Đại Địa Chủ

Chương 20: Chương 20: Vào kinh




Bảy ngày sau, An Thường Đức mang theo một thân phong trần mệt mỏi chạy về An Viễn Huyền.

Đi từ Vĩnh Châu về An Viễn Huyền cũng mất tới hai ngày cưỡi ngựa.

Bất quá gia đình An Thường Đức cũng không phải loại khá giả gì, đặc biệt là sau khi An Thường Phú qua đời, lúc trước họ còn có thể mặt dày mày dạn đến tìm An Thường Phú đòi ngân lượng, còn hiện tại, họ đã hai tháng không có ngân lượng, muốn một con ngựa chạy nhanh cũng không được, cuối cùng phải đi nhờ những thương đội tới Vĩnh Châu phủ hoặc thuận đường qua đó.

Tốc độ của thương đội tương đối chậm, tốn nhiều thời gian hơn là vợ chồng An Thường Đức dự tính.

Trở về cùng An Thường Đức còn có thân tín của Giang Tri phủ, hắn gọi là Tiền Hữu Hảo, bộ dạng bình thường, ánh mắt lại có vẻ khôn khéo, Giang Trung Đình đem việc đối phó với An gia giao toàn bộ cho hắn.

Buổi chiều, An Thường Đức cùng Tiền Hữu Hảo đến Huyện nha tìm Trương Huyện lệnh.

Trương Huyện lệnh vừa nghe An Thường Đức mang theo tâm phúc của Tri phủ Vĩnh Châu lập tức đi gặp, vừa nghe xong ý đồ của họ, trong lòng sớm đã đoán được mà nói cho họ một chuyện.

“Thường Đức huynh đệ, Tiền đại nhân, hai người xin hãy đợi đã.”

An Thường Đức cho rằng hắn lại từ chối, lần trước cũng vậy, nhưng mà lần này hắn đã nắm chắc mọi việc trong tay, liền cả giận nói:”Trương Huyện lệnh, ta biết ngươi sợ rước họa vào thân, nhưng hiện giờ chúng ta có Tri phủ đại nhân làm chỗ dựa, ngươi còn gì phải sợ, chẳng nhẽ ngươi còn không để Tri phủ đại nhân vào mắt?”

Trương Huyện lệnh nghe được lời này là biết hắn đang uy hiếp mình, sợ Tiền Hữu Hảo hiểu lầm, vội giải thích:”Thường Đức huynh đệ, ngươi hiểu lầm bản Huyện lệnh rồi, ý của ta là ngày hôm qua An thiếu đông gia đã rời khỏi An Viễn Huyền, các ngươi quả thật là đã đến chậm.”

“Ngươi nói cái gì? Hắn thật sự rời khỏi An Viễn Huyền?”

An Thường Đức còn chưa kịp kinh ngạc, Tiền Hữu Hảo đã lạnh mặt.

Trương Huyện lệnh cười làm lành nói:”Là thật, chiều hôm qua vừa rời đi, thời điểm người của ta thu được tin tức, hắn đã mang người rời khỏi An Viễn Huyền, nghe nói, hắn đem cả tử nữ của Đại phòng An Thường Phú theo, còn có vài nha hoàn và hạ nhân, quản gia thì ở lại An Viễn Huyền, bất quá hắn cũng chỉ là cái tiểu nhân vật.”

Tiền Hữu Hảo trầm mặt, kế hoạch của họ chủ yếu nhằm vào An Tử Nhiên, hắn vừa đi, kế hoạch thực thi không được, Tam phòng di thái của An Thường Phú không có thực quyền, bắt các nàng cũng chẳng làm nên chuyện gì, trong người An Tử Nhiên mang theo chắc cũng không ít ngân lượng, về phần quản gia kia, chỉ là cái hạ nhân không đáng nói.

“Không phải là kế hoạch của các ngươi bị tiết lộ chứ?”

Tiền Hữu Hảo ánh mắt sắc bén dừng lại trên người An Thường Đức, sự tình không có khả năng sẽ trùng hợp như vậy.

An Thường Đức bị hắn nhìn đến tâm thần hoảng hốt, lắp bắp nói:”Cái này hẳn là không có khả năng, toàn bộ kế hoạch cũng chỉ có ta cùng phu nhân biết, tuyệt không hở ra cho người thứ ba, hơn nữa, tiểu nhân thấy hắn chính là rời đi một thời gian mà thôi, cơ nghiệp An gia đều ở An Viễn Huyền, hắn không có khả năng bỏ xuống được.”

Tiền Hữu Hảo trầm tư đứng lên, nếu không phải là bỏ trốn, chẳng nhẽ lâm thời phát sinh chuyện gì trọng yếu, làm họ không thể không rời đi lúc này? Nghĩ vậy hắn nhìn về phía Trương Huyện lệnh.

“Ngươi không nghe ngóng được thêm gì sao?”

Trương Huyện lệnh sửng sốt, không ngờ người này lại sắc bén như vậy, ngày hôm qua khi biết An Tử Nhiên rời đi hắn quả thực có phái người đi thăm hỏi quá, buổi sáng hôm nay cũng biết được nguyên nhân, sự việc kia hẳn là truyền ra từ An gia.

“Nghe nói An lão thái gia đã từng kết bái huynh đệ với một thương nhân nơi khác, đối phương tặng nửa khối ngọc bội cho An lão thái gia, song phương ước định hai bên tương lai có tử nữ nhất định kết thành thông gia, đối tượng đính ước là An gia Tam tiểu thư An Vu Chi.”

“Có việc này sao?” Tiền Hữu Hảo nhìn An Thường Đức.

An Thường Đức cau mày nghĩ nghĩ:”Thời điểm phụ thân ta đại thọ sáu mươi tuổi quả thật có một thương nhân từ nơi khác đến ở lại trong nhà, quan hệ giữ họ cũng rất tốt, hảo huynh đệ, nhưng về chuyện hôn ước này ta chưa từng nghe phụ thân nói qua.”

Tiền Hữu Hảo suy nghĩ sâu xa:”Bất quá chỉ là một thương nhân từ nơi khác đến, chẳng lẽ bọn họ cho rằng chỉ cần kết thông gia như vậy là có thể chống lại đại nhân sao?”

Trương Huyện lệnh nở nụ cười lên tiếng:”Tiền đại nhân, ngài có chuyện không biết, thương nhân kia không phải người bình thường, nghe bảo hắn là người Quân Tử thành, An gia cho rằng hắn tại Quân tử thành rất có uy tín danh dự, vì vậy An thiếu đông gia quyết định đi Quân Tử thành, tìm họ thực hiện hôn ước.”

Lời vừa dứt, Tiền Hữu Hảo và An Thường Đức sắc mặt đều thay đổi.

Chẳng trách được họ sẽ giật mình, ý tưởng của họ cùng Tô quản gia giống nhau, cảm thấy đối phương dù là thương nhân, nhưng ở tại Quân Tử thành, nhất định nhận thức không ít người quyền quý.

Giang Trung Đình mặc dù là Tri phủ một Châu, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là quan viên thất phẩm, Vĩnh Châu càng không phải địa phương giàu có gì, có thể thu được cũng không nhiều lợi ích, lấy tình huống của hắn, số lần vào kinh có thể đếm trên đầu ngón tay, nếu thương nhân kia thực sự có lại lịch lớn, ngay cả mũ ô sa trên đầu cũng khó giữ.

“Sự tình trọng đại, ta sẽ phái người điều tra rõ ràng, nếu là thật, ta sẽ báo cho đại nhân biết.” Tiền Hữu Hảo nhanh chóng làm ra quyết đinh rồi vội vã ly khai.

An Thường Đức cũng đầy bụng tâm sự, hắn cần về nhà thương lượng lại cùng phu nhân, lão thái gia chưa từng nói cho hắn biết chuyện này, còn đem việc tốt như vậy cho nữ nhi của An Thường Phú, rõ ràng hắn cũng có một cái nữ nhi, dựa vào đâu lại để Thường Phú được lợi? Trong lòng không khỏi có chút oán giận phụ thân của hắn.

Cùng lúc đó, đoàn xe của An gia đã đi được rất xa, còn một ngày nữa là tới Quân Tử thành.

Quân Tử thành cách An Viễn Huyền một ngày đêm lộ trình, bất quá bọn họ đi đường tương đối chậm, dù sao trên xe có nữ nhân, lại có cả tiểu hài tử, đi nhanh không tốt.

Thời điểm qua Mai trấn, An Tử Nhiên thấy mọi người sắc mặt mệt mỏi, liền hạ lệnh dừng lại nghỉ ngơi, đoàn người đi vào một khách điếm.

Nhân lúc đó, An Tử Nhiên gọi An Vu Chi vào phòng.

An Vu Chi mờ mịt nhìn ca ca vẻ mặt lạnh nhạt, nàng đến bây giờ vẫn không hiểu vì sao họ phải gấp gáp thượng kinh, chỉ biết ca ca đột nhiên quyết định, cả các di nương cũng không mang theo.

“Ca ca, người tìm ta có việc gì?” An Vu Chi sợ hãi nhìn hắn.

An Tử Nhiên rót cho nàng một chén trà nóng, sau mới lên tiếng:“ Ta biết muội với chuyến đi này có rất nhiều nghi hoặc, ngồi xuống, ta chậm rãi nói cho muội biết, sau đó cho ta biết quyết định của muội.”

Phát hiện ca ca ngữ khí nghiêm túc, An Vu Chi lại thấy khẩn trương.

An Tử Nhiên đem trà đặt trước mặt nàng:“Uống trước một ngụm trà.”

An Vu Chi lập tức cầm trên tay tách trà, độ nóng truyền vào lòng bàn tay, kỳ lạ là, nàng cảm thấy bình tĩnh trở lại, cúi đầu uống một ngụm, trà qua cổ họng ấm áp:”Ca ca, người nói đi.”

An Tử Nhiên lên tiếng:”Trước đây muội luôn ở trong hậu viện, không biết tình hình hiện tại của An gia, ta cho muội biết, An gia hiện đang gặp phải một hồi đại nạn, địch nhân thế lực rất cường đại, nếu không xử lý tốt, An gia sẽ lọt vào tay ngoại nhân, đến lúc đó tất cả sẽ ra đứng đường, ta thậm chí sẽ phải ngồi tù …”

An Vu Chi khó có thể tin trừng lớn mắt, nàng chưa từng biết, nương từ nhỏ dậy nàng, nữ nhân chỉ cần quản lý tốt bản thân là được, nam nhân làm chủ bên ngoài, nữ nhân làm chủ hậu viện, nữ nhân không được can thiệp váo chuyện của nam nhân, vì vậy nàng chưa từng chủ động hỏi thăm cái gì.

“Ca ca, vì điều gì người lại nói với ta những chuyện này?” An Vu Chi cúi đầu, hai tay đặt trên đùi gắt gao nắm chặt khăn tay, đầu ngón tay vì dùng sức mà hơi đỏ lên.

An Tử Nhiên rót cho mình một chén trà, uống xong mới lên tiếng:”Bởi vì việc chúng ta đi kinh thành có liên quan đến muội, hai ngày trước, Tô quản gia nói cho ta, gia gia đã từng giúp muội định một hôn sự, đối phương có thể là người kinh thành, chúng ta váo kinh lần này là để tìm họ, làm họ thực hiện hôn ước thú muội, đây là tín vật đối phương lưu lại năm đó.” Nói xong hắn xuất ra nửa khối ngọc bội đưa cho nàng.

An Vu Chi không nhận ngọc bội, mà lăng lăng nhìn hắn.

An Tử Nhiên có thể lý giải tâm tình của nàng hiện tại, đột nhiên biết mình đã có hôn ước, hơn nữa đối phương là cái dạng gì cũng không biết, nếu là ở thế kỷ hai mươi mốt, nữ hài tử đã phản kháng, thậm chí có khả năng còn trốn nhà đi.

An Vu Chi trên mặt một mảnh thẹn thùng, có chút sợ hãi nhỏ giọng lên tiếng:”Ca ca, người kia là người như thế nào?”

An Tử Nhiên ngoài ý muốn nhìn vệt đỏ trên mặt nàng, đã tiếp nhận rồi ư? Có lẽ hắn đã nghĩ nhiều rồi, nữ nhân thời đại phong kiến bị tam tòng tứ đức đầu độc lợi hại, các nàng chỉ biết thuận theo, sẽ không phản kháng.

“Ta cũng không biết, chờ khi vào kinh, chúng ta sẽ đi tìm hắn.”

An Vu Chi gật đầu:”Tất cả đều nghe ca ca quyết định.”

Sau nửa canh giờ, đoàn xe lại tiếp tục xuất phát, cả đoạn đường bình an vô sự, An tiểu đệ cũng không khóc nháo, An Tử Nhiên ngẫu nhiên nhìn hắn, đều là bộ dạng hớn hở cười to, con mắt đen láy như trái nho càng ngày càng sáng, đoàn xe rốt cuộc sau một ngày đã tới Quân Tử thành.

Không khí ồn ào náo nhiệt khắp nơi, là thủ đô của Đại Á, so với sự náo nhiệt này của Quan Tử thành thì An Viễn Huyền chỉ là một thị trấn nhỏ không thể sánh được, trừ bỏ An Tử Nhiên, những người khác đều trợn trừng mắt, biểu tình vừa kinh ngạc vừa hưng phấn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.