Đại Mạc Đao

Chương 10: Q.1 - Chương 10: Thích khách




Tôi gõ cửa: “Cửu gia đâu rồi?”

Tiểu Phong đang ngồi bày thế cờ vây, nói mà không ngẩng đầu lên: “Đang sắp xếp sách trong thư phòng.”

Thấy tôi dợm bước về phía thư phòng, Tiểu Phong nói: “Thư phòng không cho người ngoài vào, đến dọn dẹp cũng đều do Cửu gia tự tay làm hết, tỷ ngồi đây sưởi nắng đợi một lát đi! Ở đây có nước, tự rót mà uống, đệ đang bận, không phục dịch tỷ được.”

Tôi giơ tay cốc một cái vào đầu Tiểu Phong: “Đệ chưa lớn được bao nhiêu mà đã lên mặt ra vẻ không ít nhỉ.”

Tiểu Phong xoa xoa trán, tức giận trừng mắt nhìn tôi. Tôi “hừ” một tiếng, không thèm quan tâm đến gã, tự đi về hướng thư phòng.

Tuy tôi đã sống ở Trúc Quán một thời gian, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đến thư phòng. Một gian phòng lớn quá mức bình thường, không có bất kì vách ngăn nào, rộng rãi như thể xe ngựa chạy cũng vừa, quá nửa phòng bày đầy các giá sách, Cửu gia đang lật giở sách trước một dãy giá.

Tôi cố ý dậm mạnh bước, nghe thấy tiếng bước chân của tôi, chàng ngẩng mặt nhìn tôi khẽ gật đầu cười, rồi ra hiệu tôi đi vào: “Muội ngồi đây một lát, ta sắp xong rồi.”

Tôi vui sướng trong lòng, xoay người liếc Tiểu Phong với vẻ đắc ý, rồi đi qua từng giá sách một tò mò xem xét: “Những cuốn sách này, huynh đều đọc hết rồi ư?”

Tiếng Cửu gia vọng đến từ sau cách giá sách, nghe không rõ lắm: “Đa phần đều đọc hết rồi.”

Kinh Thi, Thượng Thư, Nghi Lễ, Chu Dịch, Xuân Thu, Tả Truyện, Hiếu Kinh… Toàn bộ sách trên giá này đều là thư tịch của Nho gia, Kinh Thi hình như là cuốn được đọc nhiều nhất, được đặt tại nơi dễ với tới nhất.

Hoàng Đế Tứ kinh, Đạo Đức kinh, Lão Giai Tử… Giá sách này lại là về Hoàng, Lão. Đạo Đức kinh của Lão Tử, Tiêu Dao Du và Tri Bắc Du của Trang Tử rõ ràng đã được đọc rất nhiều lần, sợi dây xâu các thẻ tre đã khá lỏng lẻo.

Pháp gia, Binh gia… Những cuốn này từ bé tôi đã học thuộc gần hết, nên không hứng thú lắm, chỉ đảo mắt qua rồi hướng sang giá khác. Giá này có vẻ hơi kì quặc, nửa phía trước chỉ bày trơ trọi một cuốn sách trúc, nửa sau lại chất đống một chồng sách vải.

Tôi nghi hoặc lấy cuốn sách trúc xuống, là Mặc Tử[1], cuốn này nghe nói có một phần rất tối nghĩa, hồi trước đến cả cha cũng phải đau đầu. Lật qua một lượt, có mấy chỗ đọc vẫn hiểu được, một số chỗ thì trúc trắc, không thuận miệng, hình như nói đến việc chế tạo công cụ, làm trục xe, làm thang mây, một số chỗ khác thì có giảng về hiện tượng của mặt trời, cái gì mà xuyên qua một cái lỗ nhỏ thành hình ngược, gì mà gương phẳng, gương lồi lõm thì sẽ thành hình ảnh gì, hoàn toàn không hiểu đâu ra đâu cả. Tôi lắc lắc đầu đặt sách xuống, đi đến nửa sau lấy một cuốn sách vải, là nét chữ của Cửu gia, tôi sững lại không màng đọc nội dung, lại lấy mấy cuốn nữa, tất cả đều có nét chữ của Cửu gia. Tôi thò đầu ra ngó nhìn. Thấy Cửu gia vẫn đang cúi đầu loay hoay dọn giá sách, tôi lưỡng lự hỏi: “Sách ở giá này muội có thể đọc thử không?”

[1] Tên một bộ sách của Mặc Địch, là người nước Lỗ, thời Chiến Quốc chủ trương thuyết kiêm ái.

Cửu gia quay đầu về phía tôi, cân nhắc chốc lát rồi gật đầu: “Chẳng có gì đáng đọc đâu, chỉ là sở thích ta làm lúc nhàn hạ thôi.”

Tôi lật đến một trang, vì rất dài không có thời gian đọc kĩ càng, chỉ nhìn lướt qua:

… Công Thâu Ban chế tạo thang mây giúp Sở tấn công Tống, khổ nỗi lại gặp phải Mặc Địch. Ban và Mặc đấu kế: Ban dùng thang mây tấn công, Mặc dùng hỏa tiễn đốt thang mây. Ban dùng xe đâm vào phá cửa thành, Mặc lăn cây và đá tảng đập nát xe. Ban dùng địa đạo, Mặc đốt khói nghi ngút che mờ tất cả… Ban dùng hết toàn bộ chín kế sách thành trì vẫn bình yên. Ban trong lòng không phục, muốn giết Mặc. Mặc cười nói: “Ta có ba trăm đồ đệ ở nước Tống, mỗi người đã học một kế giữ thành.” Vua nước Sở cuối cùng cũng phục, nên từ bỏ ý định tấn công, Trong lòng vẫn ôm mối hận, Công Thâu Ban về sau được người đời gọi là Lỗ Ban, hiệu “ông tổ nghề mộc,” vì chỉ có vỏn vẹn chín kế khiến người ta không dòm ngó được ba trăm kế của Mặc. Hạ bút viết chơi lúc nhàn hạ, một công một thủ, hết sức lo lắng, nhưng còn một trăm kế sách còn lại, lòng thật thán phục…

Phía sau mấy cuốn đều có hình minh họa các loại vũ khí công thành, vũ khí phòng thủ, các cách tấn công và bảo vệ thành được bảo vệ và bổ trợ lẫn nhau.

Tôi đưa mắt đảo qua một lượt thật nhanh rồi đặt lại trên giá cẩn thận, lấy một cuốn khác: “… không tấn công… kiêm ái[2] thiên hạ… chán ghét chiến tranh…” Phần lớn đều là phân tích học thuyết của Mặc Địch về việc chán ghét chiến tranh và phản đối nước lớn bắt nạt nước bé, một mặt chủ trương nước lớn không nên ỷ vào sức mạnh và quyền lực của mình mà tấn công nước bé, mặt khác chủ trương nước bé nên tích cực chuẩn bị cho chiến tranh, tăng cường quốc lực, thời điểm nào cũng chuẩn bị đối kháng với nước lớn, khiến nước lớn không dám khinh suất tấn công.

[2] Thuyết kiêm ái là học thuyết của Mặc Địch, chủ trương yêu mọi người như nhau, không phân biệt thân và sơ.

Tôi im lặng suy nghĩ một hồi chậm rãi đặt quyển sách lụa trên tay xuống, lại lấy mấy cuốn lật ra xem, toàn bộ đều là bản vẽ: quy trình chế tạo các loại dụng cụ, từng bước một cực kì tường tận, có cung nỏ phức tạp dùng cho chiến tranh, có dụng cụ kẹp xương dùng cho việc chữa bệnh, có cả bình gốm hai lớp đơn giản dùng để giữ ấm nước vào mùa đông, thậm chí có cả hình vẽ trang sức của phụ nữ.

Tôi gãi đầu, đặt sách lại trên giá, trong lòng rất muốn xem hết một loạt, nhưng lại tò mò không biết mấy giá phía sau còn những sách gì nữa, đành đợi sau này còn có cơ hội thì xem.

Giá này toàn là sách y học, lật thử một cuốn Biển Thước nội kinh, tuy Cửu gia đã ghi chú rất tỉ mỉ về các đúc rút trên sách nhưng tôi thật sự đọc cũng không hiểu, cũng không có hứng thú gì mấy nên trực tiếp đi thẳng đến phía cuối giá sách, lấy đại một cuốn ra xem. Thiên hạ chí đạo đàm, bên lề đều có chú thích của Cửu gia, mặt tôi đột nhiên nóng bừng lên, ném bộp cuốn sách trở về giá. Cửu gia nghe thấy tiếng động liền ngoái đầu nhìn về phía tôi, tôi giật bắn mình vội vã nhảy ngay sang giá khác, lấy đại một cuốn khác, giả vờ như đang đọc, tim vẫn đập thình thịch.

Cửu gia cũng đọc loại sách này ư? Nhưng mấy cuốn này tuy là về thuật ngự nữ, nhưng cũng có giảng cả về y học, phần lớn lại thiên về luận thuyết về quan hệ giữa phòng the và thụ thai, lòng tôi suy nghĩ lung tung, cúi đầu một lúc lâu không động đậy gì.

“Muội đọc mấy cuốn sách ấy có hiểu không?” Cửu gia đẩy xe lăn đến bên cạnh tôi, ngạc nhiên hỏi.

Tôi giật mình ngẩn ra, vội vàng trả lời: “Muội chỉ đọc liếc qua, tất cả đều bị muội đem tiêu hủy hết rồi.”

Thấy Cửu gia nhìn mình tràn ngập vẻ ngờ hoặc, tôi bây giờ mới phản ứng kịp, Cửu gia ám chỉ cuốn sách tôi đang cầm trên tay, chứ không phải… Tôi ảo não tý nữa thì ngất xỉu, không ngờ thiên hạ cũng có người chột dạ đến mức này. Vội vã nhìn kĩ sách hơn, không thể tin được mở to mắt đọc, toàn là các chữ cái nhỏ như nòng nọc, quay ngang quay dọc, chẳng thể nhận ra chữ nào, tôi không cam lòng xem lại thêm lần nữa, nhưng vẫn không nhận ra một chữ nào cả.

Trời ạ! Sách như thế này mà tôi cứ giương mắt lên mãi như thế, bây giờ không phải tôi ảo não muốn ngất xỉu, mà là muốn đâm đầu vào tường… Tôi cúi đầu, lúng túng nói: “Ừm… ừm… thật ra muội đọc không hiểu, nhưng muội… muội rất tò mò, cho nên… cho nên mới nghiêm túc muốn đọc, cái này… cái này muội nghiên cứu… nghiên cứu xem tại sao mình đọc không hiểu thôi.”

Cửu gia chớp mắt, có vẻ tò mò hỏi lại: “Thế muội nghiên cứu được cái gì rồi?”

“Nghiên cứu được gì rồi? Ừm… kết quả nghiên cứu của muội là… ừm… hóa ra muội không hiểu loại chữ này.”

Khóe miệng Cửu gia hình như có chút động đậy khó nhận ra, tôi than thầm một tiếng trong lòng, trời ơi! Tôi rốt cuộc đang nói gì thế này? Tôi cúi thấp đầu, nhìn chằm chằm vào đầu ngón chân, càng nói càng sai, tốt nhất là ngậm miệng lại!

Trong phòng yên tĩnh đến khó xử, tôi chán nản nghĩ ngợi, vì sao lại mất mặt thế này? Hận chỉ muốn đâm chết mình đi!

Cửu gia bỗng nhiên tựa vào xe lăn bật cười ầm lên, tiếng cười vui vẻ vang vọng trong căn phòng rộng rãi, nhất thời cả gian phòng tựa như cũng chan chứa niềm vui. Đầu tôi cúi thấp hơn, trong sự xấu hổ ngượng ngùng lại đan xen chút ngọt ngào, tôi chưa bao giờ nghe thấy tiếng cười của chàng, chỉ cần Cửu gia có thể thật sự tươi cười thế này, tôi nguyện lòng ngày nào cũng mất mặt.

Cửu gia lấy khăn tay ra đưa tôi: “Thuận miệng hỏi một câu mà không ngờ muội lại lo lắng đến nỗi mặt mày đều đỏ ửng, vã cả mồ hôi, có chỗ nào giống phường chủ phường hát nổi tiếng thành Trường An chứ?”

Tôi ngượng ngùng đặt sách lại lên giá, giơ tay ra nhận khăn tay lau đi mồ hôi trên trán và mũi.

Ánh mắt tôi đảo qua giá sách một lượt: “Những sách này đều không dùng Hán tự phải không?”

Cửu gia khẽ gật đầu, tôi chuyển tầm nhìn cười nói: “Muội vừa nhìn thấy bản vẽ huynh dùng để thiết kế nữ trang, đẹp lắm!”

Cửu gia rời mắt khỏi giá sách, chăm chú nhìn tôi hỏi: “Sao muội không hỏi những cuốn sách này nói về cái gì?”

Tôi trầm mặc một lúc, sau đó nhẹ nhàng nói: “Huynh cũng chưa bao giờ hỏi muội vì sao sinh sống cùng sói. Vì sao sống ở Tây Vực mà có thể nói Hán ngữ rất trôi chảy, trong khi tiếng Tây Vực thì một câu cũng không biết nói. Trong thâm tâm mỗi người đều có một số chuyện vào lúc tâm tình hay nhân thời không thích hợp tuyệt đối sẽ không muốn nhắc đến, nếu có một ngày huynh muốn kể cho muội, muội sẽ ngồi bên cạnh huynh im lặng lắng nghe, nếu huynh không muốn nói, muội cũng sẽ không thăm dò gì thêm. Có một người từng nói với muội một câu chỉ là quen biết muội trong mắt của người ấy, muội nghĩ muội cũng giống như thế, muội chỉ quen biết huynh ở trong lòng mình thôi.”

Cửu gia ngồi im lặng một lúc, đẩy xe lăn ra khỏi gian sách, quay lưng về phía tôi nói: “Có rất nhiều chuyện rốt cuộc nên làm thế nào, bản thân ta cứ lưỡng lự không thôi, cho nên cũng chưa bao giờ nhắc đến.”

Tôi nói rất khẽ, nhưng giọng kiên định: “Cho dù huynh làm gì đi nữa, muội nhất định sẽ đứng bên cạnh huynh.”

Bàn tay đẩy xe lăn của Cửu gia chợt dừng lại, nhưng rồi nhanh chóng tiếp tục đẩy xe: “Tìm ta có chuyện gì?”

Tôi nói: “Không có chuyện gì đặc biệt cả, chỉ là có thời gian rảnh nên muốn đến thăm gia gia, Tiểu Phong và… huynh.” Trước khi ra khỏi thư phòng tôi đảo mắt liếc thấy một chiếc nạng rất trau chuốt ở góc tường. Cửu gia dùng nó à? Nhưng tôi chưa bao giờ thấy Cửu gia dùng nạng cả.

Chúng tôi vừa đi ra khỏi thư phòng, không biết chạm vào bộ phận then chốt nào mà cửa lập tức tự động đóng lại. Tôi giơ tay ra khẽ đẩy cửa, không chút động đậy gì, trước đây tôi cứ tưởng là mọi bộ phận kĩ thuật trong Trúc Quán đều là vì Cửu gia muốn cho sinh hoạt hàng ngày tiện lợi hơn nên mới mời người thiết kế, hôm nay mới biết tất cả đều do chính tay chàng làm.

Cửu gia nói: “Một lát nữa ta phải ra ngoài một chuyến.”

Tôi vội nói: “Thế muội không làm phiền huynh nữa, muội về đây.”

Cửu gia gọi tôi lại, nghĩ nhanh rồi bình thản nói: “Ta đi thăm nông trại ở ngoại thành gặp vài vị khách, nếu muội có thời gian thì cũng có thể đi thăm nông trại chơi một lát, nếm thử hoa quả tươi mới hái.”

Tôi có kiềm chế niềm hạnh phúc trong lòng, gật đầu thật mạnh.

Thạch bá nắm một chiếc roi ngựa đen bóng trong tay, ngồi ở trên xe ngủ gật, người mà Cửu gia bình thường hay đi cùng là Tần Lực thì lại không có mặt, Cửu gia chưa hỏi gì, Thạch bá đã trả lời: “Tần Lực có chút việc nên không đến được.”

Thạch bá kéo rèm lên cười nói: “Lâu lắm rồi không hoạt động gì, coi như là vận động cơ bắp.” Thạch bá hỏi: “Trước tiên đưa Ngọc nhi về Lạc Ngọc phường à?”

Cửu gia nói: “Cùng ta đi thăm sơn trang.” Thạch bá có chút ngần ngừ, dường như định nói gì đó nhưng cuối cùng lại chỉ im lặng quất ngựa đánh xe đi.

Sau khi ra khỏi thành, cỗ xe chạy càng lúc càng nhanh, tôi tựa vào khung cửa sổ, nhìn cây hoa dại xa dần bên đường, cảm thấy tâm tình còn tươi đẹp hơn ngày mùa hạ này nhiều. Hai người tuy không nói gì cả, nhưng tôi cảm giác chúng tôi đều đang thưởng thức gió thổi, phong cảnh tuyệt đẹp và tâm tình tốt đẹp của mỗi người.

Thạch bá nhỏ giọng nói: “Chuẩn bị ngoặt gấp, Cửu gia cẩn thận.” Nói rồi xe ngựa ngay lập tức rút rẽ vào rừng, rồi nhanh chóng giảm tốc độ, chầm chậm dừng lại. Kỹ thuật điều khiển xe ngựa của Thạch bá tuyệt đối là hạng nhất, suốt cả quá trình ngựa không phát lên một âm thanh nào cả. Tôi nhìn Cửu gia với vẻ khó hiểu, tay tay không hề chờ đợi gì, lập tức nắm lấy chiếc đai lụa có đính ngọc trai thắt ở eo.

Cửu gia ngồi yên, khẽ mỉm cười lắc đầu, ra hiệu cho tôi không nên manh động. Im lặng đợi ở trong rừng một lúc lâu, lại có hai thớt ngựa ở ngoài đột nhiên rẽ vào trong rừng, người ở trên ngựa nhìn thấy chúng tôi, dường như không hề để tâm, chỉ đảo mắt nhìn xe ngựa của chúng tôi một lượt rất nhanh.

“Cải trang giống ghê!” Thạch bá một tay quất ngựa, nhanh như sấm chớp, vun vút hai tiếng, quất gẫy xương chân ngựa, hai con ngựa ngã nhào xuống đất hí lên thảm thiết. Người ngồi trên xe ngựa nhanh chóng nhảy lên, rút kiếm ra chắn màn roi liên miên trước mặt, nhưng cuối cùng kĩ thuật thua kém, kiếm của cả hai người đều bị quất rơi xuống đất, hán tử râu hùm khẽ hừ một tiếng, roi quất ngựa của Thạch bá đánh xuyên qua bàn tay hắn, khiến hắn bắn văng ra cả người ghim vào thân cây.

Tôi kinh hoàng, lập tức phản ứng lại, tuyệt chiêu roi quất ngựa của Thạch bá chắc hẳn còn ẩn dấu huyền cơ, tuyệt đối không phải roi ngựa thông thường. Hán tử áo xanh kia ngây người trừng mắt nhìn cây roi trong tay Thạch bá, thần sắc đầy kinh ngạc, rồi đột ngột quỳ xuống trước mặt Thạch bá xì xà xì xồ. Hán tử râu xồm bị ghim vào gốc cây kia lúc đầu sắc mặt còn đầy vẻ hận thù, nhưng vừa nghe thấy lời của đồng bọn, lập tức vẻ hận thù biến mất, lại mang vài phần ngạc nhiên.

Thạch bá thu roi quất, cao giọng hỏi hán tử áo xanh đang quỳ dưới đất, hai người hỏi một đáp một, tôi không hiểu một câu nào cả. Cửu gia lắng nghe một lúc, nụ cười ở khóe miệng ban đầu đã biến mất, nhìn tôi với ánh mắt sửng sốt ra lệnh: “Dùng Hán ngữ đem mấy lời vừa nói nói lại một lần nữa.”

Hán tử áo xanh nhanh chóng hồi đáp: “Bọn ta không phải đi theo xe ngựa của Thạch bá, cũng không muốn đối lập với Thạch phảng, chỉ là được thuê điều tra rõ hành tung hàng ngày của phường chủ Lạc Ngọc phường ở thành Trường An, chờ thời cơ ám sát nàng ấy.” Hắn vừa nói vừa hướng về phía Thạch bá dập đầu: “Bọn ta thật sự không biết lão gia tử là người Thạch phảng. Nếu biết thì có cho bọn ta một núi Minh Sa toàn vàng, bọn ta cũng không dám nhận vụ giao dịch này.”

Việc này giống như sét đánh giữa trời xanh quang, vượt quá sức tưởng tượng, khiến cho tôi chóng mặt, sững người ra một lúc lâu mới hỏi lại: “Ai thuê các ngươi?”

Người mặc y phục xanh nghe thấy câu hỏi vẫn cúi đầu nói: “Giao dịch có thể không làm nữa, nhưng quy tắc bọn ta không dám vi phạm, nếu cô nương muốn trách tội, bọn ta đành dùng đầu mình để tạ tội thôi.”

Thạch bá quăng roi ra giúp ngựa đập đập mấy con muỗi vo ve xung quanh, hờ hững nói: “Bọn họ lần này, dù cho dưới bất kì tình huống nào cũng không thể nói ra lai lịch người thuê, mà kể cả có thật sự nói ra cũng chưa chắc là sự thật. Vì đã là thuê người ám sát, tự nhiên sẽ liên quan đến mấy người thủ đoạn mờ ám.”

Tôi cười chua xót nói: “Đúng thật, vậy thả bọn họ đi thôi!”

Thạch bá nhìn hai người đó, không nói gì cả, hai người lập tức nói: “Những chuyện tai nghe mắt thấy hôm nay, bọn ta sẽ không để lọt ra ngoài một chữ.”

Thạch bá rõ ràng vẫn muốn giết bọn họ, tay nắm roi ngựa đanh định hành động, nào ngờ Cửu gia nói: “Thạch bá, thả bọn họ đi.” Giọng nói chầm chậm ôn hòa, nhưng lại uy nghiêm đến mức người ta không thể nào kháng cự sát khí mạnh mẽ của Thạch bá cũng từ từ dịu đi.

Thạch bá nhìn Cửu gia, khẽ thở dài một tiếng, rồi lạnh lùng xua tay. Hai người kia mặt lộ vẻ cảm kích liên tục dập đầu: “Bọn ta sau khi quay về nhất định sẽ xử lý chuyện này ổn thỏa. Lão gia tử thề có hồ La Bố Nặc Nhĩ[3], bọn ta tuyệt đối không dám tiết lộ hành tung của người.”

[3] Tức hồ Lop Nor, một hồ nước nổi tiếng ở Tây Vực.

Tôi có chút kinh ngạc, đối với người dân du mục đi qua sa mạc Qua Bích mà nói, lời thề này so với thiên lôi đánh chết còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.

Hai người thu lại kiếm, vội vã rời đi. Hán tử bị Thạch bá quất xuyên qua bàn tay từ đầu đến cuối không nói một lời nào, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn về phía xe ngựa, rồi đột nhiên tựa như hiểu ra chuyện gì, sải bước chạy lại, ùm một tiếng quỳ xuống trước xe ngựa, hắn luôn giữ vẻ bình tĩnh thản nhiên, dù trong khoảnh khắc sinh tử vừa nãy cũng không hề rối loạn, vậy mà giờ phút này thì cả khuôn mặt hắn tràn đầy thương xót ăn năn, trong mắt ướt lệ, nghẹn ngào nói: “Tiểu nhân không biết cô nương là người của ân công, không ngờ lại lấy oán trả ơn, muốn giết nàng ấy, thật không bằng chó lợn.” Nói dứt lời liền huơ đao chém xuống cánh tay hắn, một mũi tên từ trong tay áo Cửu gia bay ra, đánh lệch thanh đao, đồng bọn của hắn nắm lấy tay hắn, lại quay sang nhìn chúng tôi đầy vẻ ngờ vực và kinh hoàng.

Cửu gia cất chiếc cung nhỏ vào trong tay áo, cười nhạt nói: “Chỉ sợ ngươi nhận nhầm người rồi, ta không giúp ngươi gì cả, các ngươi mau về Tây Vực đi!”

Một màn kiếm rút tên bay vừa rồi tôi hoàn toàn không lưu tâm, trong lòng chỉ miên man câu: “Cô nương này là người của ân công,” nhìn hai người ở dưới xe, tự dưng thấy hai người này trông cực kì thuận mắt.

Đại hán râu xồm thút thít nói: “Có thể khiến cho lão gia tử kéo xe, lại có thể cứu được mạng người khỏi ngọn roi của lão gia tử, thiên hạ này ngoài ân công ra còn có thể là ai nữa? Cả nhà ta lớn bé đều nhờ sự viện trợ của ân công mới may mắn sống được, mẫu thân ngày đêm đều hướng về Tuyết Sơn dập đầu, khẩn cầu cho người bình an khỏe mạnh, vậy mà ta trong lúc hồ đồ lại đi làm việc thiếu lương tâm này.”

Hán tử bên cạnh hắn nghe xong hình như cũng đã hiểu được thân phận của Cửu gia, thần sắc đột biến, cuối cùng cũng lập tức quỳ sang một bên, không nói năng gì, chỉ liên tục dập đầu, mới dập vài lần đầu đã đầm đìa máu. Cửu gia tuy đã vẫn nhếch miệng cười, nhưng thần sắc lại vô cùng bất lực, trong khi ánh mắt Thạch bá càng nghiêm lạnh. Tôi lên tiếng nói: “Êu! Hai người các ngươi thật chẳng có đạo lý gì, nếu cảm thấy trong lòng có lỗi thì tìm cách chuộc tội đi, ở đâu ra kiểu quỳ ở đây đòi sống đòi chết thế? Chẳng lẽ muốn cho bọn ta nhìn thấy hai các xác chết thì các ngươi mới an tâm? Bọn ta còn có việc, đừng cản đường nữa.”

Hai người họ sững ra một lúc, rồi đứng dậy tránh đường. Tôi cười nói: “Thế này được rồi, nhưng mà thật sự xin lỗi, các ngươi nhận nhầm người rồi, Cửu gia nhà bọn ta là người làm kinh doanh ở thành Trường An, không liên quan gì với Tây Vực cả, không dưng được nhận mấy cái dập đầu vừa rồi, còn nữa…” Tôi tuy cười, nhưng giọng lại rất lạnh lùng: “Lập tức quay về Tây Vực đi.”

Hai người đó ngây ra, đoạn cung kính đáp: “Bọn ta đúng là nhận nhầm người rồi, bọn ta sẽ lập tức quay về Tây Vực ngay.” Thạch bá nhìn tôi, lại nhìn sang Cửu gia, không nói không rằng quất ngựa đi tiếp.

Xe ngựa vẫn nhẹ nhàng đi trên đường, nhưng trong lòng tôi lại như bị một tảng đá khổng lồ đè lên, rất rất nặng. Tôi và người các quốc gia Tây Vực chưa bao giờ qua lại gì, làm sao mà có ân oán? Chẳng lẽ là người Hung Nô? Mục Đạt Đóa không cẩn thận để lộ tin tôi còn sống sót? Cuộc sống bình yên của tôi sắp bị xáo trộn rồi?

Cửu gia dịu dàng hỏi: “Có đoán được người thuê bọn họ không?”

Tôi gật đầu, lại lắc đầu: “Không biết, muội sống cùng với bầy sói, chắc chỉ chuốc oán với một người. Bọn họ đến từ Tây Bắc thực ra cũng phù hợp, bên đó bây giờ tuyệt đại bộ phận đều thuộc phạm vi thế lực của hắn, nhưng tại sao người đó lại phải đặc biệt thuê người tới giết muội chứ? Hắn có thể trực tiếp sai cao thủ thủ hạ đến giết muội kia mà. Chẳng lẽ vì ở Trường An, hắn kiêng nể điều gì đó, cho nên chỉ có thể cho người Tây Vực ra mặt?”

Cửu gia nói: “Nếu nhất thời không nghĩ ra được, thì cũng không cần phải lo lắng làm gì.”

Tôi gục đầu xuống gối, im lặng suy nghĩ, chàng nói: “Ngọc nhi, muội sợ à?”

Tôi lắc đầu: “Võ công của hai người này rất giỏi, nếu đánh nhau muội chưa chắc đã qua mặt được bọn họ, nhưng bọn họ khẳng định cũng không giết được muội, trái lại muội còn có thể giết được bọn họ.”

Thạch bá ngồi ngoài xe lên giọng khen: “Công phu giết người và công phu đánh người vốn là hai chuyện khác nhau. Cửu gia, chủ thuê nếu là vì ám sát, thì chắc chắn vì sợ Ngọc nhi biết thân phận của hắn, và cũng không có cơ hội trực tiếp tìm Ngọc nhi. Chỉ cần mọi người ở Tây Vực đều không nhận mối thuê của hắn, thì hắn sẽ phải nản lòng thôi. Chuyện này giao cho ta làm, hai người cứ ngắm hoa, thưởng thức phong cảnh đi, không phải lo lắng lung tung.”

Cửu gia cười nói: “Biết có người như lão tổ tông ở đây, lũ hầu tử hầu tôn bên Tây Vực không làm loạn được.” Rồi quay sang nói với tôi: “Bọn họ tuy nói có quy tắc, nhưng thiên hạ không có chuyện gì không chút kẽ hở cả, có cần ta giúp muội điều tra bọn họ không?”

Tôi bây giờ không phải cô bé chỉ biết bỏ chạy lúc nhỏ nữa, vội chấn chỉnh lại tinh thần, cười hi hi nói: “Không cần đâu, nếu là người khác, mánh khóe này muội không thèm để tâm, nếu thật sự là người kia thì càng không có gì cần phải tra cả, mà cũng chẳng tra ra gì. Nếu hắn muốn uy hiếp, muội tuyệt đối không sợ hắn.”

Cửu gia gật đầu cười, còn Thạch bá cười lên: “Thế là đúng rồi, cô nương đến từ bầy sói chẳng lẽ không có một phần gan dạ sáng suốt chắc?”

Sơn trang Cửu gia đúng như lời Cửu gia nói, đích thực là nông trang, phần lớn là vườn trồng quả và vườn hoa, phòng ốc cũng đơn giản kiểu tường gạch xanh mái ngói đen, phân bố ngay ngắn vuông vắn giữa vườn tược, không thể nói là đẹp mắt, nhưng vững chãi bình ổn như mảnh đất dưới chân.

Lúc nãy lên xe, nhìn thần sắc Thạch bá, tôi hiểu rằng mình không tiện gặp mặt mấy vị khách, cho nên vừa xuống xe tôi liền chủ động nói với Cửu gia là muốn đi theo nông phụ ở sơn trang thăm chơi một lát. Vẻ mặt Cửu gia bình thản, chỉ căn dặn nông phụ mấy câu, Thạch bá thì nhìn tôi cười gật gật đầu.

Tuy nửa đường đi đột nhiên phát sinh ra chuyện khiến lòng tôi có chút phiền muộn, nhưng ánh nắng ấm áp, ruộng rau xanh mướt, lại thêm cả những người nông dân cặm cụi cần mẫn ở trong vườn, hết thảy đều khiến tôi cảm thấy yên lòng trở lại. Cuộc sống của tôi do tôi làm chủ, cho dù là ai, đừng hòng đoạt lấy cuộc sống của tôi.

Tôi nhìn lướt qua thân hình của Thạch bá, quay sang nói với nông phụ: “Thím à, ánh nắng chói chang quá! Giúp cháu tìm một cái nón lá với!”

Thím liền cười nói: “Quên khuấy mất, cháu đợi một lát, ta đi tìm bây giờ.”

Thím ấy đi rồi, tôi lập tức đuổi theo Thạch bá: “Thạch bá, bác không đợi Cửu gia ạ?”

Thạch bá quay đầu nhìn tôi chăm chú không nói gì, tôi nói: “Thả bọn họ đi, bác không giấu được Cửu gia đâu.”

Thạch bá lạnh lùng nói: “Ta làm thế là vì muốn tốt cho Cửu gia, lão thái gia mà còn, khẳng định cũng ủng hộ việc ta làm.”

Tôi nói: “Nếu việc bác làm có thể khiến Cửu gia không vui, thì không phải là vì muốn tốt cho Cửu gia, mà chỉ là bác tự mình nghĩ là tốt thôi. Huống hồ chủ nhân của bác bây giờ là Cửu gia, không phải lão thái gia trước đây.”

Thạch bá có chút tức giận: “Có phải ngươi lớn lên trong bầy sói không? Sao lại chùn tay mềm lòng thế này?”

Tôi bật cười: “Chúng ta có cần phải đọ sức một phen không ạ, xem ai có thể giết được ai? Thạch bá, Cửu gia không thích giết người tùy tiện, nếu bác thật sự muốn bảo vệ Cửu gia, thì đừng để Cửu gia phải vì bác mà nhuốm máu. Bác có thể bình thản như không, nhưng nếu Cửu gia biết được sẽ rất buồn. Thủ đoạn xử lý mọi chuyện của mỗi người không giống nhau, nếu Cửu gia muốn làm thế này, Cửu gia khẳng định đã suy nghĩ kỹ hậu quả mọi chuyện rồi.”

Thím đi lấy nón lá đã quay lại, tôi nói: “Cháu đi ra vườn chơi đây, Thạch bá đợi một lát rồi cùng đi nhé!” Tôi hướng bác hành một lễ, rồi chạy như bay về phía khu vườn.

“Đây là gì ạ?”

“Đậu tương.”

“Thế còn cái này ạ?”

“Đậu xanh.”

“Cái này là dưa chuột, cháu nhận ra.” Cuối cùng cũng có tôi nhận dạng được, tôi chỉ vào cái giá đỡ cây dây leo, nói một cách cực kì hứng thú.

Thím đứng bên cạnh cố gượng không phá lên cười nói: “Đây là trồng chơi, cũng là lần đầu chúng tôi trồng thử, nghe nói được mang từ Tây Vực về, thời điểm này đúng lúc đang còn non nhất.”

Tôi nhảy vào ruộng, tiện tay hái một quả, quệt quệt lau vào tay áo rồi há miệng cắn một miếng.

Cầm một cái rổ chui ra chui vào dưới luống cây leo, chọn mấy quả dưa chuột nhinh nhỉnh một chút, ngẩng đầu lên không ngờ trông thấy Cửu gia đang đứng bên ngoài mím môi nhìn tôi cười. Qua lớp lá dưa chuột xanh thẫm, tôi vẫy vẫy tay cười, chạy về phía Cửu gia, tiện tay hái thêm hai quả nữa: “Sao huynh lại đến đây? Khách của huynh về rồi à?”

Cửu gia gật đầu, vừa cười vừa đánh giá tôi từ đầu đến chân một lượt, chỉ chỉ nón lá trên đầu tôi và rổ đeo trên tay: “Muội đi thay y phục đi, nhìn chẳng khác gì một cô gái nhà nông.”

Tôi đưa cho Cửu gia chiếc rổ: “Đây là đậu mà muội vừa hái, đây là dưa chuột, còn đây là rau hẹ.”

Cửu gia cười nói: “Chúng ta ở lại đây ăn tối rồi quay về sau, sẽ ăn mấy loại rau muội vừa hái.”

Tôi vui mừng quá sức tưởng tượng, nhảy cẫng lên vỗ vỗ tay.

Tôi và Cửu gia đi men theo bờ ruộng, mặt trời đã ngả xuống đằng Tây, mảnh ruộng phủ một lớp sương chiều bảng lảng. Khói bếp lượn lờ trong không trung, đôi lúc nghe thấy vài tiếng chó sủa gà gáy. Những người nông dân vác cuốc quay về đi qua bên chúng tôi, tuy sắc mặt họ có phần mệt mỏi, nhưng dáng vẻ thì hết sức khoan thai thỏa mãn, chân rảo bước nhẹ nhàng về nhà.

Trong đầu tôi tự nhiên hiện lên bốn chữ “nam cày nữ dệt,” không nhất định phải là nam biết cày cuốc, nữ biết thêu dệt, thật ra chỉ cần giống như bọn họ, hai người kề cận, vui vẻ sống an bình. Lén nhìn Cửu gia, không ngờ Cửu gia cũng đang nhìn tôi, ánh mắt hai người đột nhiên giao nhau, cả hai đều sững lại, mặt Cửu gia có chút ửng đỏ, lập tức nhìn nhanh sang hướng khác.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Cửu gia đỏ mặt, không khỏi suy nghĩ không hiểu Cửu gia vừa rồi nghĩ gì trong lòng, nhưng vẫn cứ nhìn Cửu gia chằm chằm, nhìn rồi lại nhìn. Cửu gia đẩy xe lăn nhanh hơn, tự nhiên nghiêng đầu, mặt mày cứng đờ hỏi: “Muội đang nhìn gì?”

Tôi vẫn đang suy nghĩ, cười hi hi đáp luôn: “Nhìn huynh a!”

“Muội…” Cửu gia dường như không ngờ tôi lại có thể “mặt dày vô sỉ” đến thế, một chữ vừa bật ra khỏi miệng, liền bị tôi làm cho nghẹn lời.

Tôi nhìn vẻ mặt Cửu gia, giờ mới hiểu lời nói của mình vừa rồi quá thô lỗ, trong lòng cực kì ảo não, hôm nay tôi bị làm sao thế? Sao cứ liên tục buột miệng rước họa thế này? Muốn xin lỗi nhưng cũng không biết nên xin lỗi từ đâu, đành im lặng đi tiếp. Cửu gia bỗng dưng bật cười lắc đầu: “Muội đích thực là lớn lên trong bầy sói.”

Tôi yên tâm trở lại, cũng cười nói: “Hiện giờ đã tốt lắm rồi đấy, trước đây nói chuyện một chút kiêng dè cũng không có cơ.”

***

Từ lúc đi nông trang ở ngoại thành về, trong lòng tôi cứ không ngừng suy nghĩ, luôn thấy cảm xúc hỗn loạn, khó mà an lòng như cũ được, bèn lấy mảnh vải đã chuẩn bị sẵn rồi vừa nghĩ vừa viết:

Thứ nhất, một loạt các học thuyết Nho gia, Cửu gia rõ ràng không quan tâm lắm, chỉ có Kinh Thi được đọc nhiều nhất. Nếu như thế, chắc là không tán đồng với việc dần dần tập chung hoàng quyền, cũng không chấp nhận thuyết thiên tử nhận mệnh của trời, và mớ luận thuyết hàm hồ buộc người dân phải tuyệt đối trung thành. Thứ hai, rõ ràng Cửu gia cực kì thích Lão Tử và Trang Tử. Sở học của Hoàng Lão, tôi mới chỉ nghe cha giảng chỗ được chỗ chăng một ít, cũng chưa thật sự đọc qua, nhưng đủ biết một vài điều, nếu Cửu gia thích lão Trang, vậy thì bây giờ mọi chuyện đối với Cửu gia mà nói, không phải đều là đau khổ sao? Thứ ba, Cửu gia tôn kính nhất là Mặc Tử, Mặc tử cả đời sống vì những kẻ bình dân bách tính, nỗ lực thuyết phục quân vương các nước từ bỏ chiến tranh, giúp đỡ nước bé kiến tạo thành trì binh khí đối kháng nước lớn. Nước lớn trong lòng Cửu gia có phải là Hán triều hay không? Nước bé là các nước Tây Vực chăng? Cửu gia muốn làm một Mặc Tử sao? Nếu như thế, không phải là đi ngược lại với Lão Tử và Trang Tử sao?

Tôi khẽ thở dài, gác bút lông lên nghiên mực, là sự hiểu biết của tôi có mâu thuẫn, hay trong lòng Cửu gia tràn đầy mâu thuẫn? Tôi không quan tâm thân thế của Cửu gia như thế nào, hiện giờ mình rốt cuộc có thân phận gì, tôi chỉ muốn hiểu tâm ý của Cửu gia thôi.

Cất mảnh vải đi rồi, tôi mau chóng chạy đi tìm Hồng cô: “Tỷ giúp muội mời một tiên sinh, cần phải tinh thông sở học của Hoàng Lão và Mặc Tử, am hiểu bách gia chư tử.”

Hồng cô kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ còn cần các cô nương trong nhà học mấy cái này? Biết chữ, biết học thuộc mấy bài Kinh Thi là đủ rồi.”

Tôi cười nói: “Không phải các nàng ấy học, là muội muốn nghe giảng.”

Hồng cô cười đồng ý: “Được! Sai người đi mời, muội mà tiếp tục học hành, có thể mở cửa thu nạp đồ đệ được đấy.”

Bất kể được trả bao nhiêu tiền, tiên sinh cũng kiên quyết không vào giảng bài trong phường, cho nên tôi đành nghe theo lời tiên sinh, qua chỗ tiên sinh nghe giảng. Hôm nay nghe hết bài về Tiêu dao du của Trang Tử, lòng tôi thấy hơi cảm động, đến lúc xuống xe ngựa vẫn vừa đi vừa nghĩ ngợi.

Người vừa đi vào đến vườn nhà, Hồng cô đột nhiên từ trong phòng xông ra, cực kì vui mừng nói: “Đoán xem có chuyện gì tốt.”

Tôi cố ý nhìn Hồng cô với vẻ ngạc nhiên: “Chẳng lẽ Hồng cô có ý trung nhân muốn xuất giá?”

Hồng cô giơ tay ra cấu tôi: “Cái đồ mồm miệng gian xảo nhà muội!”

Tôi lách người tránh qua một bên: “Ai bảo tỷ không nói ngay ra.”

Hồng cô thấy không bắt được tôi, bất đắc dĩ nhìn tôi trừng trừng: “Công chúa phái người tới, ban thưởng rất nhiều đồ, muội không có nhà, ta thay mặt nhận rồi, nhưng tốt nhất là ngày mai muội sang tạ ơn công chúa đi. Nghe người sai vặt nói, Lý… Lý giờ đã được sắc phong làm phu nhân rồi, hôm nay mọi thứ vàng bạc ngọc ngà đều do công chúa ban tặng cả, chắc mấy ngày nữa Lý phu nhân cũng sẽ sai người trong cung qua ban thưởng.”

Thấy tôi cười không nói gì, Hồng cô cười nói: “Chả trách người người đều muốn làm hoàng thân quốc thích, muội xem mỗi lần công chúa ban thưởng cho muội đều là những thứ có tiền cũng chưa chắc mua được đâu.” Bà liếc mắt nhìn ra ngoài vườn, nhỏ giọng nói: “Lý Nghiên cũng thật không chịu thua kém, mới mùa thu năm trước vào cung, mà bây giờ mùa hè đã được lập làm phu nhân, chỉ xếp thứ hai sau Vệ hoàng hậu.”

Tôi chừng như nhớ ra điều gì, không kìm được nghiêng đầu suy tư, nhìn mấy cánh hoa trắng tinh yếu ớt trên giá đỡ uyên ương đằng, tự nhiên vỗ lên trán: “Mấy ngày gần đây chỉ mải mê Lão Tử với Trang Tử, sắp biến thành một con bướm khổng lồ thật rồi[4], bệ hạ đã cho đại quân xuất phát chưa?

[4] Lấy ý từ điển tích “Trang Chu mộng hồ điệp” của Trang Tử, có đại ý là con người không rõ đang mơ mình làm bướm, hay là bướm mới chính là nằm mơ là người, thực và ảo lẫn lộn.

Hồng cô giật mình hỏi: “Cái gì cơ?”

Tôi mới yên tâm trở lại: “Có vẻ là chưa rồi, cứ làm theo quy củ cũ, những đồ công chúa ban thưởng tỷ ghi chép lại từng thứ một tỉ mỉ, xem cái gì có thể dùng được, nếu thật thích thì đem ra mà dùng, nếu không thích hợp cho chúng ta thì có thể nghĩ cách đem bán, mấy thứ này không có giá trị tiền bạc thực tế, từ từ bán có thể bán được với giá tốt, nếu tương lai nhất thời cần ra tay làm gì gấp rút có thể dùng tiền mặt. Lý phu nhân biết chúng ta thích cái gì, sẽ không đem cho chúng ta phiền phức đâu, khẳng định là sẽ cho vàng.”

Hồng cô gật đầu lia lịa, vui vẻ nói: “Chúng ta đều là tục nhân chốn hồng trần, mấy thứ đồ này nhìn thì đẹp đẽ trang hoàng, nhưng vẫn không thực tế bằng một thùng tiền vàng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.