[Đam Mỹ] Che Dấu

Chương 3: Chương 3




Sau khi Tạ Lệ ngồi đối diện với Thường Tiểu Gia thì toàn bộ nhà ăn đều đắm chìm trong một loại yên tĩnh kỳ lạ. Giống như Thường Tiểu Gia không phải cho Tạ Lệ một chỗ ngồi đơn giản như vậy, mà là ở trước mặt mọi người tát Đại Hào một cái tát.

Sắc mặt Đại Hào càng ngày càng lạnh, đột nhiên hắn vứt cái muỗng vào mâm thức ăn, vỗ bàn đứng lên.

Kết quả hắn vừa đứng lên, cảnh sát vẫn luôn lạnh lùng xem cuộc vui liền rút dùi cui ra quát bảo hắn: “Làm gì? Ngồi xuống! Ăn cơm!”

Đại Hào liếc nhìn cảnh sát trại giam, mặt âm trầm ngồi xuống.

Tạ Lệ cúi đầu ăn cơm, sau đó dừng lại ngẩng đầu nhìn về phía Thường Tiểu Gia, nói: “Cảm ơn.”

Thường Tiểu Gia không trả lời anh, chỉ vừa nhìn anh vừa ăn cơm, làm như mặt của anh có thể ăn với cơm.

Tạ Lệ không dễ chịu, nhưng đây là một cơ hội tiếp cận Thường Tiểu Gia, anh hắng giọng một cái, còn nói: “Thường thiếu không sợ kết thù với Đại Hào sao?”

Thường Tiểu Gia nhét đầy cơm vào trong miệng, nhai nửa ngày mới nuốt xuống, cậu không trả lời vấn đề của Tạ Lệ, mà đột nhiên nói: “Anh không phải là người Hải Cảng.”

Khẩu âm của Tạ Lệ nghe không phải là người địa phương, anh nói: “Tôi đến từ thành phố Sùng Phong.”

Thường Tiểu Gia dùng muỗng múc một miếng thịt đưa vào trong miệng, đợi đến nuốt xuống mới nói: “Trước khi vào đây anh làm cái gì?”

Tạ Lệ nói: “Tôi đã từng đi lính, sau khi xuất ngũ cùng ông chủ chạy công trình.”

Chuyện thân thế này trước khi vào trại giam Du Chính Khôn đã bàn giao với anh, bọn họ chuẩn bị một loạt tư liệu giả, nếu như Thường Tiểu Gia phái người đi thăm dò cũng không tra được thân phận thực sự của Tạ Lệ.

Thường Tiểu Gia nghe câu trả lời này không có biểu thị gì, cậu chỉ liếc nhìn Tạ Lệ vén tay áo lên lộ ra một đoạn cánh tay, cánh tay anh không tính thô, thế nhưng có thể nhìn thấy đường nét bắp thịt rõ ràng, cổ tay còn thấy rõ huyết quản màu lam nhạt.

Tạ Lệ muốn chờ Thường Tiểu Gia nói tiếp, thế nhưng anh vẫn không đợi được.

Ăn cơm tối xong, Thường Tiểu Gia làm như không có gì phát sinh, một mình đi ra ngoài nhà ăn, đám người dưới tay cậu đi theo phía sau, có người nhìn Tạ Lệ liếc mắt một cái, cũng không nói gì.

Tạ Lệ trở lại phòng giam, Hồ Mẫn Hâm ở cùng phòng với anh yên lặng nhìn anh, thừa dịp không ai chú ý vỗ vỗ vai anh, rồi đi ra ngoài chuẩn bị xem tin cuối ngày.

Đại Hào ở cùng khu giam giữ với anh nhưng ở tầng trệt, ăn cơm tối xong cửa tầng trệt liền đóng, nên họ không đối mặt với nhau.

Thế nhưng Đại Hào còn có hai thủ hạ, một người cao to và một tên béo ở cùng tầng lầu với anh, đợi đến khi Tạ Lệ đến xem tin cuối ngày, hai người bọn họ ngồi bên trái bên phải của Tạ Lệ, đem Tạ Lệ kẹp ở giữa.

Bên cạnh có cảnh sát trại giam đứng, bọn họ không nói gì, ngẩng đầu lên yên tĩnh xem ti vi.

Tạ Lệ không sợ Đại Hào, anh tính toán mượn cớ thỉnh cầu Thường Tiểu Gia che chở để tiếp cận cậu, nhưng anh lại sợ Thường Tiểu Gia phản cảm. Anh vào đây đã vài ngày vẫn không sờ thấu tính cách của Thường Tiểu Gia.

Lúc này Thường Tiểu Gia ngồi ở phía trước Tạ Lệ, cánh tay cậu để lên chỗ tựa lưng hàng ghế trước, thân thể cũng mềm mại ngã về phía trước, thần thái không yên nhìn chằm chằm TV, xem một phút chốc liền nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Tin cuối ngày kết thúc, lúc Tạ Lệ đứng lên người mập mạp bên cạnh duỗi một cái chân ra ngáng chân anh. Anh thấy được, cố ý vấp ngã, tiện tay đem tên cao to đẩy ngã xuống đất.

Chỉ một thoáng những hàng ghế trước tivi ngã thành một đống lớn.

Cảnh sát trại giam tức giận quát lên: “Làm gì?”

Tên cao to chỉ Tạ Lệ nói: “Nó đẩy tôi.”

Tạ Lệ từ dưới đất bò dậy, nhìn cảnh ngục áy náy nói: “Xin lỗi cảnh sát, là tôi không đứng vững, không phải cố ý.”

Anh nói xong ngẩng đầu, nhìn thấy Thường Tiểu Gia bước chân không dừng lại vẫn đi về phía trước, không quay đầu nhìn anh một cái.

Cảnh sát trại giam bảo anh và tên cao to đem toàn bộ ghế ngã trả về chỗ cũ, trong thời gian này cao to vẫn luôn trừng anh, nhỏ giọng nói với anh: “Đắc tội Hào ca, mày chờ chết đi.”

Tạ Lệ không để ý tới hắn.

Chờ trở lại giam phòng, Hồ Mẫn Hâm đã tắm xong, y thích xem xong tin tức là chạy đi chiếm nhà tắm.

Hồ Mẫn Hâm nhìn Tạ Lệ luôn muốn nói lại thôi, lúc Tạ Lệ nhìn thời gian chuẩn bị đi tắm, Hồ Mẫn Hâm nhỏ giọng nói với anh: “Cậu cẩn thận một chút, nhà tắm có góc chết.”

Nhà tắm có góc chết, chính là hai cái góc phía dưới bên phải chữ “Hồi “, góc độ đó camera không ghi hình tới.

Tạ Lệ đi vào nhà tắm, cởi quần áo treo ở phòng thay quần áo, cầm chậu đi vào trong. Anh đi tới góc bên phải chữ “Hồi “, dừng lại ở vị trí Thường Tiểu Gia thường tắm rửa, mới vừa quẹt thẻ mở nước, liền có hai người theo vào.

Những người ở gần đó vội vội vàng vàng lau người rời đi.

Mãi đến tận khi không có người khác, người mập mạp kia đi tới đá vào đùi Tạ Lệ.

Tạ Lệ cúi đầu liếc nhìn, duỗi tay nắm lấy cổ chân tráng kiện của hắn xoay một cái, thoải mái xoay hắn ngã xuống đất.

Tên cao to sửng sốt giơ tay lên đem cái chậu đánh vào đầu Tạ Lệ.

Lúc Tạ Lệ ở trường cảnh sát, quanh năm luôn đúng ở vị trí số một về đối kháng, ra trường cũng không ai thắng nổi anh, thế nhưng trong phòng tắm trần truồng đánh nhau với hai thằng đàn ông là lần đầu tiên. Dép lê trơn trợt, lúc anh nhấc chân đạp người thì dép lê bay ra ngoài, đánh bay chậu trong tay tên cao to, chân của anh lại đá trúng hàm dưới tên cao to, đá hắn lùi lại vài bước văng vào tường.

Một bên khác, tên mập vụng về muốn đứng lên, mới được một nửa bị Tạ Lệ một cước giẫm lên vai, đè hắn xuống.

Tạ Lệ lạnh nhìn bọn họ, lúc này nghe được tiếng bước chân đi tới gần, anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thường Tiểu Gia mang theo hai tên thủ hạ to con xuất hiện ở chỗ ngoặt.

Thường Tiểu Gia ở trần, trên eo vây quanh một cái khăn lông, hai chân trắng trẻo ở dưới khăn lông mang đôi dép lê dành cho tù nhân nam trong ngục giam.

Cậu nhìn thấy tình cảnh này thì dừng bước, không vui nói một câu: “Tất cả cút.”

Không chờ hai người thủ hạ của cậu ra tay, tên mập và tên cao to liếc mắt nhìn nhau, đứng lên chật vật khấp khễnh đi ra ngoài.

Chỉ Tạ Lệ không vội vã, anh đi về phía trước hai bước, chân phải mang dép lê mà mình quăng đi, sau đó đứng tại chỗ nhìn Thường Tiểu Gia nói: “Tôi đã quẹt thẻ, còn chưa có tắm.”

Một ngày một tấm thẻ chỉ có thể quẹt một lần.

Thường Tiểu Gia ngẩng đầu nhìn về phía buồng tắm thấy vòi sen còn chảy nước, nói: “Đó là chỗ của tôi.”

Tạ Lệ biết đây là nơi Thường Tiểu Gia tắm mới cố ý lại đây, anh muốn thử một chút, tận lực dùng giọng nhẹ nhàng nói: “Vậy cùng nhau tắm đi.”

Thường Tiểu Gia thần sắc cổ quái nhìn anh.

Tạ Lệ trở lại buồng tắm, thừa dịp còn thời gian nhanh chóng cầm xà phòng thơm thoa lên người.

Thường Tiểu Gia vẫn duy trì thần sắc cổ quái, nhìn chằm chằm Tạ Lệ, nói với hai người thủ hạ: “Đi bên ngoài trông chừng.”

Hai người đứng hai bên trái phải trông coi. Họ đứng ở vị trí Thường Tiểu Gia và Tạ Lệ không nhìn thấy.

Thường Tiểu Gia cầm chậu đi tới bên cạnh Tạ Lệ, trước đem chậu để dưới đất, mở khăn vây quanh eo bỏ vào trong chậu.

Nhà tắm không có vách ngăn riêng, tất cả đều thông suốt, cho dù Tạ Lệ không nhìn nhưng thân thể trắng như tuyết của Thường Tiểu Gia vẫn thỉnh thoảng xuyên thấu qua hơi nước tràn ngập chui vào tầm mắt của anh.

Tạ Lệ dùng hai tay xoa bọt xà phòng trên người, anh nói: “Tôi đắc tội Đại Hào.”

Thường Tiểu Gia không nói gì.

Tạ Lệ không xác định có phải tiếng nước quá lớn, Thường Tiểu Gia không nghe thấy, anh tới gần Thường Tiểu Gia, nói: “Đại Hào sẽ không ngừng tìm tôi phiền phức.”

Anh nói xong, quay đầu nhìn Thường Tiểu Gia, nhìn thấy cậu ngẩng đầu nhắm mắt xả nước, tựa hồ đối với những câu nói này hứng thú không lớn.

Tạ Lệ do dự một chút, tắt nước, sau đó nói: “Thời gian của tôi đã hết, có thể mượn nước của cậu không?”

Nói xong không chờ Thường Tiểu Gia đồng ý, chui vào vòi hoa sen của Thường Tiểu Gia.

Thường Tiểu Gia mở mắt ra, lui lại một bước, cánh tay vẫn đụng phải cánh tay Tạ Lệ.

Tạ Lệ giơ tay rửa sạch bọt xà phòng trên người, lồng ngực rắn chắc trơn trợt, phản xạ ánh đèn nhà tắm lờ mờ.

Thường Tiểu Gia khó hiểu nhìn bờ vai rồi nhìn ngực của anh, chú ý tới vết sẹo rất dài phía bên phải trên eo anh, lấy tay sờ lên: “Làm sao bị thương?”

Tạ Lệ cảm giác bàn tay mịn màng của cậu đột nhiên đụng vào, có một loại cảm giác quái dị, nói: “Đánh nhau với người khác bị thương.” Kỳ thực đó là lúc anh truy bắt kẻ tình nghi bị thương.

Ngón tay Thường Tiểu Gia lướt qua vết thương: “Anh đánh rất tốt, đã luyện qua.” Cậu dùng ngữ khí thuật lại.

Tạ Lệ cảm giác được trên eo bắt đầu ngứa, giống như vết thương đã khỏi hẳn sống lại, anh cúi đầu nhìn tay Thường Tiểu Gia, nói: “Trong bộ đội luyện qua.”

Phần cuối vết sẹo dừng ở bên phải phần ngực, ngón tay cậu cũng dừng ở nơi đó.

Đột nhiên Tạ Lệ cảm thấy không khí nhà tắm thập phần oi bức, cảm giác ngột ngạt làm anh không thoải mái, anh nói: “Thường thiếu, tôi đáng tin hơn hai tên bên ngoài… để tôi theo cậu đi.”

Thường Tiểu Gia nhấc tầm mắt nhìn vào mắt của anh, thu tay về, nói: “Tôi không muốn.”

Tạ Lệ ngẩn người, liền kêu: “Thường thiếu?”

Thường Tiểu Gia nói: “Không muốn, anh có thể đi.”

Tạ Lệ giơ tay lau nước dính trên mặt, quay người trở về vòi sen của mình, cầm chậu nước của mình đi ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.