Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc

Chương 12: Chương 12: Mẹ chồng




Bạch Ngưng thoáng sửng sốt, khẽ mở miệng nhưng vẫn không gọi ra được một tiếng “Mẹ”.

Ngôn Lạc Quân mở cửa, vẫn vừa gọi điện thoại vừa đi xuống dưới tầng. Bạch Ngưng cũng đi xuống cùng anh, chỉ nghe anhnói một câu: “Tôi mặc kệ mấy người dùng cách gì, tin tức ngày mai phải có chuyển biến.”

“Mẹ, bà ngoại đi rồi sao?” Ngôn Lạc Quân cúp điện thoại nói.

Hoàng Mạn Văn ngẩng đầu nói với Ngôn Lạc Quân: “Còn dám hỏi, bà ngoại của con thật vất vả mới tới một lần, con cũng không rút thời gian trở về một chuyến.” Vừa nói vừa đưa đứa bé trong lòng về phía Bạch Ngưng.

“Vất vả gì chứ, chẳng phải tháng trước cũng tới rồi sao?” Ngôn Lạc Quân nói xong, đi về phía ghế sa lon trong phòng khách .

Bạch Ngưng chưa bao giờ ôm trẻ con, Hoàng Mạn Văn đột nhiên đưa con cho cô, cô rất bất ngờ, vội đón lấy đứa bé.

Hoàng Mạn Văn quay đầu lại tức giận nói: “Bình thường con cũng ôm trẻ con như vậy à? Quả thật không biết làm mẹ mà! Bác Thẩm ——” nói xong lườm cô một cái, đưa đứa bé cho Bác Thẩm đứng bên.

Bạch Ngưng cúi thấp đầu, không nói một câu.

Hoàng Mạn Văn cũng đi tới bên sofa ngồi xuống, Bạch Ngưng đang không biết nên làm thế nào cho phải, Bác Thẩm đi tới nói: “Phu nhân, cô cũng ngồi đi, đứa bé có tôi là được.”

Bạch Ngưng gật đầu một cái, đi tới bên sô pha, cân nhắc một lát rồi ngồi xuống bên cạnh Ngôn Lạc Quân.

Hoàng Mạn Văn nhìn hai người, nói: “Lạc Quân, gọi điện cho ba con đi.”

Ngôn Lạc Quân ngước mắt nhìn bà.

“Sau khi xem báo viết về chuyện ở quán cà phê ngày đó, ba con có hơi tức giận.” Hoàng Mạn Văn nói.

Ngôn Lạc Quân xùy một tiếng, không nói.

Hoàng Mạn Văn nhìn anh một lúc lâu mới hỏi: “Về chuyện ngày đó, con không có gì để giải thích sao?”

“Con phải nói gì?” Vẻ mặt Ngôn Lạc Quân khó hiểu.

“Vị tiểu thư kia là ai, có quan hệ gì với con.”

“Khách hàng, không có quan hệ gì.” Ngôn Lạc Quân trả lời.

Lúc này cả Bạch Ngưng cũng muốn cười nhạt, cái thân phận “Khách hàng” này quả đúng là cung cấp cho đàn ông phương tiện để nói dối.

Hiển nhiên Hoàng Mạn Văn cũng không hài lòng với đáp án này, nói: “Tóm lại, về sau con ít dính líu đến những tin tức kiểu này đi, kết hôn nên có bộ dạng của người kết hôn, đã có cả con gái rồi còn tạo scandal khắp nơi. Con muốnTĩnh Hàm nghĩ như thế nào, con bé có thể an tâm sống với con sao?”

“Mẹ, con và Tĩnh Hàm muốn sinh con trai, mẹ cảm thấy thế nào?” Ngôn Lạc Quân nói một câu cắt đứt đề tài vừa rồi.

Bạch Ngưng khiếp sợ, không tự giác dịch dịch ra ngoài kéo dài khoảng cách với hắn.

Sắc mặt Hoàng Mạn Văn đột nhiên tốt hơn một chút, mỉm cười nói: “Bà ngoại của con đang nói muốn có chắt, con biết là tốt rồi, cuối năm có tin tức là tốt nhất.” Hoàng Mạn Văn dời tầm về phía Bạch Ngưng. Bạch Ngưng có hơi ngượng ngùng cúi đầu xuống.

Ngôn Lạc Quân này nói như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ anh ta vì sinh con mà muốn cùng phòng sao? Còn mẹ anh ta nữa, vốn tưởng rằng bà sẽ là mẹ chồng tàn ác rất ghét cô, không ngờ bà lại suy nghĩ cho Hứa Tĩnh Hàm.

Lúc này, điện thoại của Ngôn Lạc Quân vang lên, anh tiếp điện thoại chỉ nói một câu “Tốt, tôi lập tức đến ngay.” rồi cúp luôn. Sau đó đứng dậy nói: “Mẹ, con có việc đi ra ngoài.”

Hoàng Mạn Văn cũng đứng dậy nói: “Ừ, mẹ cũng về thôi.”

Bạch Ngưng đứng dậy đưa đi bọn họ. Aau khi hai chiếc xe cùng rời khỏi biệt thự mới thở phào nhẹ nhõm.

Một đêm này, Ngôn Lạc Quân không về.

Cô không quan tâm, cho đến khi nhìn thấy báo ngày hôm sau.

“Cái gọi là hầu hát, thật ra thì chính là gái gọi”

Nhìn thấy mấy chữ này, Bạch Ngưng suýt chút nữa ngất xỉu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.