Cô Dâu 30 Ngày

Chương 5: Chương 5




Cách đây 2 ngày.

Hạ Kỳ Vy, nữ sinh vừa tốt nghiệp trừơng cấp 3…

Hôm nay nó mặc bộ váy đẹp nhất mà Việt Anh tặng nó hôm sinh nhật cách đây một tuần, tuy không gặp được mặt người yêu nhưng nhận được món quà do anh tặng thì chẳng còn gì hạnh phúc bằng. Kỳ Vy dẫn xe đạp ra khỏi cổng nhà, vừa dẫn xe nó vừa suy nghĩ, lâu rồi không gặp Việt Anh… “ Mình sẽ tạo cho anh ấy bất ngờ….”. Mà không nghĩ rằng sẽ có một chuyện khủng khiếp sắp xảy ra với nó.

- Kỳ Vy! Con đi đâu đấy ? À À… Mẹ hiểu rồi - Mẹ của Kỳ Vy mìm cười đầy hàm ý khi thấy bộ váy mà nó đang mặc, hẳn là đi gặp Việt Anh.

Kỳ Vy nhìn mẹ nũng nịu:

- Dạ, con ra ngòai một lát rồi sẽ về thôi mà.

Bà chỉ mỉm cười đáp lại:

- Về sớm nhé con gái, hôm nay mẹ sẽ nấu súp cua đợi con về…

Nó đạp xe tung tăng đến trừơng Đại Học mà Việt Anh đang theo học, đến trừơng. Coi bộ cái nắng chói chang gây gắt, không thể cho nó đứng ở ngay bên kia đừơng – cổng trường. Nó đành dừng xe bên cạnh dưới bóng của một cái cây, với lại còn khá sớm. Nếu Việt Anh thấy nó đứng dưới nắng mà không đội mũ thế này chắc anh ấy sẽ rất tức giận. Nó không muốn nhìn Việt Anh với vẻ mặt như thế đâu…

Dù gì đường không nhiều xe lắm, chỉ lác đác vài chiếc xe nhỏ qua lại thôi. Nên nó yên tâm hơn, khi Việt Anh ra nó sẽ chạy đến ôm cổ anh và tạo cho anh bất ngờ.

Khi đứng đó, mọi người đi qua lại đều nhìn nó bằng một ánh mắt ngựỡng mộ.. “Trong cô bé đó xinh quá ông nhĩ…?” Một phụ nữ đang đi cùng chồng đang cầm trên tay chiếc ô màu xanh dương vừa phớt ngang qua nó…

Con bé cũng chẳng quan tâm đến điều đó, nếu nó quan tâm đến thì tự dưng lòng nó sẽ mang một cái gì đó kiêu hay người ta gọi là chảnh.

Chợt từ bên trong cánh cổng, từ lượt người đi ra ngày càng đông hơn. Kỳ Vy biết rằng mình sắp gặp được Việt Anh, lòng nó nôn nao và nhìn về hứơng cổng trừơng không chớp mắt…

Chen với đám đông đi ra là một chàng trai nổi bật không thể lầm lẫn được với bất kì ai, gương mặt anh lúc nào cũng đẹp hơn bao giờ hết. Đang đi ra và nhìn xung quanh như tìm một ai đó, Kỳ Vy tuy không nói gì với Việt Anh rằng nó sẽ đến trừơng gặp anh nhưng Việt Anh biết điều đó, vì Kỳ Vy vừa thi xong tốt nghiệp và đoán chắc nó sẽ đến đây.

Kỳ Vy vui sứơng chạy thật nhanh qua đừơng và không để ý những gì đang diễn ra xung quanh nó…

Nhưng từ đâu có một chiếc xe tải nặng hàng tấn đang lao về phía nó nhanh như bay…

Trong phút chốc Kỳ Vy nghe thấy những tiếng la hét inh ỏi, những cảm giác đáng sợ đang bao trùm lấy cô gái bé nhỏ.

Tiếng còi xe cứu thương, những tiếng la hét kinh hãi vang cả một khu vực. Tuy chiếc xe đã thắn gấp và lật ngã ra đừơng, Việt Anh hoảng loạng chạy đến ôm lấy cô gái nằm dưới đất, với ánh mắt hỏang loạng đau đớn: “KHÔNG ! KỲ VYYYYYYYYY……”

Việt Anh ôm lấy cổ con bé, từng dòng máu tươi chảy từ đầu lan xuống bờ vai nhỏ rồi xuống cánh tay bé nhỏ trắng nõn của Kỳ Vy, đôi bàn tay đầy máu của Việt Anh vỗ vỗ lên má con bé cốt chỉ muốn nó tỉnh lại: “ CẤP CỨU…. CẤP CỨU NHANH LÊN ! AI ĐÓ HÃY GỌI CẤP CỨU GIÚP TÔI” Việt Anh hỏang loạng, từng giọt lệ rơi xuống hòa lẫn với máu của người con gái anh yêu.

Còi xe cấp cứu cứ réo inh ỏi, và chạy đến chỗ Việt Anh. Anh bế Kỳ Vy lên, đôi mắt thất thần chứa chút hoảng lọan….: “ Em cố lên, anh sẽ đưa em vào bệnh viện…sẽ ổn thôi…”

Kỳ Vy đang đứng trước mặt anh, nhìn anh với ánh mắt đau đớn và ngây thơ: “ Anh…”

Việt Anh bế Kỳ Vy đi đến chiếc xe cấp cứu gần đó, và ngày càng gia tăng tốc độ….

Kỳ Vy kinh hãi nhìn người yêu, anh đã đi qua nó và không cảm nhận được sự tồn tại của nó. Vội quay sang dùng tay đưa nhanh đến để chạm lấy Việt Anh. Thật kinh khủng, sao nó không chạm được anh ấy? Có phải anh đã đứng cách nó quá xa ? “ Tại sao ? Sao mình… không…chạm được…?”

Khẽ đau đớn nhìn cô gái anh đang bế, đôi bàn tay cô gái đầy máu, chảy nhỏ giọt xuống mặt đừơng…

“ KHÔNG…CHUYỆN GÌ THẾ NÀY ? Cô ấy sao giống mình quá vậy ?”. Người con gái anh đang bế, chẳng ai khác là nó, thật không tin vào chính mắt nó chợt cảm nhận ra một điều rằng… nó đã chết, trong lòng nó như lửa đốt, đau đớn không gì diễn ta được.

“ KHÔNGGGGGGGG!”.

Bà Hạ ở nhà đang nấu súp cho cô con gái, chiếc chén thủy tinh trên tay bà chợt vụt khỏi tay rớt xuống gạch vỡ ra làm đôi. Bà cảm thấy tim mình đau nhói như kim đâm, một cảm giác bất an bao trùm lấy đầu óc của bà.

Trời đang nắng bỗng dưng mưa rất lớn, mưa lớn đến nỗi trong phút chốc mặt đường đã bị ngập nước, những chiếc cống thoát nước không sao rút kịp với lượng nước lớn như thế.

Ông Hạ cẩn thận dìu bà Hạ ngồi xuống chiếc ghế trên phòng, đôi mắt đăm chiêu nhìn ra cửa sổ. Những giọt nước vẫn rơi vô tình, vội vã. Bà thở dài nhìn chồng:

- Không hiểu sao dạo này tôi cứ thấy lo lo…

Chưa kịp nói gì thêm, một cú điện thọai mang tin như sét đánh ngang tai reo lên…

30 phút sau tại bệnh viên, Việt Anh thất thần nhìn gương mặt bé nhỏ của Kỳ Vy từ từ nhợt nhạt dần

“ Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng bệnh nhân đã mất máu quá nhiều và chấn thương nặng..”

Lời nói của Bác Sĩ cứ văng vẳng bên tai Việt Anh, Kỳ Vy cứ nằm im thin thít như đang chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ khác là gương mặt đang nhợt nhạt dần. Đôi bàn tay Việt Anh dừơng như không dở lên nỗi, cố gắng đặt lên đôi tay lạnh giá của cô gái mà nắm chặt. Trên người Việt Anh vẫn còn in những vết máu loang lỗ của Kỳ Vy. Áp bàn tay bé nhỏ, lạnh toát đặt lên má mà đôi mắt đẫm lệ đau đớn nhìn Kỳ Vy đang nằm đó. Đầu óc Việt Anh trở nên quay cuồng, không còn nghĩ được gì, cảm giác trái tim ở lòng ngực đang đau nhói như kim đâm, cảm giác như ngợp thở. Đối diện là hai cô y tá đang đứng đó, chờ người thân đến đưa cô gái về an táng.

Điện thọai trong túi quần Việt Anh réo liên hồi, nhưng anh vẫn mặc kệ. Đến khi một trong hai cô y tá nhắc anh mới cố gượng cầm điện thọai lên, đôi mắt thất thần. Bên đầu dây bên kia là tiếng nói của một cô bé chừng 10 tuổi : “Anh Việt Anh…” Là bé Trân, em họ của Kỳ Vy, cô bé rất được Kỳ Vy yêu mến. Tiếng con bé thút thít trong điện thọai “ Có phải …chị Kỳ Vy sẽ không bao giờ …đi chơi với em nữa… phải không anh ?”Tiếng nói như đứt quản giữa chừng, xong con bé tắt máy. Gạt nước mắt, bây giờ Việt Anh phải sang nhà Kỳ Vy an ũi ông bà Hạ.

Trên giừơng bệnh, bà Hạ không ngừng gọi tên con gái trong đau đớn, thỉnh thoảng lại ngất đi. Ông Hạ thì vừa đau khổ vì vừa mất cô con gái yêu quý vừa phải nhìn thấy người vợ đang trong tình cảnh tuyệt vọng, ông không biết làm gì hơn ngoài việc luôn túc trực bên cạnh bà và an ủi bà.

Ở nhà Kỳ Vy, các cậu dì của nó đã có mặt đầy đủ để bàn chuyện làm đám cho nó.

Thấy bà Hạ như thế, cứ ngất lên ngất xuống, ông Hạ vội gọi Bác Sĩ đến vì lo cho sức khỏe của bà. Bác Sĩ tiêm cho bà một mũi thuốc an thần rồi ra về.

Vừa lúc đó Việt Anh cũng vừa đến nhà Kỳ Vy, không khí ảm đạm đang bao trùm cả nơi đây. Chỉ cảm thấy sự im lặng rợn người, Việt Anh đi vội vào trong nhà, chợt bé Trân chạy ra gọi tên Việt Anh.

Anh vội cúi người xuống ôm lấy con bé, con bé ôm chặt lấy cổ anh mà khóc òa lên. Anh biết rõ cảm giác của nó bây giờ,, người chị mà nó yêu quý nhất đã vĩnh viễn ra đi. Anh cũng có khác gì đâu ? Trái tim anh như tan nát thành nhiều mảnh vụn nhỏ và không bao lâu nữa, thi thể Kỳ Vy sẽ được chuyển về…

Bà Hạ đang nằm ngủ, linh hồn Kỳ Vy đang ngồi bên cạnh mẹ, đang nhìn gương mặt đau khổ của mẹ, bà đã khóc hết nước mắt vì nó, bây giờ nó chỉ muốn chạm vào mẹ để bà biết nó vẫn đang tồn tại ở đây để nó có thể an ủi bà.

Nó đau đớn gào thét: “Mẹ ơi…” Cố quơ tay lung tung để mong có thể chạm đựơc đến bà. Nó bây giờ không thể chấp nhận được sự thật, sự cô đơn đang vay quanh nó “ Tại sao lại như vậy chứ ? Tại sao mình lại lâm vào hoàn cảnh như thế này chứ ?? Tại sao…?” Nó không nói chuyện được với ai, không ai thấy được nó, rõ ràng là nó không thể nào chấp nhận được sự thật này.

Kỳ Vy đau đớn không muốn nhìn mẹ thêm chút nào nữa, chỉ e nếu bên bà quá lâu, nó sợ mình sẽ không còn can đảm để đi ra khỏi nơi đây. Nó biết người và ma thì không thể nào ở cùng với nhau được. Đau đớn đi ra khỏi phòng, nói khác hơn nó xuyên qua bức từơng đi đến phòng khách, nơi mọi người tụ hợp.

Nó chỉ muốn nhìn các dì, các cậu lần cuối và cả bé Trân, nó biết không lâu sau nó sẽ bị giải đi đâu đó, có thể là địa ngục.

Trước mặt nó, Việt Anh đang cố ôm lấy bé Trân an ủi nó, Kỳ Vy cũng vậy nó muốn chạy đến hôn lên má con bé và bảo :” Chị đây…em đừng khóc….”. Nhưng chạm nó còn chạm không được thì làm sao hôn âu yếm con bé ? Nó lại nhìn Việt Anh, tuy rằng là linh hồn nhưng mọi cung bậc cảm xúc vẫn giữ nguyên như hồi còn sống, cảm giác như muốn tan ra, đau đớn nhìn anh.

Chợt bé Trân quay sang, to mắt thốt lên.: “ Chị Kỳ Vy….”. Mọi người xung quanh thản thốt xoay sang nhìn Trân và pha chút cảm giác sỡn tóc gáy.

- Con nói gì vậy Trân ? Chị Vy đã không còn nữa, mà sao con… - Mẹ của Trân nhìn con bé cáu gắt nhưng khi nhắc đến “ Vy” thì bà lại không kìm được nước mắt, và bật khóc…

Con bé bứơng bỉnh nhìn mẹ : “ Thật đó…chị ấy đang đứng đó…mà” bé Trân vừa nói vừa chỉ theo hứơng Kỳ Vy đang đứng, Vy kinh ngạc nhìn con bé…: “Em thấy chị sao ?”.

- Thì chị vẫn đứng đó mà… sao em lại không thấy – Con bé ngây thơ trả lời, cứ nghĩ mọi người đang hùa nhau gạt nó.

Mọi người lại một phen khủng hoảng vì lời nói của con bé. Qúa tức giận không kìm nổi cảm xúc, mẹ của Trân đi đến nhìn con bé tức giận: “Con vào phòng ngủ cho mẹ…”

Việt Anh kinh ngạc nhìn Trân, trẻ con thì không bao giờ nói dối được như thế, phải chăng nó quá nhớ Vy nên nhìn thấy ảo giác chẳng ? Bà mẹ cố thúc giục cô con gái bé nhỏ vào phòng ngủ…Con bé tỏ vẻ khó chịu và không muốn đi, nhờ Việt Anh khuyên bảo nó mới chịu nghe mà về phòng.

Trong cơn mơ, bà Hạ thấy Kỳ Vy đang cố quơ tay để chạm được bà, nhưng con bé không thể nào chạm được cơ thể bà. Bà cố muốn ngồi dậy nói chuyện với con bé, muốn nhìn con bé rõ hơn, nhưng vô ích, bà không sao cử động được, cơ thể như bị đè nén, thậm chí không thể la đựơc.

Sau khi đến nhà của Kỳ Vy, Việt Anh ra về với tâm trạng uể oải, đầu óc trống rỗng không thể nghĩ được gì, đã 12h khuya, Việt Anh vẫn ngồi trên bàn học cặm cụi viết, nhưng chợt dừng bút và úp mặt xuống bàn, có lẽ anh lại một lần nữa bật khóc. Kỳ Vy đang đứng trước mặt anh, nhưng anh không thấy nó, nó quàng tay ôm lấy vai anh mà khóc nức nỡ…: “ Anh….” Nó nấc từng tiếng. rồi từ từ tan biến.Việt Anh giật mình tưởng như ai đó gọi mình, nhưng rồi lại ngủ thiếp đi.

Kỳ Vy đang đi trên đừơng, đi và đi, nó không biết đi đâu, về đâu. Tâm trạng hoang mang hỗn lọan, không tin vào sự thật. Nhưng chợt xa xa trong những đám sương trắng xóa, hai bóng hình đang hiện dần với bộ đồ trắng toát và tiến gần lại phía nó. Nó hỏang sợ nhìn họ ngày càng tiến gần mình hơn: “ Họ đến để bắt mình sao ??”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.