Có Em, Quãng Đời Còn Lại Vừa Ngọt Ngào Vừa Ấm Áp

Chương 7: Chương 7: Biết rõ ràng một sự việc




Bùi Nam Nhứ rõ ràng không ngờ tới, Bùi Duật Thành thế mà sẽ trả lời như vậy.

“Quan hệ thân mật... Nhất?”

Khi hắn còn chưa hề hay biết gì, đại ca đột nhiên liền cùng một nữ nhân phát triển đến một bước này rồi?

Bùi Nam Nhứ nhịn không được mở miệng, “Đại ca, chuyện xảy ra khi nào, chưa từng nghe anh nhắc qua a!”

Bùi Duật Thành: “Ừm, anh cũng là vừa biết.”

Bùi Nam Nhứ: “...”

Vì sao lời nói của đại ca sau khi tỉnh lại, hắn một chữ đều nghe không hiểu?

Cái gì gọi là anh cũng vừa biết?

Bùi Nam Nhứ chần chờ mở miệng: “Đại ca, anh biết thân phận và bối cảnh của cô gái này sao? Có cần hay không em sẽ giúp anh cẩn thận điều tra một chút?”

Ngón tay thon dài của Bùi Duật Thành tiện tay cầm cánh hoa màu trắng rơi xuống bên cạnh, thản nhiên nói: “Không cần.”

Ở thế giới này, đại khái không có người hiểu rõ Lâm Yên hơn hắn.

“Nam Nhứ, giúp anh chuẩn bị xe, đưa anh đi tới một chỗ.”

Nghe nói như thế, Bùi Nam Nhứ một mặt kinh ngạc: “Đại ca, thân thể anh vừa tỉnh lại, lúc này muốn đi đâu?”

Bùi Duật Thành: “Đi làm rõ... Một sự việc.”

...

Một nhà trọ cao cấp nào đó ở đế đô.

Lâm Yên sau khi rời khỏi khách sạn, liền đón xe buýt về nhà mợ.

Sau khi về đến nhà, cô lập tức tắm rửa sạch sẽ thay quần áo khác.

Tắm nước nóng xong, Lâm Yên cảm thấy tinh thần thoải mái rất nhiều, tâm tình tựa hồ cũng theo đó tốt hơn nhiều.

Không biết vì cái gì, cô có loại cảm giác kỳ quái, thật giống như đã vừa xả được cơn giận vậy, những thứ tích tụ đè nén ở trong lòng tới nay đều tiêu tán không ít.

Rõ ràng trước đây không lâu cũng bởi vì Lâm Thư Nhã cùng Hàn Dật Hiên tú ân ái mà đau lòng, thậm chí giống như còn không cẩn thận rơi xuống nước, vì sao hiện tại tâm tình ngược lại rất khá?

Cô gần đây thật sự là có chút rối loạn thần kinh...

Dù như thế nào, tâm tình chuyển biến tốt, luôn luôn tốt.

Lâm Yên giữ vững tinh thần, quyết định tiếp tục xem xét tin tức tuyển dụng của các đoàn làm phim thời gian gần đây.

Coi như Lâm Thư Nhã cùng Hàn Dật Hiên có thế lực ở ngành giải trí, cũng không có khả năng một tay che trời, nhất định sẽ có nơi bàn tay của bọn họ không đến được.

Vấp ngã ở nơi nào, liền đứng lên từ chỗ đó.

Đấu trường... Cô là không trở về được nữa rồi...

Cô không nghĩ ngay cả ngành giải trí cũng bị người xám xịt đuổi ra ngoài.

Đang mở máy tính xem tin tức, tiếng đập cửa vang lên.

Lâm Yên đứng dậy đi mở cửa, “Mợ!”

Mợ thò đầu hướng phía trong phòng nhìn thoáng qua, có chút không cao hứng, “Tại sao lại dùng máy tính, không biết hiện tại tiền điện rất đắt sao?”

Nói xong, tức giận mở miệng răn dạy Lâm Yên, “Mợ nói này Tiểu Yên, tháng này cũng sắp cuối tháng, con đến cùng lúc nào giao tiền thuê nhà! San San học đại học còn nhiều chỗ cần tiền, còn muốn nuôi con một người lớn nhàn rỗi như thế, hai mẹ con mợ tháng ngày khó mà qua!”

Lông mày Lâm Yên cau lại, “Thật xin lỗi, mợ, có thể hay không chậm hai ngày, mợ cũng biết, công việc bây giờ của con, thu nhập so ra kém trước kia...”

Vương Xảo Tuệ lập tức lên giọng, “Vậy cũng không thể ỷ lại nhà chúng ta, để cho cô nhi quả mẫu bọn ta nuôi con đi! Chưa từng thấy qua người không cần mặt mũi như thế! Mẹ con dạy con như nào vậy?”

Lâm Yên sắc mặt lạnh lùng, “Mợ, mợ đừng quên, phòng này, ban đầu là mẹ con cho cậu mua, mà tiền nhà, là con lấy cho mẹ đi giúp cậu!”

Vương Xảo Tuệ như là bị dẫm lên cái đuôi, lập tức kích động chống tay ngang eo, “Ai nha! Lâm Yên! Cô đây là ý gì! Phòng này lúc trước là mẹ cô chính mình cho chúng tôi! Cho chúng tôi, tự nhiên chính là của chúng tôi! Tôi không cần biết là ai cho tiền!

Cậu của cô mới chết bao lâu a, cô thế mà liền khi dễ cô nhi quả mẫu chúng tôi, còn cùng chúng tôi tranh phòng ở! Cô nha đầu này làm sao ác độc như vậy?

Cô nghe rõ cho tôi, tiền thuê nhà tháng này cô nếu là lại không bỏ ra nổi, tháng sau liền cuốn gói lăn ra ngoài!”

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.