Đại Đường Cuồng Sĩ

Chương 87: Chương 87: Phong hồi lộ chuyển




Điện Phượng Nghi cung Thái Sơ, đây là nơi nữ hoàng Võ Tắc Thiên phê duyệt tấu chương ở trong cung, vụ án xá lợi và vụ án hạ độc kinh Phật dần dần cũng trôi vào quá khứ. Công việc chuẩn bị cho ngày sinh nhật lại được khởi động, công việc triều chính trong mấy ngày nay khiến ai cũng bận rộn, Võ Tắc Thiên cũng không ngoại lệ.

Dãy hành lang ở phía tây nam của điện Phượng Nghi, thần y Thẩm Nam Mậu đang hối hả tiến về phía điện Phượng Nghi.

Thẩm Nam Mậu tuổi đời ước chừng khoảng bốn mươi, dáng người bình thường, da trắng, làm ngự y trong cung gần hai mươi năm, là người hiền lành, vì tận tâm chăm sóc người bệnh mà trở nên nổi tiếng. Mọi người trong cung đều rất quý mến. Võ Tắc Thiên cũng rất thích sự quan tâm săn sóc của ông, đã chỉ định Thẩm Nam Mậu là ngự y riêng cho bản thân.

Lúc này, sau cây cột ở hành lang bỗng nhiên có một giọng trầm thấp vọng tới:

- Đứng lại cho ta!

Thẩm Nam Mậu giật điếng người, dừng bước rồi chầm chậm quay lại nhìn, ở sau chiếc cột phía cuối hành lang là một người khôi ngô tuấn tú, mặc áo cà sa, đúng là Tiết Hoài Nghĩa rồi.

Tiết Hoài Nghĩa vừa rồi vì chuyện của lão ni Hà Nội mà làm ầm ĩ một trận với nữ hoàng Võ Tắc Thiên, bị đuổi khỏi điện Phượng Nghi, trong lòng đang phiền muộn, lại nhìn thấy ngự y Thẩm Nam Mậu.

Đàn ông được cận kề bên Võ Tắc Thiên không nhiều, ngoài Tiết Hoài Nghĩa thì chỉ còn Thẩm Nam Mậu mà thôi, gần đây Võ Tắc Thiên bị mắc phải chứng phong thấp, khắp người đau nhức vì vậy đã yêu cầu ngự y Thẩm Nam Mậu tới xoa bóp và châm cứu, có lúc Tiết Hoài Nghĩa nhìn thấy trong lòng cũng có phần nảy sinh lòng ghen ghét.

Dẫu sao Thẩm Nam Mậu cũng là một nam nhân cường tráng, Tiết Hoài Nghĩa không muốn kẻ nào khác được đụng chạm lên da thịt của Võ Tắc Thiên.

Thẩm Nam Mậu nhận ra Tiết Hoài Nghĩa, trong lòng có chút sợ hãi, tiến lên phía trước hành lễ:

- Hóa ra là Đại tổng quản, đêm thu phong hàn, xin đề phòng bị cảm lạnh!

Lúc này Thẩm Nam Mậu theo thói quen nghề nghiệp, xong lại khiến Tiết Hoài Nghĩa cười nhạt, hắn chầm chậm bước tới phía trước, đánh giá một chút cái tên Thẩm Nam Mậu thấp hơn cả nửa cái đầu này, Tiết Hoài Nghĩa ngồi xuống chiếc ghế đá rồi khiển trách:

- Lẽ nào ngươi lại muốn cao hơn cả ta sao?

Thẩm Nam Mậu bất đắc dĩ, chỉ có thể chậm chậm mà quỳ xuống, Tiết Hoài Nghĩa cười lớn, sự uất ức của Thẩm Nam Mậu khiến Tiết Hoài Nghĩa vô cùng sung sướng, hắn thốt ra những lời nói hết sức châm biếm:

- Thẩm ngự y, ngươi đã từng chạm qua phụ nữ chưa?

- Tại hạ trong nhà có thê tử!

- Ý ta là ngươi đã từng đụng chạm với nữ nhân trong cung chưa?

Thẩm Nam Mậu lắc đầu, Tiết Hoài Nghĩa trong bụng có chút kinh ngạc, ngước đầu lên trời cười rồi hỏi:

- Ngươi trong cung cũng đã hai mươi năm rồi, lẽ nào từ trước đến nay chưa bao giờ đựng chạm qua nữ nhân trong cung?

- Tại hạ là ngự y, chức trách của bản thân là kiểm tra và trị bệnh cho mọi người trong cung, những điều tổng quản vừa nói chính là những việc tối kị với thần. Không chỉ là tội chết, mà còn là làm những việc trái với y đức, tại hạ tuyệt đối không và chưa bao giờ làm những việc vi phạm cung quy và đạo đức nghề nghiệp.

Tiết Hoài Nghĩa trong lòng chỉ là sự nhỏ nhen, một kẻ vô năng thì chỉ có bất lực mà thôi, bản thân còn phải cảnh giác hắn, thật sự là trò cười cho thiên hạ rồi.

Tiết Hoài Nghĩa giờ đây đã xem thường người này, càng quan sát thì càng thấy chán ghét, hắn dùng chân đá Thẩm Nam Mậu một cú té lăn trên mặt đất rồi mắng chửi:

- Kẻ vô dụng bất tài, cút ngay cho tao.

Thẩm Nam Mậu chậm rãi đứng dậy, hướng tới Tiết Hoài Nghĩa hành lễ rồi quay người khập khiễng bước đi.

Tiết Hoài Nghĩa nhìn hắn đi xa rồi lại nghĩ tới sự tức giận mà Võ Tắc Thiên đổ lên đầu mình, trong lòng càng thêm muộn phiền.

Hắn thò tay ngắt một cành mẫu đơn rồi tức giận ném xuống nước, xong lẩm bẩm:

- Cái con mụ già đáng chết, ta đây đã sớm chán mụ từ lâu rồi.



Thẩm Nam Mậu đi tới phía trước điện Phượng Nghi, ông vốn là định nhờ cung nữ vào thông báo, thật may vừa đúng lúc Thượng Quan Uyển Nhi đang từ trong đi ra, nhìn thấy Thẩm Nam Mậu liền vội vàng tiến tới hỏi:

- Hôm nay trong lòng Thánh thượng không được vui, muộn một chút hãy quay lại nhé.

- Tì chức rõ!

Thẩm Nam Mậu thi lễ rồi nói:

- Thượng Quan xá nhân, bì chức còn một việc muốn bẩm báo.

Thượng Quan Uyển Nhi dù đã quay người bước đi nhưng nghe ngự y nói như vậy bèn dừng bước và quay lại hỏi:

- Còn việc gì nữa?

- Lần trước Thánh thượng giao cho bì chức nhiệm vụ đi điều tra về cái chết của La Trung Thành, bì chức đã điều tra ra rồi.

La Trung Thành chính là hoạn quan giữ trọng trách kiểm tra tất cả các lễ vật mừng thọ được tiến cung, y là cửa đầu tiên kiểm tra thọ lễ vào cung, tất cả những lễ vật mà ngoại thần cung tiến đều phải do y kiểm tra trước, xác nhận không có vấn đề gì mới được cho mang vào trong cung.

Vụ án hạ độc kinh Phật lần trước, ngoài cao tăng Vân Tuyên và một vị hoạn quan khác, La Trung Thành cũng không may trúng kịch độc mà chết rồi, song y không có chết tại chỗ, do đó mới dẫn đến sự hoài nghi của Võ Tắc Thiên, vì vậy đã bí mật lệnh cho Thẩm Nam Mậu đi điều tra cái chết của La Trung Thành.

Trong lòng Thượng Quan Uyển Nhi có chút kinh ngạc, liền kéo Thẩm Nam Mậu ngự y vào một góc yên tĩnh rồi hỏi nhỏ:

- Điều tra đến đâu rồi?

- La Trung Thành có mặt lúc cao tăng Vân Tuyên chết, sau đó chất độc mới phát tác và tử vong, về mặt thời gian thì không đúng, khoảng thời gian ở giữa là gần một canh giờ, khi y kiểm tra thì phải kêu thảm thiết ngã xuống đất mà chết mới đúng chứ, không thể kéo dài lâu như vậy được, hơn nữa….

Thẩm Nam Mậu giọng điệu có chút ngập ngừng.

- Hơn nữa cái gì thì nói mau đi!

Thượng Quan Uyển Nhi khẩn trương thúc giục.

- Hơn nữa…….chất độc mà y trúng phải lại không phải ngấm từ da vào mà là đi vào từ đường miệng, mặc dù nhìn thì có vẻ triệu chứng cũng giống nhau, nhưng trên thực tế nếu kiểm tra kĩ thì sẽ phát hiện ra những điểm không tương đồng, nói một cách khác thì La Trung Thành bị kẻ khác hạ độc, bì chức dám khẳng định điều đó, khi kinh phật được đưa vào trong cung chắc chắn là không có độc.

- Ngươi có dám khẳng định không?

Thẩm Nam Mậu gật đầu nói:

- Bì chức đã kiểm nghiệm nhiều lần, tuyệt đối tin tưởng và không thể nghi ngờ.

Đôi mắt Thượng Quan Uyển Nhi trở nên long lanh, kết luận của Thẩm Nam Mậu đã chứng minh kinh phật sau khi vào cung mới bị người ta tẩm thuốc độc. Vậy thì án hạ độc kinh Phật này không có dính líu gì tới Địch Nhân Kiệt cả.

Thượng Quan Uyển Nhi kì thực biết Địch Nhân Kiệt không hề liên quan đến vụ án hạ độc này, trong mắt những người sáng suốt có thể nhìn ra được điều đó. Nàng tin rằng Thánh thượng cũng hiểu, chỉ là việc quá lớn………cần phải có chứng cứ xác thực.

Trầm tư một lúc, Thượng Quan Uyển Nhi mới nói:

- Việc này ta biết rồi, hôm nay Hoàng thượng tâm trạng không được vui nên không cần phải xoa bóp cho người nữa. Ngày mai ngươi tới nhé. Ngoài ra việc mà ngươi nói có liên lụy rất lớn, ngươi tuyệt đối không được lắm mồm, nhớ rõ chưa?

Bì chức rõ, bì chức sẽ không mang họa đến cho người khác đâu.

Thẩm Nam Mậu xoay người bước đi rồi, Thượng Quan Uyển Nhi đứng ngơ người ra một lúc, trong lòng nàng nặng trĩu, bước về phía điện Phượng Nghi…..

Trong thư phòng của điện Phượng Nghi, Võ Tắc Thiên đang phê chuẩn sớ tấu, tâm trạng của bà trong hai ngày vừa qua không được vui, biên cương không yên, quốc khố trống rỗng, nhưng những nơi cần phải chi thì lại quá nhiều.

Quốc khố dùng cho quân đội tăng, đủ loại bổng lộc quan lại, Hà Bắc gặp nạn hạn hán phải cứu tế, lại còn lễ sinh nhật của bà cũng phải tăng thêm chi phí, cải tạo lại Thiên Khu, Thiên Đường vẫn chưa hoàn công, còn cả các khoản chi lớn khác nữa, đủ thứ tiền làm bà thật sự rơi vào tình trạng tâm phiền ý loạn.

Hôm nay Tiết Hoài Nghĩa lại hỏi bà hai mươi vạn quan tiền, dùng để bố trí nơi ăn chốn ở cho lão ni Hà Nội và các tín đồ của bà ta, điều này khiến cho Võ Tắc Thiên nghĩ tới lời buộc tội vài ngày trước của Ngự sử đối với lão ni Hà Nội, yêu tà phóng túng, làm bẩn phật môn.

Bà liền bác bỏ lời thỉnh cầu của Tiết Hoài Nghĩa, Tiết Hoài Nghĩa đúng là quê quá hóa khùng, dám cả gan cãi nhau với bà, khiến bà vô cùng tức giận.

Võ Tắc Thiên càng nghĩ càng cảm thấy phiền, bèn đặt bút son xuống. Bà khoanh tay đi qua đi lại trong phòng, lúc này cửa phòng nhè nhẹ được mở ra, Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng bước vào.

Nàng đứng ở cạnh bên, không quấy rầy những dòng suy nghĩ đang chảy trong đầu của Võ Tắc Thiên. Một lúc lâu sau, Võ Tắc Thiên thở dài một tiếng rồi nói:

- Uyển Nhi, gần đây Tiết Hoài Nghĩa càng ngày càng vô lễ với trẫm, trẫm cũng không thể dễ dàng bỏ qua cho hắn được nữa.

Thượng Quan Uyển Nhi và Vi Đoàn Nhi là hai người được Võ Tắc Thiên tín nhiệm nhất, cả hai nàng đều rất hiểu tâm lý của Võ Tắc Thiên, có thể nói là hiểu thấu được tâm tư của bà, đối với những quyết sách của Võ Tắc Thiên có một tầm ảnh hưởng rất lớn.

Bất đồng ở đây chính là Thượng Quan Uyển Nhi có nhiệm vụ giúp đỡ Võ Tắc Thiên công việc triều chính, còn Vi Đoàn Nhi lại lo cho hoàng thượng về những vấn đề trong sinh hoạt cuộc sống, hai người mỗi người quản một mảng, từ trước đến nay luôn là “nước sông không phạm nước giếng”.

Nhưng từ khi Võ Tắc Thiên phong Tiết Hoài Nghĩa là Lũng Hữu Đạo đại tổng quản, sau khi Tiết Hoài Nghĩa trong tay đã có chút quyền lực thì bắt đầu can dự vào việc triều chính, kẻ có quan hệ mật thiết với Tiết Hoài Nghĩa nghĩa là Vi Đoàn Nhi cũng thông qua Tiết Hoài Nghĩa mà nhúng tay vào việc triều chính rồi.

Vô hình chung đã phá vỡ đi giới hạn được hình thành từ nhiều năm nay giữa Vi Đoàn Nhi và Thượng Quan Uyển Nhi.

Có nhiều lúc, Thượng Quan Uyển Nhi truyền đạt mệnh lệnh của hoàng thượng, nàng biết chắc rằng chiếu thư là do Vi Đoàn Nhi đứng sau lưng trù định kế sách cho Tiết Hoài Nghĩa, nhưng nàng cũng không có cách nào làm khác đi được.

Ở trong cung, chỉ cần Vi Đoàn Nhi và Tiết Hoài Nghĩa liên kết với nhau thì Thượng Quan Uyển Nhi về cơ bản không phải là đối thủ của bọn chúng, ngoài việc phải nhẫn nhịn ra thì nàng chẳng còn cách nào khác cả.

Lúc này, sự ngang tàng của hắn đã làm tổn hại đến mối quan hệ của chính hắn với Võ Tắc Thiên, sự việc lão ni Hà Nội chính là điểm mẫu thuẫn lớn nhất giữa hai người.

Song Thượng Quan Uyển Nhi biết, Võ Tắc Thiên không thể rời xa Tiết Hoài Nghĩa được, sáng cãi nhau nhưng qua một đêm nằm bên cạnh nhau là coi như hết thôi, hiện tại thì còn lâu mới có thể có cách để đối phó với Tiết Hoài Nghĩa được.

Thượng Quan Uyển Nhi hành lễ rồi nói:

- Tiết Hoài Nghĩa tướng quân vốn là kẻ thô tục, học vấn không cao, thánh thượng giờ lại muốn hắn giống như một tướng quốc giỏi thực sự thì e là hơi quá nghiêm khắc rồi.

Những lời Thượng Quan Uyển Nhi vừa nói làm cho Võ Tắc Thiên cảm thấy nỗi sầu trong lòng đã vơi đi một chút, bà cười rồi gật đầu nói:

- Ngươi nói rất đúng, yêu cầu của ta với hắn là quá cao rồi, cũng không mang tính thực tế cho lắm, song hắn lại yêu cầu trẫm phải giao hai mươi vạn quan tiền để lo việc lão ni Hà Nội, ngươi nói xem ta nên làm gì?

Thượng Quan Uyển Nhi trong bụng vốn đã có sẵn câu trả lời rồi, nàng bình tĩnh nói:

- Bệ hạ cần phải cân bằng, trước mắt ngân khố và lương thực không nhiều, Bệ hạ có thể trả những khoản quân phí nhất định, tiền cứu tế và quan bổng khác trả sau thì khỏi phải lo lắng rồi.

Uyển Nhi cảm thấy, việc xây dựng Thiên Khu có thể từ từ mà làm, lễ mừng sinh nhật của bệ hạ có thể làm tăng thêm sự vui mừng náo nhiệt trong dân chúng, hạ chỉ đại xá, những việc làm như vậy hầu như không tốn kém, song về nghi điển thì nên tiết kiệm một chút, ví dụ như có rất nhiều loại khí cụ trước đây đã dùng rồi, bây giờ không cần phải mua nữa.

Về phần Tiết đại tướng quân, bệ hạ có thể để cho hắn chọn, hoặc là cắt giảm khoản tiền chi cho chùa Bạch Mã, hoặc là giảm mức chi tiêu cho Lân Chỉ Tự.

Võ Tắc Thiên âm thầm gật đầu, Thiên Khu quả thật có thể để từ từ, Thiên Khu và Thiên Đường cùng xây dựng tu bổ, giai đoạn này thợ thủ công ra vào kinh thành rất nhiều, đã gây nên những chuyện phiền phức không đáng có.

Mặt khác lễ mừng ngày sinh của mình cũng có thể tăng thêm độ vui mừng mà lại giảm được sự xa hoa lãng phí, lợi dụng những đồ vật đã cũ trong kho, đây có thể nói là cách rất hay để tiết kiệm chi phí, Võ Tắc Thiên tiếp nhận ý kiến này.

Song Võ Tắc Thiên lại nghe ra một ý nghĩa khác nữa trong đề nghị của Thượng Quan Uyển Nhi, kì thực chính là hi vọng bà xử lý việc liên quan đến lão ni Hà Nội thật thận trọng, việc này và lời tố cáo của quan ngự sử có sự liên quan với nhau, sự hung hăng càn quấy của lão ni Hà Nội đã làm cho vua tôi và dân chúng không khỏi lên tiếng chỉ trích.

Võ Tắc Thiên cầm tờ sớ buộc tội của quan Ngự Sử đọc, trên tờ sớ trình đã ghi tất thảy các loại tội trạng của lão ni Hà Nội kể từ khi bà ta vào thành, điều này làm cho Võ Tắc Thiên trong lòng cũng có chút không vui, bà bèn gật đầu nói:

- Ý kiến của Uyển Nhi rất hay, cứ như vậy phê chiếu đi.

Thượng Quan Uyển Nhi mừng thầm trong lòng khi Võ Tắc Thiên đã chấp nhận ý kiến của mình, thời cơ đã chín muồi, nàng nói:

- Uyển Nhi còn một việc muốn thưa với bệ hạ!

- Còn chuyện gì?

Thượng Quan Uyển Nhi quỳ xuống tâu:

- Uyển Nhi nguyện mang tính mạng của mình ra để đảm bảo Địch tướng quốc là người trung thành với bệ hạ, ông ấy tuyệt đối không phải là người hạ độc, là bị người ta âm mưu hãm hại mà thôi.

Võ Tắc Thiên ngẩn ra một chút, nhìn Thượng Quan Uyển Nhi một cách khó hiểu.

… .

Vào đêm hôm đó, Võ Tắc Thiên tuyên chỉ, Ngự Sử đài tạm dừng việc điều tra vụ án Địch Nhân Kiệt hạ độc, đình chỉ Tam ti hội thẩm, phóng thích cho Địch Nhân Kiệt.

Tuy nhiên chỉ là tạm thời dừng điều tra, cũng không phủ định những mối nghi ngờ về Địch Nhân Kiệt, tạm thời cách chức ở nhà chờ điều tra và phán quyết cuối cùng của triều đình.

Vì Ngự Sử Đài không còn kì hạn ba ngày, nên nguy cơ Địch Nhân Kiệt bị ám sát cũng vì thế mà tạm thời giảm đi rất nhiều.

Khi ý chỉ vừa được truyền đi không lâu, một tên thái giám đã lén lút đi ra ngoài hoàng thành, đem một bức mật thư tới chỗ của Ngụy Vương phủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.