[Đam Mỹ] Che Dấu

Chương 5: Chương 5




Tạ Lệ ở bệnh viện của khu giam giữ làm kiểm tra, ngoại trừ trên cánh tay bị trầy da, không có bị thương nặng. Anh cố ý nói đầu mình rất đau, xem bệnh chính là một nữ bác sĩ hơn bốn mươi tuổi, giữ anh ở bệnh viện quan sát một đêm.

Bệnh viện của nhà tù rất quạnh quẽ, bệnh tình nghiêm trọng thì người thân sẽ xin đưa đến bệnh viện lớn bên ngoài, còn lại một ít thương tổn ốm vặt, truyền dịch hai ngày là xong.

Tạ Lệ ở phòng bệnh chỉ có một mình, không giống tám người ở chung một phòng giam, từ sáng tới tối nói chuyện ồn ào, đây là lần đầu tiên anh vào trại giam cho tới nay,có hoàn cảnh yên tĩnh mà ngủ.

Anh không nghĩ từ bỏ nhiệm vụ, cho nên vẫn phải nghĩ biện pháp trở lại bên cạnh Thường Tiểu Gia. Chỉ là tính cách Thường Tiểu Gia thật là làm cho người ta cân nhắc không chừng. Lúc trước khi Tạ Lệ tiếp thu hành động, Du Chính Khôn đã từng nói với anh, Thường Tiểu Gia là con vợ chính thức của Thường Quan Sơn, con lớn của Thường Quan Sơn lại là con riêng của lão với tình nhân bên ngoài.

Nghe đâu lúc đó sức khỏe vợ Thường Quan Sơn không tốt, lúc trước mang thai hai đứa bé đều sẩy thai. Trong thời gian này Thường Quan Sơn và tình nhân bên ngoài có con là Thường Tiểu Cát. Sau đó bà Thường vì muốn giữ được Thường Tiểu Gia, nghe nói là tiêm và uống thuốc không ít, kết quả lúc Thường Tiểu Gia còn rất nhỏ bà sinh bệnh qua đời. Còn Thường Tiểu Gia từ nhỏ thân thể cũng không tốt, rất ít đi ra ngoài xuất đầu lộ diện, nhiều năm như vậy cùng Thường Quan Sơn kinh doanh xã đoàn và chuyện làm ăn vẫn luôn là Thường Tiểu Cát.

Đồng thời bà Thường qua đời không lâu, Thường Quan Sơn vì muốn đem đứa con lớn về nhà nên cưới cô tình nhân làm vợ. Cho nên bà Thường bây giờ không phải mẹ ruột của Thường gia nhị thiếu.

Nhiều năm nay, lực lượng cảnh sát trọng điểm để ý đối tượng vẫn là cha con Thường Quan Sơn và Thường Tiểu Cát, đối với Thường Tiểu Gia cũng không biết rõ, mãi cho đến năm ngoái thi thể của một nữ cảnh sát bị phát hiện.

Cảnh sát nữ đó giả dạng thành vũ nữ, đi đến quán bar dưới danh nghĩa Hồng Phường để điều tra một vụ án ma tuý, sau đó lại đột nhiên mất tích. Lực lượng cảnh sát bắt đầu tìm kiếm tung tích nữ cảnh sát này, sau đó ở đập chứa nước tìm được thi thể. Trải qua thi kiểm, cảnh sát nữ là bị người bóp cổ chết, trước khi chết có vết tích xâm hại và ngược đãi.

Cảnh sát bắt đầu tiến hành điều tra, tìm được nhân chứng mục kích chứng minh trước khi nữ cảnh sát này mất tích, xuất hiện lần cuối cùng là ở quán bar Hồng Phường. Buổi tối hôm ấy cô bị Thường Tiểu Gia mang đi. Bởi vì người bị hại là cảnh sát, vụ án chọc giận lực lượng cảnh sát thành phố Hải Cảng, cảnh đội điều động rất nhiều nhân lực điều tra chứng cớ, cuối cùng thẩm tra chiếc xe quăng thi thể là từ Thường gia lái ra. Khi đó thời gian nữ cảnh sát bị Thường Tiểu Gia mang đi đã sắp một tuần, không biết trong một tuần này nữ cảnh sát gặp phải bao nhiêu dằn vặt.

Thường Tiểu Gia bị gọi đến điều tra, không lâu sau đó, có người tới cục cảnh sát tự thú. Đó là một xã viên trẻ của Hồng Phường, thừa nhận sau khi Thường Tiểu Gia đem nữ cảnh sát về, hắn đánh đập và xâm hại nữ cảnh sát, đồng thời có một lần không cẩn thận thất thủ bóp chết nữ cảnh sát này. Sau đó hắn lái xe đem thi thể quăng ở đập chứa nước. Còn Thường Tiểu Gia ngoại trừ đem nữ cảnh sát về, những chuyện khác toàn bộ đều không biết.

Cảnh sát đương nhiên không tin hắn, thế nhưng thi thể nữ cảnh sát đã ở trong nước hơn mười giờ, không thể lấy nhiều chứng cứ để chứng thực Thường Tiểu Gia có liên quan đến việc này. Hơn nữa ngày quăng thi thể Thường Tiểu Gia còn có chứng cứ vắng mặt. Cuối cùng, cơ quan công tố chỉ có thể dùng việc giam giữ phi pháp khởi tố Thường Tiểu Gia, xử cậu một năm tù.

Rốt cuộc Thường Tiểu Gia là hạng người gì, trước khi Tạ Lệ vào trại giam không có người nào nói với anh rõ ràng. Du Chính Khôn xem video lực lượng cảnh sát hỏi cung Thường Tiểu Gia, cuối cùng nói cho Tạ Lệ, Thường Tiểu Gia không phải một người đơn giản, hơn nữa, khẳng định không phải người tốt.

Tạ Lệ nằm ở trên giường bệnh, chậm rãi nhắm đôi mắt ửng đỏ lại.

Ngày thứ hai, lúc Tạ Lệ trở về, khu giam giữ đang luyện tập thể dục.

Trên thao trường phạm nhân đều lười biếng tập thể dục, lúc Tạ Lệ từ xa đi đến, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn anh.

Cảnh sát trại giam mở cửa sắt sân luyện tập cho anh đi vào, sau đó từ bên ngoài khóa cửa lại.

Tạ Lệ đứng ở đội ngũ sau cùng, bên cạnh anh là Thường Tiểu Gia.

Thường Tiểu Gia cũng tập thể dục, hai tay giơ lên cao, quần áo tù rộng lớn làm ống tay áo trượt xuống lộ ra cánh tay nhỏ gầy, cậu xoay đầu lại nhìn Tạ Lệ, thế nhưng Tạ Lệ không nhìn cậu.

Làm xong thể dục buổi sáng là xếp thành hàng đi ăn điểm tâm, lúc Đại Hào đi qua người Tạ Lệ, cười lạnh một tiếng khinh bỉ nhìn anh.

Tạ Lệ nhìn Đại Hào, đột nhiên mặt không thay đổi nhẹ giọng “Phi” hắn một cái.

Đại Hào lập tức bị chọc giận, nhấc nắm đấm đánh Tạ Lệ.

Cảnh sát trại giam phản ứng rất nhanh, Đại Hào vừa động thủ liền ngăn lại, nhưng trên mặt Tạ Lệ đã trúng một quyền.

Thường Tiểu Gia đứng bên cạnh Tạ Lệ, cậu kỳ quái mà nhìn Tạ Lệ, không hiểu tại sao đột nhiên anh khiêu khích Đại Hào.

Cảnh sát trại giam la rầy Đại Hào vài câu, không có truy cứu hắn động thủ đánh người, sau đó còn nhắc nhở Tạ Lệ không được gây sự.

Bọn họ đi vào nhà ăn ăn điểm tâm, Tạ Lệ múc một bát cháo, cầm bánh màn thầu, trứng gà còn có hai đĩa dưa muối.

Thường Tiểu Gia vẫn cứ ngồi ở vị trí bình thường mình thường ngồi.

Tạ Lệ bưng mâm thức ăn của mình nhìn chung quanh một vòng như là đang tìm kiếm chỗ ngồi, lúc anh đi qua bàn của Đại Hào thì một thủ hạ của Đại Hào đưa chân ra muốn ngáng chân anh. Tạ Lệ thấy được, thế nhưng anh làm bộ không nhìn thấy, lúc bị ngáng chân thân thể anh ngã qua bên cạnh, lật ngược một bàn điểm tâm của bọn Đại Hào, còn đem cháo giội lên mặt của Đại Hào.

Trong nháy mắt cả nhà ăn rối loạn, đám người Đại Hào đứng dậy vây quanh Tạ Lệ đấm đá, cảnh sát trại giam không kịp xông đến, mặt Tạ Lệ bị người dẫm đạp dưới đất, thái dương bị cạnh mâm thức ăn cắt bị thương chảy máu.

Cảnh sát trại giam khống chế được bọn Đại Hào. Tạ Lệ cuộn thân thể ôm lấy đầu, hoàn toàn không đánh lại.

Anh cố ý động thủ ở gần chỗ cảnh sát trại giam, anh cũng cố ý trêu chọc Đại Hào, chỉ cần Đại Hào không nhịn được sẽ động thủ với anh, cảnh sát trại giam sẽ lập tức xông lên ngăn cản, nhiều nhất anh chỉ bị một ít tiểu thương.

Đại Hào và một đám người bị cấm túc, còn Tạ Lệ mới vừa từ bệnh viện của nhà tù đi ra, nên vẫn ở lại phòng giam.

Lần này Tạ Lệ bị thương thảm hơn một ít, trên trán bị may hai mũi, đến chạng vạng mới làm xong kiểm tra, dán băng gạc từ bệnh viện trở về khu giam giữ.

Toàn bộ phạm nhân khu giam giữ tầng trệt nhìn thấy anh đều yên lặng lảng tránh qua một bên. Hồ Mẫn Hâm thật vất vả tìm một cơ hội lén lút nói với anh, là Đại Hào buông lời muốn chỉnh anh, hơn nữa lần này sẽ không tha. Đại Hào thật sự nổi giận, nghe đâu đã chuẩn bị thương lượng với cảnh sát trại giam, sẽ không dễ dàng buông tha anh. Hồ Mẫn Hâm trách anh, đang yên đang lành tại sao lại đi trêu chọc Đại Hào.

Tạ Lệ không nói gì, anh yên lặng chuẩn bị đồ đi tắm, tắm xong trở về phòng, vừa muốn nằm xuống cảnh sát trại giam liền mở cửa đi vào, thông báo Tạ Lệ đổi phòng giam.

Những phạm nhân chung phòng dồn dập nhìn về phía anh.

Hồ Mẫn Hâm lo lắng nhìn anh, giật giật miệng, nhưng nhịn xuống.

Tạ Lệ không nói gì, sau khi nghe cảnh sát trại giam thông báo thì yên lặng bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Hồ Mẫn Hâm làm bộ vô tình đi qua đi lại, thấy Tạ Lệ sắp thu dọn đồ xong, y vẫn không nhịn được đi tới bên cạnh cảnh sát trại giam, hỏi: “Cảnh sát, cậu ta phải đi đến phòng giam nào?”

Cảnh sát trại giam nghiêm túc nói: “Không liên quan đến cậu, ít quản đi!”

Hồ Mẫn Hâm vốn muốn lui ra, đi được hai bước vẫn không chống cự nổi hiếu kỳ, thấp giọng hỏi: “Không phải là đổi đến nơi Đại Hào chứ?”

Những phạm nhân khác đều tò mò nghe trộm Hồ Mẫn Hâm và cảnh sát trại giam đối thoại.

Kết quả cảnh sát trại giam vẫn nói: “Quản tốt chính mình đi.”

Lúc này, Tạ Lệ đã thu dọn xong, anh đứng cạnh cảnh sát trại giam, nói: “Báo cáo cảnh sát, tôi đã thu dọn xong.”

Cảnh sát trại giam gật gật đầu: “Đi theo tôi.”

Lúc Tạ Lệ và cảnh sát trại giam từ cửa phòng giam đi ra ngoài, các phạm nhân của cả tầng lầu đều nghiêm chỉnh qua song cửa nhìn họ.

Hồ Mẫn Hâm đợi đến cửa sắt phòng giam bị khoá lại, cũng từ song sắt nhìn ra. Những người cùng phòng giam biết y và Tạ Lệ quan hệ không tệ, đứng bên cạnh nói: “Đại Hào vẫn còn bị cấm túc, đem Tạ Lệ đến làm gì?”

“Đại Hào bị nhốt hai ngày, ai biết có phải đi ra liền muốn thu thập Tạ Lệ. ” Giọng nói Hồ Mẫn Hâm bất an, nói xong, y đột nhiên quay đầu lại nhìn những người khác trong phòng, ý thức mình không nên biểu hiện quan tâm Tạ Lệ như vậy, vì vậy còn nói: “Ai bảo nó trêu chọc Hào ca, đáng đời!”

Hồ Mẫn Hâm đi xa cửa, trong lòng thấp thỏm mà trở lại giường của mình ngồi xuống, nhìn lén một vòng thần sắc của những người khác.

Phòng giam của Đại Hào ở tầng dưới, nhưng cảnh sát trại giam dẫn Tạ Lệ đi dọc hành lang dừng lại ở một phòng giam cách phòng cũ bốn, năm phòng, cầm lấy bộ đàm nói hai câu, sau đó cửa phòng giam tự động chậm rãi mở ra.

Cửa vừa mở ra, Tạ Lệ đứng ở cửa liền nhìn thấy trong phòng có tám cái giường ngủ, cái giường phía bên phải dựa vào cửa có một đôi chân thò ra bên giường, nếu Tạ Lệ đi vào hai bước, có thể đập vào mặt anh.

Từ vị trí này Tạ Lệ không nhìn thấy người ở trên giường, nhưng bàn chân kia không lớn, hơn nữa trắng đến trong suốt, móng chân sạch sẽ, làm cho Tạ Lệ nhớ tới một người.

Ngay sau đó, người ở giường trên nhô đầu ra nhìn về phía cửa, cùng Tạ Lệ đối diện. Chính là Thường Tiểu Gia.

Cảnh sát trại giam chỉ vị trí giường dưới Thường Tiểu Gia nói với Tạ Lệ: “Đây là giường ngủ của cậu.” Chờ Tạ Lệ đi vào thì đi ra ngoài, cửa phòng giam tự động đóng lại.

Sau khi cửa đóng lại, trong phòng cũng không có một người nói chuyện.

Tạ Lệ trầm mặc bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình, đem chậu rửa mặt để lên giá bên cạnh cửa sổ, đem khăn mặt treo lên. Chờ đến lúc lên giường ngủ, Thường Tiểu Gia đã đến bên cạnh giường ngồi, hai cái chân để xuống giường, trước sau lay động.

Một chân của Thường Tiểu Gia gần như đá phải mặt Tạ Lệ, bị Tạ Lệ duỗi tay nắm lấy, anh ngẩng đầu lên, mặt lạnh nhìn Thường Tiểu Gia.

“Buông cậu ấy ra!” Đối diện giường ngủ họ, một tên to con quát lên.

Trong phòng này có ít nhất bốn phạm nhân đều là thủ hạ của Thường Tiểu Gia, trong đó hai tên to con thân với Thường Tiểu Gia nhất, cậu cũng thường mang theo hai tên này bên người.

Hai tên to con kia Tạ Lệ biết, bọn họ một người tên là Cao Viễn, một người tên là La Vạn Xuân, lúc này đứng lên quát anh chính là La Vạn Xuân.

Thường Tiểu Gia âm trầm nở nụ cười, nhìn La Vạn Xuân lắc đầu một cái, La Vạn Xuân mới trầm mặc ngồi xuống.

Tạ Lệ nhìn Thường Tiểu Gia, không buông chân của cậu ra, mà đột nhiên lấy ngón tay cào nhẹ lòng bàn chân của cậu.

Thường Tiểu Gia nhất thời trầm thấp “A” một tiếng, dùng không ít sức mới kéo chân mình trở về, hai tay cậu tóm chặt lấy song sắt giường, ánh mắt hung ác trừng Tạ Lệ.

Tạ Lệ không hề để ý đến cậu, khom người xuống bắt đầu trải giường chiếu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.