Cuộc Gặp Thoáng Qua

Chương 14: Chương 14: Con dâu nhà họ chu




Edit + Beta: Khiết Phan

Lại nghe tiếng Chu Tư Niên đột nhiên nói: “Tiểu Phúc, lưng của em…”

Chu Tư Niên ra vào hơn mười cái, đang được tiểu huyệt của cô cắn đến thoải mái thì phát hiện những nụ hoa đào trên lưng cô đã nở rộ.

“Cái gì?” Trương Tiểu Phúc làm sao nghe rõ cậu nói gì, thấy cậu dừng lại, tiểu huyệt bất mãn co rút. Chu Tư Niên bị kẹp đến mức kêu rên, chỉ cảm thấy hoa huyệt có vô số cái miệng nhỏ, gắt gao liếm mút nam căn cậu, khiến cậu nhiệt huyết sôi trào, dục hỏa thiêu đốt đến hai mắt đỏ bừng, ôm sát eo cô, ra sức thao lộng.

Thân thể mềm mại run lên, hai quả mật đào tung tăng nhảy nhót. Ngoài cửa sổ, Chu Quý xem đến hô hấp vẩn đục, bàn tay dưới thân hoạt động nhanh hơn, cơ bắp cánh tay to lớn đều run nhè nhẹ.

“Ứm… Ưm… Tư Niên… A… Sao tự nhiên anh mạnh mẽ… A a…” Cảm giác vừa sảng khoái vừa khó chịu, thiết bổng nóng hổi va chạm vừa nhanh vừa sâu, khác xa ông xã dịu dàng bình thường.

Chu Tư Niên thở hổn hển, nghe tiếng cô rên rỉ, luật động càng lúc càng nhanh. Đôi mắt lại nhìn chằm chằm hình xăm trên lưng cô. Nụ hoa lúc này chậm rãi nở rộ, rồi lại khép kín… Phảng phất như là những đoá hoa đang hô hấp. Chu Tư Niên nhìn chằm chằm hình ảnh vừa mỹ lệ vừa yêu dị này, vật dưới thân lại càng hưng phấn bừng bừng.

“Á… Tư Niên… Em… Em chịu không nổi…” Hai tay Trương Tiểu Phúc chống đỡ đến không còn chút sức lực nào, cảm giác người này đêm nay lợi hại khác thường. Xương sống, thắt lưng và chân của cô đã tê dại rồi.

Chu Tư Niên không rên một tiếng, bế cô từ trong nước ra ngoài, đè cô vào tường, tách hai chân cô ra, phân thân một lần nữa đi vào. Gò má cô dán trên tường lạnh như băng, cô nhắm chặt hai mắt, cảm nhận cảm giác “dục tiên dục tử” mà cậu mang lại.

Bên ngoài Chu Quý đã xuất mấy lần, thấy Chu Tư Niên vẫn mạnh mẽ như lúc mới bắt đầu, anh thất kinh trong lòng, không ngờ thằng út lợi hại đến vậy, chỉ nghe âm thanh ngân nga vừa thống khổ vừa thoải mái ấy của cô thôi thì đã biết, cô đang vô cùng hưởng thụ. Anh không dám đứng ở đó lâu, tùy ý chà xát dịch đục trên tay, nhảy qua ban công trở về phòng.

Sáng sớm hôm sau, khi Trương Tiểu Phúc tỉnh lại, thân thể bất ngờ sảng khoái vô cùng. Cô ngồi ở đầu giường nhìn vị trí bên cạnh đã trống không, đêm qua bị cậu làm đến nửa đêm, sớm thế này mà cậu đã hồi phục thể lực rồi ư?

Cô thói quen tắm sau khi thức dậy, như vậy mới có tinh thần. Cô loã thể trực tiếp vào phòng tắm. Dòng nước ấm từ vòi hoa sen xối trên da thịt, đôi tay lơ đãng mơn trớn bầu ngực, nụ hoa bị ma xát đến làm cô bất giác run rẩy.

“Ưm…” Miệng lơ đãng rên rỉ ra tiếng, ấn đường Trương Tiểu Phúc hơi chau lại, bàn tay cố tình xoa nhẹ nơi đó thêm lần nữa, lửa nóng dưới bụng bỗng bừng lên.

Thân thể cô mẫn cảm đến thế từ bao giờ?

Muốn chứng thực sự suy đoán của mình, cô thử chạm đến những bộ phận khác trên người, bất ngờ có tiếng động phía sau, cô vừa muốn quay đầu lại thì bị người ôm chầm lấy, cô mất thăng bằng ngã nhào xuống sàn.

“Ai!” Cô quát nhẹ.

“Là anh…” Chu Quý xoay người cô lại, núi đôi cao ngất bị anh xoa nắn đè ép.

“A… Anh tư… Ưm m… Sao lại là anh…” Trương Tiểu Phúc bị bàn tay thô ráp của anh xoa đến rung động, dục hỏa càng lúc càng mạnh, trên mặt lại làm ra vả hoảng hốt, đôi tay đặt trên bộ ngực trần của anh: “Anh tư… Ưm… Không… Không thể… Anh mau buông em ra… A a…”

“Tiểu Phúc, anh nhịn hết nổi rồi… Anh muốn em…” Chu Quý bị cơn buồn tiểu làm tỉnh, đang xả nước thì ngửi thấy mùi hương sữa tắm từ nhà tắm cách vách. Anh nghĩ đến hình ảnh mình thấy đêm qua, nhịn hết được bèn nhảy qua ban công, quả nhiên thấy cô đang tắm rửa một mình, còn thêm cảnh tượng cô lấy tay sờ ngực, sờ mông mình, anh bất chấp tiến vào.

“Anh tư… Ưm… Không… Không được mà… Đừng… ” Trương Tiểu Phúc nghĩ một đằng nói một nẻo, giả bộ kháng cự, thân thể trần trụi mềm mại vặn vẹo dưới thân anh, bàn tay sờ lên cơ ngực rắn chắc, trái tim tưng bừng nhảy nhót, cô thích cường tráng như vậy, thích bị cánh tay đầy lực ôm chặt lấy. Anh hốt hoảng sợ tiếng kháng cự của cô bị Chu Tư Niên nghe thấy, ngay lập tức cúi người hôn lên đôi môi ngọt ngào kia.

“Đừng… Ưm m… Anh tư…” Hiển nhiên là nụ hôn của người chưa từng chạm vào phụ nữ, chẳng một chút kỹ xảo, chỉ biết hút mạnh đầu lưỡi cô. Nụ hôn thô bạo kia làm cả người cô nóng lên, trong lòng kích động không thôi, hai mắt nhắm chặt, đôi gò má ửng hồng, thân thể khô nóng khẩn thiết cọ lên người anh.“Tiểu Phúc… Tiểu Phúc đẹp quá…” “Tiểu tứ” phía dưới đã ngẩng cao đầu, thẳng tắp chọc vào cô. Anh chỉ mặt mỗi chiếc quần đùi nên cô cảm nhận rất rõ vật kia như thế nào.

“Tiểu Phúc… Ngực em lớn quá…” Chu Quý thật sự thích cặp mật đào kia, mềm còn hơn cả bột nữa! Anh cúi đầu, cầm lòng không đậu ngậm lấy một bên nhũ hoa.

“Á a… Anh… Anh tư……” Dòng điện khác thường truyền từ nụ hoa làm cô tê dại, hai con thỏ lớn thoả sức biến hình trong tay anh.

Chu Quý lại cúi đầu chiếm đóng môi cô, liếm mút đôi môi kiều diễm. Nam căn đã trướng đến lợi hại. Không chịu đựng được nữa, anh vội vàng duỗi kéo xuống quần xuống, cực đại thô đen khiến người ta sợ hãi bật ra ngoài. Chu Quý bắt lấy vật cứng rắn, nỗ lực muốn đem quy đầu chui vào, thế nhưng đây là lần đầu tiên anh “thám hiểm”, mới chỉ biết phương pháp lại chẳng biết cửa động ở đâu, gấp đến mồ hôi rơi đầy người.

“Tiểu Phúc…” Anh thở hổn hển kêu, thiếu chút nữa cô đã cười ra tiếng, lặng lẽ dang chân ra. Chu Quý ở phía sau “phát hoang” một hồi cũng đi vào được.

“Á… A…” Cự long quá cỡ đâm vào, Trương Tiểu Phúc chỉ cảm thấy thân thể dường như bị xé rách, đau đến cô nhíu mày. Đồ vật của tên gia hoả này quá khủng rồi!

Chu Quý nâng hai chân cô lên, nhìn “tiểu tứ” thô đen của mình mới tiến vào được một nửa, khoái cảm ập đến làm anh sướng đến muốn rơi lệ. Anh cúi đầu lấp kín miệng cô, rồi lấy đà, cự vật xuyên qua hoàn toàn. Trương Tiểu Phúc đau đến cả người run bần bật, tiếng kêu thảm thiết bị anh nuốt hết. Lần đầu tiên anh nếm được tư vị mất hồn này, anh như con thú hoang đến mùa động dục.

“Đừng… Đừng mà… Đau quá…” Âm thanh từ cổ họng cô bị che khuất. Người đàn ông trên người cô tựa nhưu ngọn núi, cự vật thô tráng đang hoành hành trong cô, mỗi lần đâm vào cơ thể cô như chia thành hai nửa, mười ngón cào lên lưng anh đến rướm máu.

Anh chỉ xem đau đớn trên lưng như mèo cào, cũng không để ý nhiều, chỉ chăm chú đắm chìm trong khoái cảm. Thì ra nam nữ kết hợp lại tuyệt vời đến như vậy!

Chu Quý hung ác gặm lấy miệng nhỏ của cô, tì hai đầu gối cô lên ngực mình, đôi tay bắt lấy đôi gò bồng đảo to lớn, mạnh mẽ va chạm. Thống khổ lúc mới bắt đầu dần dần thối lui, cự vật từng cái tiến vào, chọc đến hoa tâm, sâu đến mức tê dại. Cô vô thức ôm chặt lấy anh.

“Tiểu Phúc… Em thật chặt… Thoải mái quá…” Chu Quý tách hai chân cô thành chữ nhất, nam căn điên cuồng khuấy động tiểu huyệt yếu ớt, thô bạo mà mãnh liệt, không có nửa điểm thương tiếc, động thịt thít chặc đến mức khiến anh cơ hồ nổi điên. Mỗi một lần tiến vào, hoa huyệt vừa ướt át vừa trơn bóng kia đều gắt gao mút lấy mút để côn thịt của anh, cắn đến anh mất hết ý thức, không đến vài phút, mật dịch của cô đã phun ra như suối.

“Ứm… Ưm…” Một luồng tinh dịch đậm đặc bắn thẳng vào cơ thể cô. Cả thể xác và tinh thần cô đồng loạt cao trào. Cự vật vừa mới mềm lại nhanh chống bành trướng, lấp đầy cả nhục bích. Tư vị bị xâm chiếm này khiến cô cảm thấy có chút phức tạp.

Chu Quý không nghĩ rằng mình bắn nhanh như, trong lòng có chút ảo não, sợ bị cô xem thường. Một tay mạnh mẽ giữ chặt cô, tay còn lại bấu vào mông cô, lần nữa va chạm.

Trương Tiểu Phúc nửa treo trên người anh, hai chân vòng trên eo anh. Mỗi một lần anh đâm vào, thân thể mềm mại lại run rẩy, bầu ngực cọ xát trên ngực làm dục hỏa tăng vọt, nam căn trong người cô lớn hơn vài vòng.

“Ưm…” Cô mất hồn rên rỉ, vẹo eo phối hợp cùng người đàn ông đang điên cuồng kia. Yêu một cách kịch liệt, thô bạo như vậy mới là sở thích của cô. Mặc dù thân thể có chút chịu không nỗi nhưng khoái cảm đó làm cô say mê.

“Anh tư… Đừng… Ưm… A a a a…” Đối với chuyệ hoan ái, nam nhân không cần thầy dạy cũng biết. Tuy Chu Quý lần đầu thực hành nhưng bản năng học tập của anh rất nhanh, cự long thô to điên cuồng ra vào trong cơ thể cô, đâm đến tứ chi cô nhũn ra. Đầu nấm tiến sâu vào hoa tâm, vô tình phát hiện mỗi lần đâm trúng vị trí kia, âm thanh của cô đặc biệt dễ nghe, anh bèn tấn công tới tấp vào địa phương thoải mái ấy của cô.

Trương Tiểu Phúc lắc đầu, thân thể bị làm đến tê dại, bủn rủn. Bụng nhỏ căng trướng, mật dịch vùng đào nguyên phun trào trên phân thân của anh, trơn trơn trượt trượt giúp quá trình sáp nhận thêm thuận lợi.

“Tiểu Phúc… Sao em ra nhiều nước vậy?” Chu Quý vừa cắm vừa tò mò hỏi. Trương Tiểu Phúc hơi giận liếc anh, hiển nhiên cô không trả lời rồi, chỉ phập phồng, run rẩy.

“Anh biết rồi! Nhất định là em quá sướng nên mới ra nhiều nước như vậy!” Chu Quý cười ngây ngô, bàn tay vô sỉ nhéo nhéo ngực cô: “Tiểu Phúc, của anh lớn hơn của thằng tư nhiều đúng không?”

Anh mang vẻ mặt đắc ý, ôm cô đè lên tường, mở hai chân cô ra, côn thịt “ọp” một cái tiến vào. Cô sung sướng rên rỉ, thứ này của anh đúng là bảo vật, nhưng không phải người phụ nữ nào cũng có thể chịu được.

Cậu nhỏ của anh cũng cao to xuất chúng như anh vậy, dài gần chín tấc(*), to như cánh tay em bé, chỉ có điều da biến thành màu đen, nhìn tựa như khúc gỗ, thọc cô đến tâm hoa nộ phóng(**).

(*) Gần 30 cm. 1 thốn (1 tấc) = 10 phân = 3,33 cm (theo Wikipedia).

(**) Cực kì vui mừng, sung sướng (Trích từ điển Hán – Nôm).

Sau khi dập hơn mười cái, anh bế cô ra cửa sổ, nâng một chân cô đặt trên thành cửa, cắm vào từ phía sau. “Tiểu tứ” kích động đâm thọc, cơ thể cô mềm như bông tựa vào anh, theo nhịp điệu của anh mà rên rỉ.

Dịch nhờn lầy lội lan rộng làm ướt “đám cỏ” bên cạnh, Chu Quý nhào nặn cặp mông thịt, đem chính mình va chạm trong thân thể, cảm giác yêu đương vụng trộm kích thích đến hưng phấn, anh quên hết tất cả, chỉ còn tồn tại ý nghĩ chiếm hữu lấy cô.

Hai người ân ái trong phòng tắm đến thần hồn điên đảo, mãi cho đến khi nghe tiếng bước chân bên ngoài, Trương Tiểu Phúc mới đẩy anh một cái. Chu Quý cũng ngừng di chuyển.

“Bà xã, em đang tắm hả?” Chu Tư Niên hỏi ngoài cửa.

“Dạ, có chuyện gì hả anh?” Thanh âm Trương Tiểu Phúc có chút nghẹn ngào. Đồ vật chôn trong cơ thể cô chậm rãi ra vào, thiếu chút nữa cô đã rên ra tiếng.

“Anh đi tìm trưởng thôn. Đêm qua em đã mệt lắm rồi, một lát nghỉ ngơi cho thoải mái nhé.” Chu Tư Niên nói bên ngoài, Trương Tiểu Phúc đáp ứng, sau đó lại nghe thấy tiếng bước chân đi xa.“Thằng út tìm trưởng thôn làm gì?” Chu Quý vừa hỏi vừa điên cuồng đưa đẩy.

“Ưm… Ưm… Tư Niên… A a…… Ảnh nói muốn ở lại… Ưm… Xây dựng quê nhà… Ân… Còn… Còn nói… Không muốn mấy anh đi làm công xa nhà nữa… Anh… Anh tư… Anh đồng ý không… A a a…” Cả người bị anh ôm vào ngực, theo sự điên cuồng của anh, lời nói cũng đứt quãng.

“Anh bằng lòng… Chỉ cần… Chỉ cần em ở nhà…” Chu Quý buột miệng thốt ra, cầm lòng không đậu ôm chặt cô, nhìn hai má ửng hồng, đúng là câu người mà! Anh đột nhiên cúi đầu, dùng sức gặm miệng nhỏ, mút hai cánh môi mềm mại. Tuy biết vợ em trai cũng không tha là sai trái nhưng anh không thể khống chế được mình.

Lúc trước cô trở lên thành phố, hồn anh như bị cô câu đi mất, anh cả ngày tương tư. Anh chưa từng có người phụ nữ nào. Và trong lòng anh, cô đã trở thành người phụ nữ cả đời của anh.

“Bà xã… Anh sẽ không đi.” Anh tham lam liếm mút đầu lưỡi thơm tho, nghe cô yêu kiều rên rỉ, tâm đã mềm như nước, hoà chung bài ca với cô. Tiếng kêu của anh làm thể xác và tâm hồn cô nhộn nhạo, đại não trống rỗng, đến lúc nghe hết câu nói của anh, cô hờn dỗi: “Ai là bà xã của anh… Ưm… Ưm… Anh tư đừng gọi bậy…”

“Nếu em không phải bà xã của anh, sao giờ anh lại làm em?” Chu Quý cười gian trá: “Phòng tân hôn này anh cũng có công lao, trong lòng anh, em đã là bà xã của anh rồi.”

“Hừ, thì ra anh phóng khoáng chi tiền là vì lí do này!” Trương Tiểu Phúc liếc anh một cái. Anh ôm chặt lấy cô, giảm tốc độ ra vào, vật lớn nhồi đầy làm u kính vừa căng vừa trướng, đầu nấm quá cỡ đâm sâu vào hoa tâm, dù anh chẳng động cũng đã đủ làm cô sung sướng.

Chu Quý cười đắc ý, lúc trước anh chỉ muốn giữ cô ở lại mà thôi, nhưng hiện tại anh đã biết được em dâu động lòng người cỡ nào, thật sự anh muốn cô thật sự là vợ mình.

“Mặc kệ, dù sao em cũng là bà xã của anh!” Chu Quý ôm cô lăn lộn trên sàn, nước ấm từ vòi sen vẫn chảy như cũ làm cả phòng tắm bị hơi nước bao phủ. Chu Quý đè trên người cô, bắn mấy lần đến mức hai hòn bi vốn to lớn giờ đã xẹp lép, đến mức bụng nhỏ của cô hơi nhô lên, anh mới chịu kết thúc.

Chu Quý cầm vòi hoa sen, nhắm dòng nước thẳng vào nơi tư mật của cô, cánh hoa sưng đỏ bị nước làm đau đớn, tinh dịch không ngừng chảy ra. Anh thò tay vào khuấy động tiểu huyệt cho đến khi nước làm sạch hết tinh hoa trong cô, sau đó anh mới ôm cô gái đã mềm nhũn trở về phòng ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.