Cuộc Hành Trình Ăn Thịt

Chương 4: Chương 4: Tu Tiên. Cấm Dục Sư Phụ-Chương 4




Khi một việc làm đã biến thành thói quen, ngươi lại muốn thay đổi nó, thì sẽ nhận ra rằng điều này là vô cùng khó khăn. Liên tục mấy tháng bị tiểu đồ đệ trong lúc ngủ nắm chặt côn thịt mình, bản thân Trương Diễn vốn là người có tâm tính kiên định lại bất ngờ phát hiện ra rằng mình thế nhưng đối với việc này đã có xu hướng mặc kệ.

Hắn cũng không phải không suy nghĩ biện pháp để giải quyết tình trạng này, đáng tiếc là, mặc kệ là đem Diệp Huyên đánh thức, hay là đêm tay nàng hất ra, đến cuối cùng nàng vẫn luôn lại một lần nữa ghé vào trong lòng Trương Diễn, bàn tay lại nắm lấy dương vật đang cương cứng của hắn, giống như đó là một thứ trân bảo hiếm có. Có một lấn hắn thực sự rất khổ não, hắn thi triển phép thuật chế trụ trên người Diệp Huyên. Tiểu cô nương nửa đêm tỉnh lại phát hiện trong tay không có cảm xúc quen thuộc, liền khóc lớn lên. Nàng khi đó nửa tỉnh nửa mê, nước mắt lại liên tục rơi xuống, trong chiếc miệng nhỏ nhắn tràn ra âm thanh nỉ non: “Ta muốn... Sư phụ,trả lại cho ta...”

Trương Diễn sửng sốt mất một lúc lâu cuối cùng chỉ có thể cứng ngắc thân thể, còn cho nàng... hay là, Diệp Huyên cho rằng côn thịt của mình là đồ chơi? Trương Diễn tất nhiên là không có khả năng đem vấn đề này đi hỏi Diệp Huyên, chỉ có thể cam chịu thỏa hiệp với thói quen xấu của đồ đệ. Tệ hơn là, “thói quen xấu” của Diệp Huyên càng ngày càng có xu thế nghiêm trọng hơn. Trong lúc ngủ, nằm trong lòng Trong Diễn cọ quậy, không cẩn thận liếm liếm trước ngực hắn là việc nhỏ. Cách đây mấy ngày, không biết Diệp Huyên nằm mơ thấy cái gì, lảm nhảm trong miệng vài tiếng, liền a ô một tiếng cắn vào đầu vú Trương Diễn. trương Diễn nhất thời cứng đờ cả người, chỉ cảm thấy chiếc lưỡi mềm mại ở trên đầu vú mình liếm nhẹ một vòng, hàm răng lại áp sát vào, hung hăng nghiền nát một phen.

Trương Diễn là Nguyên Anh chân quân, thân thể vô cùng cứng rắn, một chút khí lực của Diệp Huyên tất nhiên là không thể làm hắn bị thương. Nhưng khi bị hàm răng nhỏ cắn lên đầu vú vài lần, lại khiến cả người hắn trở nên tê dại, hạ thân bạo trướng. Dựa vào ý chí kiên định hơn người hắn gian nan đem tiếng rên rỉ trong yết hầu ép xuống, Trương Diễn vừa định đem đầu của Diệp Huyến nhấc lên, rồi hung hăng giáo huấn nàng một trận. nào ngờ cái lưỡi nàng liếm nhẹ một vòng rồi lưu loát lật người, tiếp tục ngủ say sưa.

Trương Diễn cả người tràn ngập dục hỏa mà không có cách nào phát tiết, chỉ có thể nằm ở trên giường giương mắt nhìn trần nhà. Trương chân nhân oai phong một cõi, chưa bao giờ cảm thấy nghẹn khuất như thế, thế nhưng hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Về chuyện hai người phần phòng, thì càng là chuyện không có khả năng. Trương Diễn đã vài lần làm mặt lạnh cự tuyệt cho phép Diệp Huyên ngủ cùng bản thân, cuối cùng bản thân lại không đành lòng nhìn khuôn mặt đồ đệ đầy nước mắt, kết quả đều là hắn chịu thua nàng. Hắn cũng không phải chưa từng tự hỏi bản thân nhưng trải qua mấy trăm đêm đồng giường cộng chẩm, Trương Diễn đã sớm quen với sự tồn tại của Diệp Huyên. Hắn không cần giấc ngủ, trong vô số đêm khuya trước đây, đều chỉ có ngọn đèn bầu bạn cùng hắn cô độc khổ tu.

Vậy mà chẳng được bao lâu, mỗi khi màn đêm buông xuống, bản thân lại dựa theo bản năng nằm trên giường, ôm lấy thân thể nhỏ nhắn mềm mại kia. Người tu đạo, vốn là tính tình ngay thẳng, bộc trực. Trải qua vô số lần tự hỏi lòng mình, Trương Diễn chỉ có thể thừa nhận, bản thân, đã yêu tiểu đồ đệ của hắn.

Hắn không có cách nào đối với phần tình cảm này làm như không thấy, nếu như thật sự làm như thế, Trương Diễn cũng không còn là Trương Diễn. nhưng phần tình cảm này lại không thể nói ra, không phải tại vì bối phận của hai người. ở trong Tu Chân giới vốn không quá coi trọng vấn đề bối phận, nếu hai người tâm đầu ý hợp việc thầy trò kết làm đạo lữ không phải ít. Nhưng điều khiến Trương Diễn khó có thể đối mặt chính là tâm tính trẻ con của Diệp Huyên. (Diệp Huyên trĩ tử chi tâm, đây là nguyên văn cv, k bik mk edit vậy có đúng k nữa)

Nàng hồn nhiên, ngây thơ như thế, đối với tình cảm nam nữ hồn nhiên không biết, Trương Diễn làm sao có vào dụ dỗ nàng vào lúc này. Bây giờ, hắn chỉ có thể kiệt lực tử nhủ với chính mình, lấy thân phận là trưởng bối mà chăm sóc Diệp Huyên, chứ không phải là một người nam nhân. Nếu như Diệp Huyên biết được suy nghĩ của Trương Diễn, chỉ sợ sẽ phải hối hận đến nỗi muốn đập đầu vào tường. Sắm vai tiểu cô nương hồn nhiên ngây thơ quá thuận lợi, cuối cùng lại khiến bản thân bị hố.

Nàng bây giờ đã quá chìm đắm trong trò chơi đùa giỡn sư phụ cấm dục, mỗi đêm đúng giờ đúng địa điểm lại tiếp tục ăn đậu hũ, chơi đến bất diệc nhạc hồ (vui đến quên trời quên đất). Trong lòng Diệp Huyên không khỏi cân nhắc, điểm mấu chốt của sư phụ đại nhân đến cùng là nơi nào? Nàng là người thuộc phái hành động, vừa nghĩ tới, liền quyết định đi thăm dò một phen. Vì thế, đêm nay khi Trương Diễn trở lại phòng, liền nhìn thấy một màn khiến hắn khí huyết dâng trào.

Chỉ thấy cặp đùi trắng muốt của Diệp Huyên đều lộ ra ngoài, mông nhỏ tròn tròn nhếch lên cao, cũng không biết ghé vào trên giường làm gì, cái mông nhỏ mềm mại uốn éo, theo động tác của nàng, lộ ra hoa huyệt nho nhỏ màu hồng nhạt.

“Sư phụ!” Diệp Huyên nghe thấy tiếng bước chân của Trương Diễn, lập tức vui vẻ hoan hô một tiếng, chạy chân trần đến trước mặt hắn, ôm lấy cơ thể đang ngây ra như phỗng của sư phụ. “Sư phụ, người sao vậy?” Tiểu cô nướng mở to đôi mắt trắng đen rõ ràng, phát hiện ra vẻ mặt của sư phụ có chút không đúng. Nàng thấy Trương diễn không đáp, liền thuần thục ôm thắt lưng Trương Diễn, đem hai chân cũng quắp lên.

Đây là động tác mà lúc bình thường nàng thích làm nhất, muốn sư phụ bế, chỉ cần nhẹ nhàng kẹp một chút, Trương Diễn sẽ cẩn thẩn nâng nàng lên, ôm chặt lấy nàng trong khuỷu tay hắn.

Mà lần này cũng khong ngoại lệ, nhìn thấy Diệp Huyên mở hai chân ra, lõa lồ hộ khẩu trực tiếp dán lên lưng bản thân, Trương Diễn nhất thời hoảng hốt. Hắn vội vàng đem Diệp Huyên nhắc lên, tay phải nắm lấy eo nhỏ của nàng. Diệp Huyên cảm thấy có chút ngứa ngáy, theo bản năng nhúc nhích cơ thể, lần lại chính là vừa vặn, bàn tay Trương Diễn, liền chạm đúng nơi ở giữa hai chân của nàng.

Bàn tay to lớn nóng bỏng bao phủ lên hộ khẩu mềm mại của thiếu nữ, lòng bàn tay nam nhân có chút thô ráp, chỉ vừa nhẹ nhàng động, liền mang đến cho Diệp Huyên cảm giác tô ngứa cùng với khoái cảm khác thường.

Diệp Huyên “ưm” một tiếng, lập tức mềm nhũn nằm trong lòng Trương Diễn. may mà nàng còn nhớ rõ bản thân mình là một tiểu cô nương không rành thế sự, nên đành phải nén xuống lòng tràn đầy xuân tình, khuôn mặt ửng hồng nhìn Trương Diễn: “Sư phụ, ngứa...”

Thàn sắc trong mắt Trương Diễn thay đổi trong nháy mắt, trong khoảnh khắc đó, Diệp Huyên có cảm giác như đã nhìn thấy một con mãnh thú, gắt gao nhìn chằm chằm bản thân, dường như sẽ bạo khởi ngay lập tức, nuốt gọn nàng vào bụng. Cuối cùng cũng bị mình đẩy ngã sao? Diệp Huyên cảm thấy vô cùng kích động.

Nhưng ngay sau đó, nàng thấy Trương Diễn giận tái mặt, đem bản thân thả xuống trên ghế tựa, lạnh giọng trách mắng: “Hồ nháo!” rồi không chút do dự xoay người rời khỏi phòng. Cái kia, tình huống bây giờ có vẻ không đúng lắm... ngày thứ hai, Trương Diễn sai đồng tử tới tìm Diệp Huyên, lại một lần nữa chuyển đồ đạc của Diệp Huyên ra khỏi Phùng Chân điện.

Diệp Huyên nhất thời há hốc mồm, chẳng lẽ tối hôm qua nàng đùa giỡn quá mức? Đáng lẽ kết quả phải là sư phụ đại nhân hóa thân thành sói, đem tiểu bạch thỏ ăn sạch sành sanh. Nhưng, tình huống hiện tại là như thế nào? Bất kể vì sao, nàng cũng tuyệt đối không chấp nhận kết quả lại bị đuổi ra khỏi Phùng Chân điện.

Diệp Huyên quệt quệt miệng, quyết định đi tìm Trương diễn. chỉ một đêm không gặp thế nhưng Diệp Huyên cảm thấy sư phụ có chút thay đổi. Trương Diễn ngồi bên cửa sổ, trên người khoác đạo bào huyền sắc giống như lần đầu tiên Diệp Huyên gặp hắn. hắn ngồi xoay lưng về phía nàng, Diệp Huyên không thể nhìn thấy thần sắc trên mặt hắn. chỉ thấy bàn tay đang nắm lấy gáy sách của hắn, đầu ngón tay hơi hơi trắng bệch. “Sư phụ.” Diệp Huyên đáng thương hề hề mở miệng.

“Trò không cần nói nữa.” Không đợi nàng nói xong, Trương Diễn lạnh nhạt nói, “Ngoan ngoan chuyển đến Vọng Tinh Phong đi, mỗi tháng vào ngày mùng năm và mùng mười, vi sư sẽ sai người gọi mang trò đến đây.” Ngữ khí của hắn cũng không tính là quá nghiêm khắc, nhưng Diệp Huyên vừa nghe xong liền cảm thấy cả trái tim đều rơi xuống đáy cốc.

Trương Diễn là người vui giận đều không thể hiện trên mặt, lúc hắn cực kỳ cao hứng hoặc cực kỳ tức giận, đều trưng ra sắc mặt nhàn nhạt, ngữ khí lúc nói càng bình tĩnh. Hiển nhiên, bây giờ là lúc hắn đang cực kỳ tức giận. lúc này, hắn quyết định bất kỳ việc gì, đều sẽ không có chuyện thay đổi. Sự tình đến cùng là có vấn đề ở chỗ nào? Diệp Huyên nghĩ mãi cũng không ra, nàng vừa khóc, vừa ở trong lòng mắng bản thân làm hỏng chuyện. đáng tiếc mặc kệ nàng khóc có bao nhiêu thê thảm, Trương Diễn lần này đều bất sở vi động.

Hắn dường như đã biến thành Nguyên Anh chân quân lạnh lùng, cứng rắn dùng tư thế cao cao tại thương mà nhìn Diệp Huyên, cả người tản ra hơi thở lạnh lùng. Nhu tình mặt ý của ngày xưa, giờ khắc này đều hóa thành bọt biển, tan biến không chút dấu vết. Diệp Huyên càng khóc trong lòng càng cảm thấy ủy khuất. Cũng không biết là chịu ảnh hưởng của nguyên thân, hay là nàng đã thực sự nảy sinh cảm tình đối với nam nhân như ngọc kia.

Cũng không biết đã khóc bao lâu, Diệp Huyên cảm thấy cả đầu đều choáng váng, xuyên qua tầm mắt mơ hồ, nàng chỉ thấy khuôn mặt lạnh lùng của Trương Diễn, vừa thương tâm lại vừa tuyệt vọng, nàng oán hận bỏ lại một câu “Sư phụ đại phôi đản!”, tiểu cô nương cuối cùng chạy thẳng ra ngoài mà không thèm nhìn lại.

Thân ảnh bé bỏng ấy vừa rời khỏi, Trương Diễn cảm thấy cả người đều hư thoát, thở dài một hơi. Nếu như Diệp Huyên kiên quyết không đi, hắn thực sự sợ bản thân không thể kiên trì hạ quyết tâm, đêm đó Trương Diễn phải dùng hết khí lực toàn thân mới chế trụ được xúc động muốn hôn lên môi Diệp Huyên. Nếu vẫn tùy ý để bản thân và Diệp Huyên tiếp tục sớm chiều ở chung, rồi sẽ có một ngày, hắn sẽ làm ra loại hành vi không bằng cầm thú.

Cứ như vậy đi, hắn thở dài trong lòng, lúc này nhân tâm chặt đứt về sau sẽ dần buông xuống được. “Minh Nguyệt.” Hắn đứng thẳng người, gọi đồng tử đang đứng hầu ngoài cửa điện vào, “Thông truyền Phụng Chân điện, ta muốn bế quan nửa năm, ai tới cũng không gặp.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.