nên rõ ràng diễn phục màu đỏ thêu mẫu đơn xuất hiện trong gương. Mặc một bộ diễn phục, khuôn mặt bị cháy đen không thấy rõ dung mạo chỉ thấy hai đôi mắt tối om,cái mũi lỗ tai tựa hồ đều không thấy. Nó có một cái đầu tóc dài đang rối tung ở sau lưng.

Thứ này ở trên gương,đầu hơi cúi xuống dường như là đang chăm chú nhìn người bên ngoài gương đang nằm bò khóc thút thít. Chậm rãi,nó nâng một bàn tay khô khốc đen ngòm ấn lên gương mặt,khóe miệng cứng đờ xả ra mỉm cười mộc mạt,làm cho làn da cháy đen bên miệng nhăn lại lộ ra huyết nhục đỏ tươi. Phảng phất màu đen là vệt máu đọng lại ở trên móng tay,thế nhưng chậm chậm xuyên qua gương,lơ lửng trên đầu của Hồng Nhụy,nó giật giật ngón tay cứng đờ,tiếp tục xuống phía dưới.......

Lúc này,khóe miệng tươi cười mơ hồ đã kéo đến tận mang tai,huyết nhục đỏ tươi tựa hồ cũng chảy ra một ít máu loãng. Phía sau của nó là một mảnh hắc ám vô biên,duỗi tay phảng phất như cũng muốn lôi kéo Hồng Nhụy cùng nó bầu bạn với nhau. Lúc ngón tay khô khốc màu đen sắp đụng đến Hồng Nhụy,là lúc Hồng Nhị lau lau nước mắt ngẩng đầu lên.....

Tay nàng nâng diễn phục,nhìn đôi mắt chính mình đều đã khóc đến đỏ trong gương.

Thương tâm khóc như vậy thì có lợi ích chi,Nguyên Ngọc một chút cũng chẳng biết,mà chính mình.......Ngày mai cũng sẽ rời đi.

"Di?" Đúng lúc này,Hồng Nhụy phát hiện trên gương mặt mơ hồ có một chút vệt đỏ sậm,nàng vươn ra ngón tay chùi điểm đỏ sậm kia đi,nghĩ thầm hẳn là lúc nãy sơ ý đem thuốc hóa trang không cẩn thận lộng lên gương mặt. Lại lần nữa, quệt quệt khóe mắt,Hồng Nhụy đem diễn phục xếp tốt chuẩn bị đem nó đặt về chỗ cũ.

Tạp vật bên kia đặt diễn phục tựa hồ truyền đến động tĩnh,Hồng Nhụy xoay đầu nhìn thoáng qua phát hiện mành không biết từ khi nào đã xốc lên.

"Là ta vừa rồi lấy diễn phục không có hạ xuống tốt sao?"

Hồng Nhụy nói,đem diễn phục đã xếp tốt dán lên mặt,miễn cưỡng ôm lấy hướng vào bên trong phòng đặt diễn phục,vém rèm lên đi vào......

"A!"

Một tiếng hét thê lương chứa đầy nỗi sợ hãi kêu lên cơ hồ là muốn cắt qua không trung,lại nhanh chóng bị thanh âm tiếng sấm che dấu.......

Bên trong gánh hát,mành kịch liệt run rẩy,phảng phất bên trong có người đang tuyệt vọng giãy giụa.

Đột nhiên,một cái tay mang máu, từ mành duỗi ra ngoài,mở ra năm ngón tay mơ hồ như là cầu cứu nhưng chưa đến một giây,liền bị kéo trở về. Nửa ngày,bên trong gánh hát quay về yên tĩnh,giọng hát buồn thảm vang lên.....

Ta nghe thấy nỗi buồn trong lòng bi thảm như giã

Cùng người gặp gỡ vì sao lại là gào khóc như thế?

Chẳng lẽ là phu lang xấu khó cùng nữ mạo(diện mạo)?

Chẳng lẽ là cưỡng hôn phối (ngẫu) quạ chiếm ổ phượng hoàng?

Bảo ngươi Mai Hương đem lời tốt bẩm báo

Hỏi Sương kia vì sao lại cố khóc rống nhàm chán?

........

Buổi sáng sớm hôm sau.

Mưa to cuối cùng đã tạnh,nhưng trên mặt đất vẫn còn ướt đẫm,người gánh hát có tiền,giàu có đại khái sẽ ngồi xe kéo đến,không giàu cũng chỉ có thể giẫm mưa mà đi.

"Thật là,sớm biết liền sẽ không vì vài đồng tiền mà khiến ống quần bị ướt." Gánh hát tạp kỹ Tiểu Cốc oán hận nói với Hiểu Kha đồng hành bên cạnh.

"Được rồi,lau đi,ngày hôm qua đi vội rất nhiều nơi còn chưa thu thập xong,lau xong,chúng ta còn phải mau chóng bắt đầu làm việc." Hiểu Kha đưa cho Tiểu Cốc một miếng khăn vải nói.

Tiếp nhận khăn vải,phủi phủi quần Tiểu Cốc nhìn xung quanh mặt đầy bát quái đối với Hiểu Kha:"Aiz,ngươi nói Hồng Nhụy hôm qua thành công không?"

Dáng vẻ của Hồng Nhụy vào ngày hôm qua kêu Nguyên Ngọc ra phía sau,người sáng suốt liền biết vì sao lại như vậy.

Hiểu Kha thở dài một hơi:" Mặc kệ có thành hay không, Hồng Nhụy tỷ tỷ đều sẽ rời đi,bất quá,hơn phân nửa nàng biết chính mình sẽ không thành công,ngày hôm qua cũng chỉ là muốn chặt đứt tưởng niệm của bản thân."

Quan hệ của Hiểu Kha cùng Hồng Nhụy tính cũng không tồi,chuyện này Hồng Nhụy cũng đã nói qua với Hiểu Kha,kỳ thật nàng cũng chẳng ôm lấy bao nhiêu hi vọng,tuy rằng không biết rõ gia thế của Nguyên Ngọc ra sao,nhưng xem chi phí sinh hoạt ăn mặc thường ngày của y đều là không tệ,như thế nào sẽ lại nhìn trúng một nữ nhi gia cảnh tầm thường?

Tuy rằng Hồng Nhụy lớn lên cũng không tồi.......

"Lá gan của Hồng Nhụy cũng thật lớn." Tiểu Cốc một phen thổn thức,đem khăn vải phóng lên trên giá,Nguyên Ngọc lớn lên tuy đẹp,người cũng có tài,nhưng tính cách thật là làm người không ai dám khen tặng.

Lần đó,Tiểu Cốc chỉ là làm dơ một kiện ống tay áo của Nguyên Ngọc đã bị y hung hăng trừng một cái,sợ tới mức làm nàng run run một chút,từ đây cũng thập phần cẩn thận đối đãi với Nguyên Ngọc.

Bất quá nàng không biết được chính là quần áo ấy là do Lý Nguyệt Quý mua cho Nguyên Ngọc,ngày thường được y xem như là bảo bối,bị Tiểu Cốc làm dơ y lại không thể sinh khí.

"Mau làm việc đi." Hiểu Kha nói một câu.

Tiểu Cốc gật đầu,cầm một ít tạp vật muốn để vào phòng bên trong,mới vừa đi vài bước,chuyển một khúc cong nàng đã bị thân ảnh đứng ở trước mành làm cho hoảng sợ.

"A!" Tiểu Cốc sợ hãi vỗ vỗ ngực,tạp vật đang ôm rơi đầy ra đất.

"Làm sao? Làm sao vậy?" Hiểu Kha nghi hoặc chạy đến.

"Còn không phải là Hồng Nhụy! Vô thanh vô thức đứng nơi đó,làm ta sợ đến nhảy dựng." Tiểu Cốc tức giận,trừng mắt nhìn bóng dáng của Hồng Nhụy đang đứng ở nơi đó.

Kinh hách qua đi,Tiểu Cốc liền nhận ra bóng dáng ấy là ai,quần áo này rõ ràng chính là kiện quần áo hôm qua Hồng Nhụy đã xuyên,ngày hôm qua nàng chính là cố ý mặc một bộ quần áo thêu hoa.

"Hồng Nhụy tỷ tỷ,tỷ không sao chứ?" Hiểu Kha lo lắng hỏi một câu,quần áo trên người cũng không thay,chẳng lẽ là ở lại một đêm trong gánh hát?

Nhưng mà Hiểu Kha hỏi xong,đợi một lát cũng thấy Hồng Nhụy đáp lời,chỉ an tĩnh đưa lưng về phía hai người ở kia.

Tiểu Cốc hầm hừ:"Uy,ngươi sao lại thế này? Hiểu Kha hỏi ngươi đấy."

Nửa ngày,Hồng Nhụy cũng không có động tĩnh,tay áo nàng rũ xuống dưới,che lại ngón tay,Tiểu Cốc sắc bén nhìn thấy cổ tay của Hồng Nhụy hình như lộ ra đồ vật màu đen,nhưng nơi đó là.....Không phải là chỉ tay sao?

Vẫn là nàng cầm cái gì?

Không khí lúc này trở nên quỷ dị......

Tiểu Cốc ý bảo Hiểu Kha cũng nhìn thoáng qua,hai người kinh nghi liếc nhau cùng tiến đến.

Tiểu Cốc lá gan lớn kêu một tiếng to:"Hồng Nhụy!"

Lúc sau đè bả vai nàng xoay qua......

"A!"

"A!"

Hai tiếng kêu sợ hãi nháy mắt tràn đầy trong gánh hát.

Tiểu Cốc cùng Hiểu Kha hoảng sợ té ngã trên mặt đất,mặt lộ vẻ sợ hãi nhìn Hồng Nhụy đã chuyển qua.

Đã không thể nhìn ra tới cùng có phải là Hồng Nhụy nữa hay không,mặt nàng bị đốt trọi,một mảnh đen nhánh,trở nên khô khốc,nhưng tóc cùng quần áo một chút cũng không hề tổn hại. Biểu tình trên mặt nàng cũng rất quái dị,khóe miệng nhếch lên,lộ ra một nụ cười mộc mạt cứng đờ,đôi mắt tối om mở lớn,phảng phất như nhìn chăm chú vào hai người.

Tiểu Cốc cùng Hiểu Kha rốt cuộc chịu không nổi,té ngã lộn nhào chạy ra ngoài.

Phía sau....Bàn tay Hồng Nhụy mơ hồ giống như hướng về phía trước nâng lên.

"Làm sao? Đây là?"

Hai người đồng thời chạy ra,vừa vặn đụng phải nhóm nhạc sư gánh hát tiến đến,mấy đại nam nhân kỳ quái liếc nhau,giữ chặt hai người đang kinh hoảng.

Hiểu Kha run run rẩy rẩy,ngón tay của Tiểu Cốc cũng run run chỉ vào bên trong nói không nên lời.

Mấy người liền minh bạch hẳn là gặp phải sự tình đáng sợ đi?

Từng người liếc nhau,trong đó có vài người lớn gan,vén tay áo đi vào nhìn một cái,cuối cùng sắc mặt trắng bệch đi ra ngoài,khóe miệng run run:"Đi.....Đi đến sở cảnh sát báo án....."

Tác giả có lời muốn nói:

Lời bài hát là " khóa lân túi " do Tiết Tương Linh xướng,tham khảo một chút,không cần để ý nội dung lời hát,"nó" chính là tùy tiện hát.......

P/s: Hãy cho mình một vote để thêm động lực edit đi~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.