Con Đường Cảm Hóa Xấu Xa Của Nữ Chính

Chương 21: Chương 21: Chén canh 1-8




Thanh Hoan thực may mắn khi Hoa Nhứ Nhi là người sau. Dẫu sao nàng ta cũng chỉ là một cô nương mới mười bốn tuổi cho nên vẫn không thể nào che dấu được hoàn toàn cảm xúc của chính mình ở cái tuổi còn nhỏ như vậy.

Thanh Hoan dù gì cũng là một người sống gần bốn mươi năm cho nên nếu so sánh với một thiếu nữ ngây thơ thì tất nhiên thủ đoạn của nàng sẽ cao minh hơn rồi.

Sống chung với Quân Vô Nhai nhiều năm như vậy nàng đã thành công làm cho hắn cho rằng mình là một cô nương bề ngoài luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng nội tâm lại rất thành thật.

Cho nên có một ngày nàng cùng Hoa Nhứ Nhi chống đối thì ở trong lòng Quân Vô Nhai sẽ không đến mức quá thua thiệt đi.

Nàng cũng rất tò mò xem đến cuối cùng Quân Vô Nhai sẽ tin tưởng nàng hay là muội muội Hoa Nhứ Nhi này.

“Đúng vậy! Đến lúc đó muội cũng phải đến uống chén rượu mừng đó!”

Quân Vô Nhai hoàn toàn không hề cảm thấy sự khác thường của Hoa Nhứ Nhi. Có lẽ nên nói, phần rung động lúc đầu của hắn đối với Hoa Nhứ Nhi đã bị Thanh Hoan thành công lau sạch rồi cho nên bây giờ trong mắt Quân Vô Nhai thì Hoa Nhứ Nhi chỉ đơn giản là một muội muội. Hắn có thể sẽ dành tình thương yêu và chiều chuộng của một người ca ca cho một người muội muội là Hoa Nhứ Nhi nhưng nếu bắt hắn phải làm một nam tử đi yêu nàng ta thì hắn sẽ không làm được.

Có đôi khi trong tình yêu thứ tự đến trước và sau rất là quan trọng, Thanh Hoan đã chiếm được cơ hội tốt trong việc này nhưng nếu đợi đến khi tình cảm của Quân Vô Nhai và Hoa Nhứ Nhi càng ngày càng sâu, nàng mới đến đào góc tường thì đó là một chuyện không thể nào dễ dàng thực hiện được nữa.

Cũng may là nàng có nhiều năm chậm rãi để làm việc đó.

Hoa Nhứ Nhi cố tỏ ra vui vẻ, nàng ta miễn cưỡng cười nói:

“Đương nhiên! Chỉ cần Vô Nhai ca ca thích là tốt rồi. Hơn nữa... Nhứ Nhi cũng rất thích Thất Thất tỷ tỷ.”

Câu nói cuối cùng rất thích Thanh Hoan, quả thực dường như là một con độc xà đang theo dõi con mồi, bất cứ lúc nào cũng có thể vươn hàm răng bén nhọn và đầy nọc độc ra cắn xuống một cú chí mạng vậy. Quân Vô Nhai lại chẳng hề phát hiện, hắn còn cảm thấy muội muội này và người trong lòng của mình rất hợp ý nữa.

Trong lòng hắn cảm thấy rất vui vẻ, liền lôi kéo Hoa Nhứ Nhi kể cho nàng ta nghe rất nhiều chuyện liên quan đến hai người bọn họ. Khuôn mặt Hoa Nhứ Nhi luôn mỉm cười nghe hết tất cả nhưng hai tay nàng ta đã sớm co lại thành nắm đấm.

Quân Vô Nhai có chuyện phải ra ngoài một lúc cho nên trong phòng liền chỉ còn lại hai người là Thanh Hoan và Hoa Nhứ Nhi mà thôi. Thanh Hoan rót một chén trà đưa tới trước mặt Hoa Nhứ Nhi nhưng nàng ta lại đưa tay lên lật đổ chén trà khiến cho nước trà nóng hổi đều đổ hết lên tay của Thanh Hoan. Cách lớp lụa mỏng la thường, làn da trắng như tuyết của nàng đỏ bừng một mảnh trong nháy mắt.

“Ai nha!”

Hoa Nhứ Nhi không hề cảm thấy hổ thẹn mà nói xin lỗi:

“Thật là xin lỗi! Thất Thất tỷ tỷ có thể tha thứ cho ta một lần không.”

Nàng ta từ trên cao nhìn xuống Thanh Hoan, ánh mắt nàng ta cho thấy đối với một kỹ nữ thanh lâu như Thanh Hoan, nàng ta rất khinh bỉ. Nếu so sánh với thiếu nữ ngọt ngào đơn thuần lại tri kỷ hiểu chuyện lúc trước quả là trái ngược hoàn toàn.

Thanh Hoan cũng bị công phu biến đổi sắc mặt của nàng ta hù dọa. Nàng chớp chớp mắt, thầm nghĩ là nếu kiếp trước mình cũng có được bản lĩnh này thì như thế nào sẽ rơi vào kết cục phải treo cổ tự sát chứ?

“Chuyện này! Nhứ Nhi...”

“Ngươi đừng có gọi ta là Nhứ Nhi, chỉ là một kỹ nữ ti tiện thì làm sao có tư cách mà gọi tên của ta được chứ?”

Hoa Nhứ Nhi cười nhạt, hai tay vòng trước ngực, đôi mắt thì nhìn xuống Thanh Hoan:

“Ngươi căn bản không xứng với Vô Nhai ca ca, tốt nhất nên tự hiểu lấy thân phận của mình không được đeo bám Vô Nhai ca ca nữa, bằng không thì ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Nàng là một cô tiểu cô nương tuổi còn nhỏ lại chỉ là một thiếu nữ mới mười bốn tuổi mà trong đôi mắt lại có thể bắn ra thứ ánh sáng hung ác như vậy khiến Thanh Hoan bị hù dọa phải đưa tay lên che ngực, liên tục lui về phía sau, lúng ta lúng túng nói:

“Ngươi...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.